[Dịch] Phàm Nhân Tu Tiên Truyện - Chương 1252: Thối Cốt Quyết
Phong Hi thấy cảnh tượng này, lòng cảm thấy phát lạnh.
Chưa nói đến việc Hàn Lập có ra tay với gã nữa hay không, chỉ riêng đám Lục Dực Sương Công vây quanh đã khiến gã mệt mỏi, khó lòng ứng phó rồi.
Trong lòng gã lập tức đưa ra quyết định. Phong Hi không nói lời nào, hai tay kết ấn, nửa thân trên trần tr��i, da thịt trở nên đỏ tươi, tiếp đó, tiếng "Xoẹt, xoẹt" vang lớn, vô số huyết ti từ trong da thịt bắn nhanh ra, hóa thành từng đoàn huyết vụ, trong chớp mắt đã bao phủ cả thân hình gã.
Ngay sau đó, yêu vật này hít sâu một hơi, hai cánh chuyển động, định thi triển bí thuật chạy trốn. Nhưng đúng lúc này, dưới chân gã truyền đến tiếng Phạm âm mỹ diệu, một lực hút cực mạnh bỗng nhiên bao phủ lấy thân thể gã.
Yêu vật này lập tức cảm thấy thân thể căng cứng, không cách nào nhúc nhích dù chỉ một ly, pháp lực trong cơ thể đồng thời bị ngưng trệ, không thể khống chế.
Lúc này Phong Hi mới hoảng sợ giật mình nhận ra, dưới chân gã, không biết từ lúc nào đã xuất hiện một đóa Ngân Liên khổng lồ, các cánh hoa đang từ từ nở rộ, từ tâm hoa phát ra một luồng thất sắc Phật quang vừa vặn giam gã vào bên trong.
Yêu vật vô cùng hoảng sợ trong lòng, vội vàng thúc giục pháp quyết, muốn phá vây.
Nhưng mười hai con Lục Dực Sương Công xung quanh đã chờ đợi từ lâu, nhân cơ hội này lập tức phun ra hàn khí cuồn cuộn.
Chỉ thấy hàn khí mênh mông trắng xóa ập xuống, bao phủ cả huyết vụ vào bên trong, lập tức truyền ra tiếng kêu thảm thiết của Phong Hi.
Hàn Lập đứng ở phía xa, ánh mắt hờ hững thưởng thức kiện Bát Linh Xích đang cầm trong tay, căn bản không thèm liếc nhìn về phía này.
Mọi việc xảy ra đều nằm trong tính toán của hắn.
Lúc này, trong biển lửa bên kia, tiếng Kim Giao Vương đột nhiên im bặt.
Hàn Lập cau mày, không khỏi ngẩng đầu xem xét có chuyện gì.
Ở trung tâm biển lửa đột nhiên truyền đến một tiếng nổ kinh thiên động địa, trong phút chốc lửa bắn ra tứ tán. Tiếp đó, từ giữa vô số ngọn lửa, chợt "Vèo" một tiếng, một vật gì đó bắn ra cực nhanh.
Sắc mặt Hàn Lập trầm xuống, sau lưng phát ra tiếng sấm, thân hình hắn biến mất.
Sau một khắc, vật kia đã bay vụt ra một khoảng cách khá xa rồi dừng lại, một thân hình xuất hiện. Ngay lập tức, trên không trung phía trên chợt lóe ánh sáng trắng, thân hình Hàn Lập cũng quỷ dị hiện lên, đứng bất động nhìn xuống.
Chỉ thấy phía dưới, vật vừa độn đi, rõ ràng là một bộ khung xương của một con tiểu giao dài chừng một thước, phát ra ánh sáng mê người. Toàn thân Cốt Giao phát ra kim quang chói mắt, giống như được đúc từ vàng ròng.
Lúc này Cốt Giao đang ngậm trong miệng một viên châu màu vàng cỡ ngón cái, trong hốc mắt nó chớp động lửa lục u u.
Phía sau vang lên tiếng "ô...ô...", năm con quỷ đầu cũng thở hổn hển lao ra khỏi biển lửa, mặt mũi lấm lem tro bụi, bộ dáng có chút tổn thương.
Kim sắc Cốt Giao thấy Ngũ Ma xuất hiện, thân hình khẽ động, lập tức hóa thành một luồng kim quang lao đi, trong chớp mắt đã biến mất vào hư không không còn tăm tích.
Hàn Lập đứng giữa không trung thấy cảnh này, bèn hừ lạnh một tiếng. Trên trán hắn hắc quang chợt lóe, hiện ra một con mắt thứ ba, một đạo ô quang bắn ra, cũng tương tự biến mất vào hư không.
Kết quả, một tiếng "Hự" nặng nề truyền ra, trong hư không lóe lên kim quang và hắc mang đang đan vào nhau, Kim sắc Cốt Giao đã bị ép phải quay trở lại, bản thân nó loạng choạng suýt ngã mấy lần.
Kim Giao Vương đang hóa thành Cốt Giao biết là... không xong rồi, vội ổn định lại thân hình, không chút do dự muốn độn quang lần nữa.
Nhưng chỉ chần chừ một chút thì đã muộn.
Ở phụ cận xung quanh bỗng nhiên thanh quang lóe lên, một chùm tơ xanh tựa lưới trời đột nhiên từ trong hư không gần trong gang tấc bắn ra nhanh chóng, không để Cốt Giao kịp chuẩn bị, đã quấn chặt nó thành một bó, không cách nào nhúc nhích dù chỉ một ly.
Gần như cùng lúc, một đạo kim quang dài hơn trượng từ trên trời bay vụt xuống, kim mang lóe lên, liền chém Cốt Giao thành hai mảnh.
Một luồng yêu hồn màu lục từ trong thi thể Cốt Giao tan nát hoảng hốt bay ra, bộ dáng hoang mang rối loạn, muốn tẩu thoát.
Nhưng Hàn Lập đã sớm có chuẩn bị, một tay vung ra tóm lấy hư không, trên không liền hiện lên một Thanh Sắc Đại Thủ, nhoáng một cái, đã bắt lấy luồng yêu hồn màu lục vào trong tay.
Tiếp đó độn quang lóe lên, Hàn Lập đã tiến ra phía trước, tay áo rung lên, một cái tiểu bình màu lục xuất hiện.
Pháp khí này lơ lửng trên không, xoay một cái, miệng bình hướng xuống dưới, phun ra một luồng hắc khí.
Năm ngón tay của Thanh Sắc Đại Thủ buông lỏng, hắc khí liền cuộn tới cuốn luồng yêu hồn màu lục hút vào trong tiểu bình.
Hàn Lập thu tiểu bình vào trong tay, dùng thần niệm quét vào bên trong, trên mặt lộ ra vẻ hài lòng.
Ha ha. Tinh hồn của yêu thú thập cấp, chính là bảo vật hiếm có trên đời.
Thu tiểu bình màu lục lại, Hàn Lập nhìn đến viên châu màu vàng và thi thể của Cốt Giao, không chút do dự hút cả hai thứ này về phía mình.
Không cần chạm vào, hắn cũng biết, viên châu này chính là mục tiêu của hắn, chính là Giao Đan thuộc tính Kim.
Về phần thi thể của Cốt Giao, chà, cũng có chút thú vị đây.
Màn vừa rồi trong biển lửa, hắn đã thấy rõ ràng. Kim Giao Vương bị Hỏa Linh Ti khóa chặt, lại bị Ngũ Ma cắn xé. Căn bản không thể thoát thân. Nhưng yêu vật này không biết tu luyện công pháp gì, có thể tự bạo huyết nhục, giống như hỏa tạc đạn đánh văng cả Ngũ Ma, tinh hồn hóa thành Tiểu Cốt Giao, nhân cơ hội đó bỏ chạy ra ngoài.
Như vậy, Kim Giao Vương cũng tương đương có hai thân thể, nếu để nó chạy thoát, ắt hẳn từ khung xương sẽ không khó gì tái sinh lại huyết nhục.
Nói lại, Kim Giao Vương, dù là yêu thú thập cấp, yêu tu lừng danh lẫy lừng, nhưng lại bị Hàn Lập diệt sát bất ngờ, cũng không phải là điều kỳ lạ.
Hàn Lập mang trên người hai kiện linh bảo, cộng thêm sự phụ trợ của Ngũ Ma. So sánh thực lực giữa đôi bên giống như người lớn và trẻ con, căn bản không thể đánh đồng. Thân thể của Kim Giao Vương mạnh mẽ hơn xa yêu thú bình thường, nhưng đụng phải sự phòng ngự thần diệu phi thường của Bát Linh Xích, tự nhiên không cách nào phá vỡ trong thời gian ngắn. Sau đó lại gặp thêm Hỏa Linh Ti là loại bảo vật có danh tiếng không nhỏ ở Linh Giới, thêm vào Ngũ Ma hè nhau cắn xé thân thể, yêu khí và ma khí tương khắc, một thân đầy thần thông chưa kịp thi triển bao nhiêu, liền bị giết thật bất ngờ.
Hàn Lập tò mò đứng nghiên cứu bộ Kim Sắc Cốt một chút, rồi không chút do dự bỏ cả hai thứ là Kim Sắc Cốt và viên Yêu Đan vào trong túi trữ vật.
Lúc này phía Phong Hi cũng không có điều gì bất ngờ xảy ra, gã đã bị Lục Dực Sương Công phun hàn khí làm cho đóng băng thành một khối cự băng trong suốt.
Hàn Lập đứng phía xa nhìn Phong Hi, nhớ lại gã này năm xưa là đại địch mà hắn vô cùng kiêng kỵ, không khỏi lắc đầu cảm thán. Nhưng sau đó thần niệm của hắn chợt động, các khẩu phi kiếm đang lơ lửng ở phụ cận, lập tức hóa thành từng đạo kim quang bay tới xoay quanh khối cự băng.
Trong chớp mắt khối cự băng đã bị chém thành bảy tám đoạn. Một đoàn yêu hồn màu lục từ trong đống thi thể tan nát, hoảng hốt hiện ra, bộ dáng hoang mang rối loạn, chọn bừa một hướng mà chạy. Nhưng xui xẻo thay, vội vàng thế nào lại bay thẳng vào mặt một con Tứ Sí Ngô Công. Con rết này không khách khí, há miệng nuốt chửng ngay vào bụng. Thật đáng thương, linh hồn yêu thú lại trở thành thức ăn cho linh trùng.
Hàn Lập không chút khách khí lấy đi túi trữ vật của hai yêu vật để lại, mở ra xem xét một lượt.
Niềm vui bất ngờ ập đến với hắn.
Trong túi trữ vật của Phong Hi, có một khối ngọc giản thượng cổ dùng yêu văn ghi lại một số công pháp của yêu tu, ở đoạn cuối lại có nhắc đến Long Lân Quả, nói rõ công hiệu chân chính của linh quả này cùng phương pháp trồng linh thụ. Mà cuối cùng có đề cập đến bí thuật di thực linh thụ cùng những điểm tương đồng và khác biệt so với linh mộc, quả thật hữu ích vô cùng với Hàn Lập, khiến hắn vui mừng khôn xiết.
Khi mở đến túi trữ vật của Kim Giao Vương, hắn cũng tìm thấy một thứ rất thú vị là Thối Cốt Quyết, có thể giúp cả người lẫn yêu cường hóa thân thể, rèn luyện xương cốt giống như bồi dưỡng pháp bảo, đây là một pháp quyết kỳ lạ giúp cho thân thể càng thêm mạnh mẽ. Chỉ đáng tiếc là tu luyện pháp quyết này rất tốn thời gian mà Hàn Lập hiện giờ lại không có thời gian rảnh, hắn bèn tiện tay bỏ Thối Cốt Quyết vào trong túi trữ vật.
Sau đó hắn liền triệu hồi Ngũ Ma và đàn linh trùng, hóa thành một đạo cầu vồng xanh, bay thẳng tới vùng biển lân cận. Long Lân Quả thần kỳ như thế làm sao hắn có thể bỏ qua.
Kết quả, trong một động phủ tại một tiểu đảo hoang vắng, sau khi phá giải một số cấm chế, rốt cuộc Hàn Lập tìm được linh thụ.
Vừa hay mục đích của Phong Hi đến đây lần này chính là để thu lấy linh thụ, nên trong túi trữ vật của gã có chứa đầy đủ các loại tài liệu phục vụ cho việc này. Hàn Lập cũng không chút khách khí, bèn thông qua phương pháp đã ghi trong ngọc giản, thu nhỏ linh thụ lại, tạm thời cất vào trong túi trữ vật.
Sau thời gian chừng một bữa cơm, một đạo cầu vồng xanh phá không bay đi, sau vài lần lóe lên, đã biến mất nơi chân trời.
Hàn Lập thông qua truyền tống trận trở lại Thiên Nam, chuyện này cũng mất đến nửa năm.
...
Hắn trở về Vân Mộng Sơn Mạch sau chuyến đi dài, đột nhiên triệu tập Nam Cung Uyển đang bế quan, Lữ Lạc, một số đệ tử môn hạ thân tín và các trưởng lão tụ họp lại, bí mật thương nghị điều gì đó.
Ước chừng nửa ngày sau, mọi người mới giải tán.
Sau buổi họp, ai nấy đều lộ vẻ ngưng trọng, dường như Hàn Lập vừa báo cho bọn họ một chuyện đại sự.
Sau đó không lâu, các đệ tử môn hạ của Lạc Vân Tông đều thấy đột nhiên Lạc Vân Tông bất kể tốn kém bao nhiêu, tiến hành thu thập linh dược, linh thảo, đồng thời các vị cao tầng trong tông không ngừng tụ họp bàn bạc điều gì đó.
Sau đó không lâu, cả Tu Tiên Giới Thiên Nam đều hay tin một tin tức.
Vị Đại trưởng lão của Lạc Vân Tông, Hàn Lập, trong một chuyến du hành tình cờ có được một bí thuật giúp đột phá bình cảnh Hóa Thần.
Nhưng bí thuật này có chút kỳ lạ, phải nhờ vào một bí địa đặc biệt mới có thể tu luyện. Chính vì vậy, vị Tu sĩ đệ nhất Thiên Nam này dự tính rời khỏi Lạc Vân Tông khoảng vài trăm năm, tự mình bế quan tu luyện trong sinh t���. Trừ phi Lạc Vân Tông gặp phải đại sự sinh tử, nếu không vị trưởng lão này sẽ không dễ dàng rời khỏi bí địa.
Tin tức này vừa được truyền ra, lập tức các cao tầng của các tông môn đều xao động trong lòng, có người hưng phấn, có người thầm vui mừng, cũng có người lo lắng Tu Tiên Giới Thiên Nam sẽ lại đại loạn một lần nữa.
Nhưng đúng một năm sau, bóng dáng Hàn Lập thật sự biến mất ở Lạc Vân Tông. Cùng biến mất với hắn là Nam Cung Uyển, Mộ Phái Linh cùng một vài đệ tử thân truyền.
Liễu Ngọc vẫn ở lại Lạc Vân Tông.
Mà Lạc Vân Tông cũng ngừng việc khuếch trương thế lực, bắt đầu củng cố thế lực hiện có. Các đại tông môn khác dù vẫn dõi mắt theo Lạc Vân Tông, nhưng với danh tiếng quá lớn của Hàn Lập, cũng không dám có hành động gì khác thường.
Một năm, mười năm... thời gian trôi qua, thấm thoắt đã trăm năm. Cũng không có tin tức gì về vị Tu sĩ đệ nhất Thiên Nam, mà vị này cũng không công khai lộ diện.
Tại Lạc Vân Tông, Vân Mộng Sơn Mạch, thậm chí Thiên Nam, tên Hàn Lập dần dần bị thời gian lãng quên, hiếm khi được người thường nhắc tới. Đại trưởng lão Lạc Vân Tông trở thành một nhân vật truyền thuyết. Mà vị trí Đại trưởng lão cũng không ai đảm nhiệm. Phải đến ngàn năm sau, Lạc Vân Tông mới tuyển chọn ra một vị Đại trưởng lão khác.
Mà có cơ hội phát triển gần ngàn năm, tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ trong Lạc Vân Tông cũng thường xuyên xuất hiện, khiến tông môn này danh xứng với thực, trở thành siêu cấp đại tông phái ở Thiên Nam, từ đó hưng thịnh thêm vạn năm nữa. Nhưng đó là chuyện sau này sẽ kể.
Để dõi theo dấu chân của vị cường giả này, hãy ghé thăm những trang truyện độc quyền trên truyen.free.