Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Phàm Nhân Tu Tiên Truyện - Chương 125: An bài

“Thời gian? Địa điểm?” Tịch Thiết Ngưu nghe vậy sửng sốt, dường như chẳng có chút ấn tượng nào, nhưng thấy Hàn Lập trước mặt mình nghiêm nghị như vậy, biết rằng đây có thể là mấu chốt để lập công, liền cúi đầu cố gắng hồi tưởng.

Khoảng nửa khắc sau…

“Nhớ rồi!” Tịch Thiết Ngưu đột nhiên ngẩng đầu reo lên, vẻ mặt tràn đầy mừng rỡ.

“Ta nhớ nữ tiên tử kia có nói qua, trước khi tham gia đại hội tiên nhân, sẽ đi cùng với nam tiên nhân đến một nơi gọi là Thái Nam Cốc, dường như nơi đó cũng có các tiên nhân khác.”

“Thái Nam Cốc?” Hàn Lập khẽ lẩm nhẩm hai tiếng, chẳng có chút ấn tượng nào trong tâm trí, có lẽ từ trước tới nay gã chưa từng nghe qua về địa danh đó.

Hàn Lập liếc nhìn về phía Tôn Nhị Cẩu, nếu như ở đây có địa danh đó, con rắn đất này hẳn phải rõ.

“Gia Nguyên Thành, không có địa phương như vậy! Nếu thật sự có sơn cốc đó, ta nhất định biết rõ.” Tôn Nhị Cẩu nhíu chặt mày, không ngừng lắc đầu.

“Không nhớ nhầm chứ?” Hàn Lập lại đưa ánh mắt quay về phía Tịch Thiết Ngưu, giọng điệu đã có phần lạnh lẽo.

“Tuyệt đối không nhầm, nữ tiên tử kia còn nói, chỉ cần đi theo nửa ngày đường, là có thể gặp được bằng hữu của nàng ở Thái Nam Cốc.” Tịch Thiết Ngưu vội vàng chỉ trời thề thốt.

“Nửa ngày đường!” Nếu là người phàm đi bộ, thì chưa thể ra khỏi khu vực lân cận của Gia Nguyên Thành, nhưng hai người này cưỡi chim bay theo, vậy thì phạm vi quá rộng lớn, nhưng chắc chắn vẫn chưa ra khỏi địa phận Lam Châu. Hàn Lập thầm tự nhận định.

“Hai người có biết, cả Lam Châu này có địa phương nào gọi là Thái Nam Cốc hoặc Thái Nam không?” Thần sắc Hàn Lập dịu đi đôi chút, hướng về phía hai người hỏi.

Tôn Nhị Cẩu và Tịch Thiết Ngưu liếc nhìn nhau, gần như đồng thanh kêu lên:

“Thái Nam Tự!”

“Thái Nam Sơn!”

“Có hai địa phương được gọi là Thái Nam?” Hàn Lập giật mình, cảm thấy hơi đau đầu.

“Công tử! Không phải thế, chỉ là một nơi mà thôi!” Tôn Nhị Cẩu vội chen lời đáp.

“Thái Nam Tự đó được xây dựng trên Thái Nam Sơn.” Tịch Thiết Ngưu cũng không chịu thua kém, nói tiếp một câu.

“Ồ! Quá tốt rồi, xem ra Thái Nam Cốc kia chắc chắn ở nơi đó rồi.” Hàn Lập thở phào nhẹ nhõm nói.

“Nhưng thưa công tử, bọn tôi trước giờ chưa từng nghe nói gần Thái Nam Sơn có Thái Nam Cốc nào cả! Hay là nghĩ sai rồi.” Tôn Nhị Cẩu nghi hoặc nhắc nhở.

Hàn Lập vừa nghe, cười khẽ “hắc hắc”: “Sao có thể sai được, chính là địa phương này rồi!”

“Các ngươi không phải là tu tiên giả, đương nhiên không biết địa phương đó, có lẽ nơi đó hẳn có tiên nhân ẩn cư từ lâu.” Hàn Lập hưng phấn thầm nghĩ trong lòng.

“Thái Nam Sơn này, rốt cuộc là nằm ở đâu?” Sau khi qua đi sự hưng phấn, Hàn Lập mới chợt nhận ra mình vẫn chưa biết rõ địa điểm đó ở đâu, liền tiện miệng hỏi.

“Công tử, Thái Nam Sơn ở phía cực Nam của Lam Châu, cách Nghiễm Quý Thành bốn mươi dặm.” Tôn Nhị Cẩu cung kính đáp lời.

“Phía nam của Lam Châu?” Hàn Lập chau mày, cùng với nơi gã cần đến để ám sát – Độc Phách Sơn Trang, lại vừa đúng là một ở phương Bắc, một ở phương Nam, căn bản không hề thuận tiện chút nào, xem ra chỉ đành phải đi đi về về vài chuyến.

“Tôn Nhị Cẩu, sau khi quay về, để Tịch Thiết Ngưu làm Phó bang chủ Tứ Bình Bang. Ta biết ngươi không mấy hài lòng, nhưng ta đã hứa với người khác rồi, thì nhất định phải giữ lời hứa.” Hàn Lập hướng về Tôn Nhị Cẩu căn dặn.

“Không dám, công tử nói sao, tại hạ cứ như vậy mà làm, tuyệt đối không có nửa câu oán hận!” Tôn Nhị Cẩu vừa nghe, giật mình kinh hãi, nhớ lại những lời Hàn Lập đã nói lúc ban đầu, sắc mặt càng thêm tái nhợt.

“Yên tâm, ngươi có trung thành hay không, trong lòng ta đều có tính toán cả. Bình này có giải độc đan, có thể hoàn toàn giải hết độc trong người ngươi, để cho ngươi khỏi phải lo lắng ưu phiền sau này, đây cũng là điều ta đã hứa với ngươi ngay từ đầu, ta là người đối đãi rất công bằng, sẽ không lừa gạt ngươi đâu.” Hàn Lập lấy ra một bình đan dược, đưa cho Tôn Nhị Cẩu.

Tôn Nhị Cẩu thấy vậy, mừng rỡ ra mặt. “Hủ Tâm Hoàn” trong người hắn, trước giờ khiến hắn ăn không ngon ngủ không yên, hôm nay có thể hoàn toàn giải trừ, sao có thể không khiến hắn kích động được.

“Tạ ơn công tử! Tạ ơn công tử, tiểu nhân nhất định vì công tử hết lòng tận tụy, chết không hối hận!” Tôn Nhị Cẩu nhận chiếc bình xong, thốt ra những lời vô cùng thành khẩn.

Hàn Lập vô thức gật đầu.

Gã sở dĩ có thể sảng khoái như vậy mà ban thuốc giải độc cho Tôn Nhị Cẩu, chủ yếu là vì gã nhận thấy mỗi tháng giải độc cho Tôn Nhị Cẩu một lần thật sự quá phiền phức! Hơn nữa gã phải rời Gia Nguyên Thành một khoảng thời gian, đã như vậy, cách tốt nhất chính là giải độc triệt để cho xong, đương nhiên nếu như sau này, hai người này có ý phản bội, Hàn Lập cũng tuyệt nhiên không ngại ngần, lập tức giết chết hai người, rồi đưa người khác lên thay thế.

Hơn nữa tạm thời Hàn Lập đã chuẩn bị biến Tứ Bình Bang thành một trong những đường lui của mình, con thỏ khôn còn có ba hang ẩn nấp là.

Hàn Lập biết rõ, trên thế giới này không có sự trung thành vô cớ, cũng không có sự phản bội vô cớ. Dùng bạo lực để khống chế đối phương, chính là thủ đoạn dễ đạt hiệu quả nhất, nhưng cũng là phương pháp kém cỏi nhất, đồng thời cũng có khả năng gặp phải sự phản kháng dữ dội từ đối phương. Cho nên nếu như muốn duy trì lòng trung thành lâu dài, phương pháp kết hợp ân huệ và uy nghiêm chính là cách tốt nhất.

Cho nên Hàn Lập ban cho đối phương giải dược, một mặt có thể khiến lòng trung thành của Tôn Nhị Cẩu được nâng cao trong một thời gian dài, mặt khác trước mặt Tịch Thiết Ngưu lại cho hắn thấy được sự nhất ngôn cửu đỉnh của mình, tạo ấn tượng về việc có công tất thưởng, có sai tất ph��t, điều này rất có lợi cho Hàn Lập trong việc khống chế hai người họ về lâu dài.

Trên đây chính là phương pháp mà Hàn Lập đã suy xét kỹ lưỡng bấy lâu.

Hàn Lập nhìn Tôn Nhị Cẩu nuốt giải dược xong, mới đột nhiên nói ra vài lời khiến hắn vừa mừng vừa lo.

“Sau này ta để Khúc Hồn ở lại chỗ các ngươi một thời gian dài, nhưng tuyệt đối không cho ngươi dùng hắn gây chuyện thị phi, nên biết Khúc Hồn tuy rất lợi hại, nhưng kỳ nhân dị sĩ trên đời còn nhiều hơn, nói không chừng ngược lại sẽ mang đến họa sát thân cho ngươi. Ngươi phải nhớ kỹ lời này!” Hàn Lập trầm giọng dặn dò.

“Vâng, tiểu nhân đã nhớ kỹ rồi, tuyệt đối sẽ an bài thỏa đáng cho Khúc Hồn đại nhân, công tử cứ yên tâm.” Tôn Nhị Cẩu như gà con mổ thóc, gật đầu liên tục không ngừng.

“Không phải là không cần Khúc Hồn bên cạnh để bảo vệ, mà bộ dạng của hắn quá thu hút sự chú ý của người khác, không thuận tiện cho việc đi xa của mình, lại đành phải gửi Khúc Hồn lại cho mấy người này thay mình chăm sóc!” Hàn Lập thầm thở dài cúi đầu, có chút không nỡ rời xa.

“Hai ngươi cũng tự bảo trọng. Lui xuống đi! Gần đây cũng không cần phải tới gặp ta, ta muốn đi xa một đoạn thời gian, không biết khi nào mới quay lại.” Hàn Lập khẽ vẫy tay, ra hiệu cho hai người rời đi.

Tôn Nhị Cẩu và Tịch Thiết Ngưu nghe xong những lời này, cung kính lui xuống, trong phòng chỉ còn lại một mình Hàn Lập, đang chìm vào suy tư.

“Thái Nam Cốc này, rốt cuộc có những tu tiên giả như thế nào? Nếu ta tìm được rồi, liệu có gặp phải điều gì bất ổn, hay đối mặt với nguy hiểm nào không?” Hàn Lập ngơ ngẩn thầm nghĩ, gã lúc này, không khỏi xuất thần, tiến nhập vào cảnh giới vong ngã.

Thời gian trôi mau như thoi đưa, chớp mắt đã qua hai tháng, vào lúc này, trong Gia Nguyên Thành không thể tìm thấy Hàn Lập nữa, hơn nữa, trải qua vô vàn năm tháng sau này, bóng dáng của Hàn Lập cũng chẳng còn xuất hiện.

Bản dịch này là tài sản riêng của truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free