[Dịch] Phàm Nhân Tu Tiên Truyện - Chương 1237: Thị thiếp
Thì ra là Hàn đạo hữu, là người quen của Linh Lung Yêu Phi. Khi còn trong Côn Ngô Sơn đã xuất đại lực diệt trừ ma vật, ngoài ra những chuyện gần đây của Âm La Tông cũng do đạo hữu làm. Thật sự khiến Hô mỗ kinh ngạc. Ta còn tưởng là do vị tu sĩ Hóa Thần Kỳ nào đó làm ra chuyện này. Vậy thần thông của Hàn đạo hữu có thể cùng bọn ta ngang hàng tương giao.” Sau khi cùng Hướng Chi Lễ truyền âm xong, Hô Khánh Lôi nhìn Hàn Lập với ánh mắt hòa hoãn hơn.
“Tại hạ cũng đã ngưỡng mộ đại danh của Hô huynh từ lâu rồi. Lần này mạo muội đến, mong rằng đạo hữu không cho là làm phiền lòng.” Hàn Lập mỉm cười, cũng khách khí dị thường đáp lời.
“Hàn đạo hữu kỳ tài như vậy, Hô mỗ tự nhiên cũng muốn kết giao. Lần này đến chúc mừng còn có các vị đạo hữu khác. Hai người các ngươi cũng nên làm quen một chút đi.” Hô Khánh Lôi lộ ra vẻ tươi cười, rồi lập tức quay sang Hướng Chi Lễ và Phong lão quái nói.
Cả đám tu sĩ Nguyên Anh Kỳ đứng phía sau Hô Khánh Lôi, vừa nghe Hàn Lập và bọn họ bàn chuyện liên quan đến Âm La Tông, đều ngẩn người ra. Sau đó thấy Hô Khánh Lôi lại muốn cùng Hàn Lập ngang hàng tương giao, liền không nhịn được lộ ra vẻ kinh hãi.
Rồi lại nghe Hô Khánh Lôi nói thế, những người còn lại lúc này mới có cơ hội nhao nhao tiến lên, đi tới Hướng Chi Lễ và Phong lão quái làm lễ ra mắt.
Hai vị này khoát tay, xem như bỏ qua. Nhưng trong số đó lại có một người, sau khi bái kiến hai lão quái xong, liền hướng về Hàn Lập ôm quyền, vẻ mặt lộ rõ vẻ hâm mộ nói: “Chúc mừng Hàn huynh, đã lâu không gặp, đạo hữu giờ đã tiến giai hậu kỳ rồi!” Người này vận lục bào, tóc bạc nhưng mặt mũi còn rất trẻ. Người này chính là Khổ Trúc Lão nhân, kẻ trước đây từng cùng khôi lỗi của Hàn Lập vì Ô Phượng Chi Linh mà giao thủ một lần. Giờ đây hắn đã ở cảnh giới Nguyên Anh Trung Kỳ đỉnh phong, đã qua một thời gian dài như vậy mà vẫn vô phương đột phá bình cảnh, tiến giai hậu kỳ. Cuộc đời tu tiên của hắn có lẽ sẽ phải dừng bước tại đây rồi. “Hàn Lập cũng không ngờ ở đây còn gặp được Khổ Trúc đạo hữu. Tại hạ tiến giai chẳng qua là may mắn mà thôi.” Hàn Lập đối với Khổ Trúc lão nhân cũng có chút ấn tượng, bởi nhờ Ô Phượng Chi Linh của đối phương mà hắn đã luyện chế thành Tam Diễm Phiến. Vì vậy có trợ giúp không nhỏ. Thấy vậy liền vui vẻ cười một tiếng đáp lời. Khổ Trúc lão nhân ho khan vài tiếng, định nói thêm gì đó thì lúc này Hô Khánh Lôi có chút không kiên nhẫn, ngắt lời nói: “Được rồi, nơi này không phải chỗ nói chuyện. Giờ chư vị đạo h��u không ngại cùng ta vào trong cung điện rồi nói tiếp.” Nghe Hô Khánh Lôi nói vậy, Khổ Trúc lão nhân định nói gì đó liền ngưng lại, chỉ hướng về Hàn Lập cười cười mà không nói gì thêm.
Vì vậy cả đoàn người liền bay xuống phía dưới, mục tiêu là tòa đại điện mà vừa nãy bọn Hô Khánh Lôi mới bước ra.
Sau khi tiến vào đại điện, mọi người liền phân chủ khách mà ngồi.
Hô Khánh Lôi dặn dò vài câu, lập tức có một đám thị nữ mang bàn tiệc mới ra thay. Còn Hàn Lập cùng Hướng Chi Lễ ngồi liền kề với Hô Khánh Lôi, rõ ràng vị trí khác hẳn so với những người còn lại.
Hướng Chi Lễ và Phong lão quái đều là tu sĩ Hóa Thần Kỳ, ngang hàng với Hô Khánh Lôi, nên được đãi ngộ như vậy là điều hiển nhiên, khiến những người khác không khỏi ngạc nhiên. Nhưng Hàn Lập chỉ là tu sĩ Nguyên Anh Kỳ mà lại được đãi ngộ như vậy, thật sự khiến các tu sĩ khác trong lòng cảm thấy tủi thân, đồng thời không ngừng đánh giá Hàn Lập và suy đoán lai lịch của hắn.
Vị trí chỗ ngồi của tu sĩ trong giới tu tiên không phải là chuyện đùa. Trong lòng mọi người dù oán hận, ganh tị nhưng ngoài mặt thì vẫn tỏ vẻ bình thường. Nhưng có một vị tu sĩ ngồi bên cạnh Khổ Trúc lão nhân lại tò mò, thấp giọng hỏi thăm lai lịch của Hàn Lập. Mặc dù chỉ có một người hỏi, hơn nữa âm thanh cực kỳ nhỏ, nhưng với tu vi của những người trong điện thì tự nhiên ai cũng nghe rõ mồn một.
Nhưng năm đó Khổ Trúc lão nhân cũng chỉ gặp Hàn Lập một lần mà thôi. Vì vậy Khổ Trúc lão nhân cũng không có bao nhiêu tin tức về hắn, khiến cho nhiều vị tu sĩ Nguyên Anh Kỳ khác thất vọng.
Còn Hàn Lập thì vẫn ngồi yên một chỗ, thần sắc không chút thay đổi, dường như chẳng hề để tâm đến những lời nói đó.
Ở phía dưới, Hô Khánh Lôi cùng Hướng Chi Lễ trò chuyện, còn những tu sĩ Nguyên Anh Kỳ khác cũng tán gẫu với nhau.
Nếu không có ba vị tu sĩ Hóa Thần Kỳ giới thiệu lai lịch của Hàn Lập, thì những người này cũng không dám mạo muội hỏi tới những chuyện liên quan, chỉ có thể giả vờ không biết mà thôi.
Nhưng cũng chỉ qua một lúc lâu sau, thì vị nho sinh lam bào bỗng nhiên nhìn thật sâu Hàn Lập, rồi đứng lên ôm quyền hướng về Hàn Lập nói:
“Hàn đạo hữu, mới vừa rồi nghe Hô tiền bối nói, những chuyện gần đây xảy ra với Âm La Tông dường như có liên quan đến các hạ. Không biết việc này thật giả ra sao?” Hàn Lập nghe đối phương hỏi như vậy, cũng không cảm thấy lạ, chỉ bình tĩnh gật đầu: “Chuyện của Âm La Tông thật sự có liên quan đến Hàn mỗ. Đạo hữu cũng có quan hệ với Âm La Tông sao?” “Tại hạ chỉ là một tán tu, nên cũng không có quan hệ gì nhiều. Nhưng Âm La Tông Phòng đạo hữu cùng tại hạ cũng có duyên gặp qua mấy lần. Tại hạ cũng tùy tiện hỏi cho biết mà thôi, việc Phòng đạo hữu ngã xuống có liên quan gì đến đạo hữu hay không?” Nho sinh lam bào mắt chớp động liên tiếp mấy lần, thần sắc có chút ngưng trọng hỏi.
Trong điện, những tu sĩ Nguyên Anh Kỳ khác đều nghe rõ việc này, lập tức im lặng, muốn nghe xem vị tu sĩ thần bí Hàn Lập này trả lời ra sao.
Lúc này, Hô Khánh Lôi và Hướng Chi Lễ đang ngồi cũng ngừng nói chuyện với nhau, làm như cười mà không cười nhìn về phía này.
“Nếu vị đạo hữu này thật sự muốn biết, thì tại hạ cũng không có gì phải giấu giếm cả. Tông chủ Âm La Tông đích thật là do ta kích s��t.” Hàn Lập khẽ nhắm mắt, nhìn nho sinh một hồi rồi mới nhàn nhạt đáp lời.
Vừa nghe nói thế, các tu sĩ Nguyên Anh Kỳ ngồi hai bên xôn xao một hồi, với ánh mắt khác nhau. “Thì ra là vậy, đa tạ Hàn huynh đã cho ta biết việc này.” Nho sinh lam bào cũng giật mình tương tự, nhưng bên ngoài cũng chỉ biết gật đầu, không nói gì thêm nữa mà ngồi xuống, không đả động đến việc này nữa.
Việc này cũng khiến Hàn Lập bất ngờ, thế nhưng cũng lập tức bật cười một tiếng, không nói gì thêm nữa.
Hô Khánh Lôi nhìn thấy cảnh này, chỉ cười hắc hắc mà không nói gì thêm. Lúc này, từ phía ngoài cửa điện, một cung trang thị nữ nhẹ nhàng đi tới bên cạnh hắn, thấp giọng nói vài câu.
Vị Thái thượng trưởng lão Thiên Ma tông này nghe xong, ánh mắt chợt lóe, rồi tiện tay vuốt râu, mở miệng nói: “Mới vừa rồi khi Hướng huynh và hai vị đạo hữu chưa tới, thì mấy vị đạo hữu đang ngồi ở đây cũng đã muốn gặp ba vị thị thiếp lần này. Lão phu cũng đã đáp ứng, giờ bọn họ đang ở ngoài điện chờ đợi. Để ta phân phó bọn họ đi vào ra mắt, cùng dâng vài chén rượu tới các vị đạo hữu ở đây. Ha ha, tiện đây, các vị đạo hữu nào đã chuẩn bị xong lễ vật thì cũng nên lấy ra để tặng cho các nàng. Đặc biệt là Phong huynh và Hướng huynh nên chú ý một chút, lễ vật của hai người xem ra phải tươm tất một chút. Nếu lễ vật đơn giản, vạn nhất kém xa những lễ vật của đám vãn bối ở đây, vậy thì sẽ không còn mặt mũi nữa đâu.” Hô Khánh Lôi cười lớn.
“Hừ, lão già ngươi cũng biết đó, mỗi lần ngươi nạp thiếp lại khiến ta tốn biết bao nhiêu lễ vật để tặng cho Ma cung các ngươi. Thật sự là vô duyên vô cớ lại tiện nghi cho lão gia hỏa ngươi!” Phong lão quái hừ hừ vài tiếng, trên mặt lộ ra vẻ bất đắc dĩ, nhưng bàn tay vừa lật, liền xuất hiện một hộp gỗ nhỏ, phóng về phía bàn nhỏ trước mặt hắn.
Hướng Chi Lễ cũng cười ha ha tương tự, móc từ trong người ra một ngọc hạp nhưng lại không nói gì.
“Ha ha, các ngươi tặng lễ vật, ta có khi nào mà tự mình cầm lấy đâu chứ, toàn bộ đều cấp cho mấy vị mỹ nữ hết. Nhưng mà, đó cũng chỉ là một chuyện nhỏ, hai vị đạo hữu không nên hẹp hòi như vậy. Thật sự mà nói, với thân gia các ngươi thì một hai kiện lễ vật cũng không đáng giá bao nhiêu, chẳng bằng việc dùng nó đổi lấy mấy nụ cười của giai nhân còn tốt hơn nhiều.” Hô Khánh Lôi ngược lại không hề nổi giận, mà còn cười lớn, tỏ vẻ rất hứng thú.
Những tu sĩ khác cũng nhao nhao lấy ra các loại lễ vật từ trong người, nào là đồ vật làm từ tài liệu quý hiếm, nào là các loại cổ bảo sặc sỡ đầy màu sắc.
Trước khi đến đây, Hàn Lập đã sớm chuẩn bị xong lễ vật, liền từ trong túi trữ vật lấy ra hai bình đan dược.
Đối với việc tinh tiến tu vi cho tu sĩ Nguyên Anh Kỳ, đây là lễ vật rất hữu dụng, nói ra cũng không phải là thứ tầm thường.
Vào lúc Hàn Lập đang đánh giá các loại lễ vật của mọi người, thì từ ngoài cửa điện truyền đến vài bước chân. Tiếp theo, một đám cung trang thị nữ vây quanh ba vị tuyệt sắc nữ tu từ từ bước vào.
Tất cả ánh mắt của các tu sĩ trong điện đều hướng về ba vị nữ tu này. Kết quả là đều khiến mọi người từ hai bên thán phục khen ngợi không ngớt.
Ba vị nữ tu này quả nhiên có dung nhan tuyệt đẹp, phong hoa kinh người.
Có một vị thân hình hơi nhỏ nhắn, làn da trắng nõn, ngũ quan tinh xảo, trên người toát ra vẻ ngây thơ nhưng vóc dáng lại tuyệt mỹ. Đôi mắt trong sáng lưu chuyển không ngừng, phong tình vạn chủng.
Một vị khác có vóc người cao ráo, mái tóc dài đen mượt, mặt mũi thanh nhã nhưng thần sắc lại lạnh lùng dị thường.
Thoạt nhìn qua, cả ba vị mỹ nữ này, cả về tu vi lẫn nhan sắc, đều thật sự khó phân cao thấp. Còn một vị nữa, vóc dáng cao lớn, ngũ quan diễm lệ dị thường, nhất cử nhất động đều tạo ra một phong thái quyến rũ khó tả. Thần sắc lại lãnh đạm, ánh mắt linh hoạt kỳ ảo, sự quyến rũ hòa trộn với vẻ băng hàn. Vì vậy đã tạo ra một loại mị lực đặc biệt, bất kỳ ai nhìn vào cũng đều bị hấp dẫn, ánh mắt dừng lại trên người nàng.
Nguyên bản Hàn Lập đang mỉm cười, nhưng ngay khi gặp được bạch sắc cung trang nữ tử này thì sắc mặt đại biến!
“Đến đây, đến đây, ba người các ngươi mau đến dâng vài chén rượu cho các vị đạo hữu. Những vị đạo hữu này không quản đường xa vạn dặm, cố ý đến chúc mừng tin vui của chúng ta. Tử Linh, ngươi hãy đến đây tự mình dâng rượu cho Hướng huynh và hai người còn lại.” Thấy ba vị nữ tu, Hô Khánh Lôi đưa tay chỉ vào vị nữ tu vóc người cao lớn, nhan sắc tuyệt đẹp, gọi:
Hai vị nữ tu còn lại vừa nghe lão giả phân phó, lập tức cười tươi đáp ứng. Sau đó, các thị nữ bên cạnh liền bưng ba mâm ngọc, bên trên đặt một bầu rượu và vài chén rượu nhỏ. Hai vị nữ tử này chia ra hai bên, đi tới khẽ nghiêng người dâng rượu cho các vị tu sĩ. Các tu sĩ cũng không dám chậm trễ, vội vàng đứng lên nhận lấy và miệng liên tục cảm ơn.
Còn vị nữ tử tuyệt sắc tên là Tử Linh, còn chưa động thân thì hai hàng mi đã nhíu lại, ánh mắt hướng về Hướng Chi Lễ cùng Phong lão quái ở phía trên liếc nhìn một cái.
Khi nhìn đến Hàn Lập đang ngồi ở gần đó, thân thể mềm mại của nàng chấn động, ngây người ra. Đôi mắt đột nhiên hiện ra kỳ quang, ngắm nhìn Hàn Lập mà không hề chớp mắt.
Khuôn mặt đẹp như ngọc của nàng càng thêm kích động, biến ảo không ngừng. Đầu tiên là biểu hiện không tin, nhưng lập tức mừng rỡ, rồi cuối cùng thì lại không biết phải làm sao cho đúng. Chỉ cần nhìn thấy cử chỉ lạ lùng của vị tuyệt sắc nữ tử này, mọi người đều nhận ra rằng nàng và Hàn Lập là những người đã từng quen biết nhau, hơn nữa còn có quan hệ rất thâm sâu.
Sắc mặt Hô Khánh Lôi liền âm trầm xuống. Trong đại điện liền trở nên im lặng, an tĩnh không một tiếng động. Hầu hết mọi người đều nhìn về phía nàng và Hàn Lập với ánh mắt vô cùng cổ quái!
Chương truyện này là bản dịch độc quyền, chỉ có tại truyen.free, mọi sự sao chép đều vi phạm quyền sở hữu.