[Dịch] Phàm Nhân Tu Tiên Truyện - Chương 1235: Ma Đà Sơn
“Xa Lão Yêu dự định sắp tới sẽ tiến vào không gian tiết điểm ư?” Phong Lão Quái có lẽ cũng là lần đầu tiên nghe đến chuyện này, không khỏi kinh hãi thốt lên.
“Phải. Nhưng chuyện này nhanh nhất cũng phải mất một hai trăm năm nữa. Bởi lẽ khi tiến vào không gian tiết điểm, nguy hiểm khôn lường, đến cả trời xanh cũng khó mà biết được độ hiểm ác của nó.” Hướng Chi Lễ nghiêm nghị nói.
“Nói như vậy, thọ nguyên của Xa Lão Yêu cũng đã gần cạn rồi. Nếu không, lão ta đã chẳng vội vã đến thế, mà sẽ dành thêm thời gian tìm kiếm một không gian tiết điểm khác thích hợp hơn.” Một hồi lâu sau, lão giả mặt ngựa thở dài nói.
“Xa lão không chịu nói rõ ràng. Song, e rằng đúng là thế. Lão yêu đó đa mưu túc trí như vậy, làm sao lại không thể nhẫn nại thêm được nữa. Thật ra, so với lão ta, đại nạn thọ nguyên của mấy người bọn ta cũng chỉ còn có mấy trăm năm nữa mà thôi.” Hướng Chi Lễ thần sắc âm trầm.
“Hàn đạo hữu, chúng ta đã bàn bạc nhiều đến vậy, Hàn đạo hữu có ý kiến gì?” Phong Lão Quái sắc mặt cũng chẳng khá hơn là bao, nhìn sang Hàn Lập đột nhiên hỏi.
“Lời Hướng sư huynh nói vô cùng có lý. Hàn mỗ thực sự cũng chẳng có nhiều thời gian để tự mình đi tìm không gian tiết điểm. Toàn bộ tư liệu tin tức này, ta có thể ngay lập tức giao cho các vị đạo hữu. Nhưng có một điều kiện: nếu thực sự tìm được không gian ti���t điểm thích hợp, ta hy vọng các vị đạo hữu có thể kịp thời thông báo một tiếng để ta đến xem xét, chuẩn bị chu đáo. Tại hạ không mong các vị đạo hữu giấu giếm điều gì.” Hàn Lập thần sắc nhàn nhạt, từ tốn đáp lời.
“Điều kiện hay yêu cầu gì mà phải nói chứ? Dù Hàn sư đệ không nói, bọn ta cũng sẽ làm như vậy. Nói không chừng, mấy người chúng ta sẽ cùng ngươi tiến vào không gian tiết điểm, có gì còn có thể hỗ trợ lẫn nhau.” Hướng Chi Lễ nghe vậy, trên mặt lộ ra vẻ cao hứng, trong lòng không khỏi hài lòng, cũng chẳng muốn nói thêm.
Hàn Lập gật đầu, khoát tay, một đạo bạch quang hướng về Hướng Chi Lễ bay tới. Thì ra đó là một cái ngọc giản màu trắng.
Hướng Chi Lễ hai mắt sáng ngời, nắm lấy ngọc giản trong tay, dùng thần thức quét qua, rồi liền lộ ra vẻ mặt vui mừng.
“Không tệ. Bên trong có chứa không ít tư liệu và tin tức quan trọng về không gian tiết điểm. Ngoài ra còn có cả phương pháp bố trí truyền tống trận nghịch hành thông đạo. Nếu như có thể phá giải được pháp trận này, nói không chừng chúng ta còn thu được nhiều lợi ích hơn nữa. Hàn sư đệ có công lớn như vậy, chúng ta tuyệt đối sẽ không nuốt lời. Nơi đây có hai khối Vạn Lý Phù, sư đệ tạm thời nhận lấy. Một khi tìm được vị trí không gian tiết điểm, ta sẽ lập tức báo tin ngay.” Hướng Chi Lễ trong lòng cao hứng, từ trong ống tay áo lấy ra hai khối ngọc phù, ném tới.
Hàn Lập đưa tay bắt lấy.
Phong Lão Quái vẫn luôn chăm chú quan sát hành động của Hàn Lập. Thấy Hàn Lập giao ra ngọc giản, vẻ hàn ý trên mặt liền giảm bớt.
“Được rồi, Hàn sư đệ, có một chuyện ta muốn nói cho ngươi biết. Với thần thông hiện tại của ngươi, so với tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ thông thường thì cao hơn nhiều, bọn họ cũng không phải đối thủ của ngươi. Vốn dĩ trong nhóm Hóa Thần kỳ chúng ta có quy định, và cũng muốn áp dụng đối với Hàn sư đệ. Vì vậy từ nay trở đi, Hàn sư đệ nên chú ý một chút. Những chuyện như liên quan tới Âm La Tông thì cũng nên bỏ qua đi.” Hướng Chi Lễ cũng đồng dạng cất ngọc giản vào, rồi lại nghĩ tới một chuyện, liền vội vàng dặn dò một câu.
“Quy định ư?” Hàn Lập thần sắc khẽ động.
“Kỳ thật cũng chẳng có gì to tát. Chỉ là thần thông của tu sĩ Hóa Thần kỳ quá mạnh, nếu có kẻ làm càn, có thể gây nhiễu loạn trật tự của nhân giới. Cho nên từ rất lâu về trước, toàn thể tu sĩ Hóa Thần kỳ đã cùng nhau ký kết một quy tắc. Những ai có tu vi đạt tới cảnh giới Hóa Thần, chẳng những cấm tranh đấu với nhau, mà còn đồng thời cấm không được tham gia vào mọi sự vụ của tu tiên giới. Ngươi lần này một hơi giết đi nhiều tu sĩ Nguyên Anh kỳ của Âm La Tông như vậy, ngoài ra còn có một vị Đại tu sĩ, đối với Đại Tấn mà nói đã gây ra chút hỗn loạn không cần thiết. Thứ nhất là ngươi không biết điều cấm chế này, thứ hai là ngươi còn chưa phải tu sĩ Hóa Thần kỳ, nên lần này coi như chưa tính. Nhưng hiện tại, ta cùng Phong sư huynh đều đã rõ thần thông của ngươi. Mặc dù so với tu sĩ Hóa Thần kỳ còn kém một chút, nhưng cũng có thể liều mạng chiến đấu một trận. Như vậy, như đã nói, chỉ cần lão phu báo tin cho mấy vị đạo hữu khác một tiếng. Vì vậy, từ nay về sau ngươi không nên tùy ý xuất thủ, đặc biệt là không nên cùng lúc diệt sát nhiều tu sĩ Nguyên Anh của một tông môn như vậy, bởi nó ảnh hưởng tới sự hưng suy của tông môn đó. Tất nhiên, điều cấm này cũng có hai mặt, từ nay về sau tất cả các tu sĩ Hóa Thần kỳ khác cũng sẽ không tùy ý ra tay với ngươi.” Hướng Chi Lễ mỉm cười nói.
Hàn Lập nghe xong lời này, đầu tiên là sửng sốt một lát, nhưng lập tức bật cười.
“Thật ra cũng không phải thế, bởi lẽ vốn dĩ ta không quan tâm tới những việc của tông môn. Chuyện của Âm La Tông lần này là do tu sĩ của tông môn họ đi tới Thiên Nam để nhằm đối phó với Hàn mỗ. Bất quá, tại hạ chỉ là tự bảo vệ mà thôi. Sau này sẽ không xuất hiện chuyện như thế này nữa.” Hắn liền giải thích.
“Chuyện của Âm La Tông đã qua rồi thì cứ cho qua đi. Hàn sư đệ có suy nghĩ như vậy là tốt. Được rồi, gần đây có chuyện gì quan trọng không? Nếu không có việc gì, không bằng cùng ta và Phong huynh đi một chuyến tới Ma Đà Sơn. Nhân tiện ta sẽ giới thiệu Hô huynh với ngươi một phen. Sắp tới Hô đạo hữu muốn nạp thêm vài vị nữ tu Nguyên Anh làm thị thiếp, hắn cũng đã gửi cho lão phu một số thiệp mời. Phong đạo hữu chắc cũng đã nhận được rồi chứ?” Hướng Chi Lễ đột nhiên đổi đề tài nói.
“Tất nhiên là nhận được. Nếu không thì lão phu làm sao lại xuất hiện ở nơi này. Nghe nói lần này hắn muốn nạp tới ba vị thị thiếp, nhưng cũng chỉ có một người là tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ mà thôi. Hơn nữa, những người này đều là tuyệt sắc giai nhân. Thật là quá đáng yêu. Nói đi cũng phải nói lại, lần này do Hô lão ma nạp thiếp mà phải đến Ma Đà Sơn, tính ra đây đã là lần thứ năm rồi, có khi sẽ có lần thứ sáu. Lão ma này thực sự có bản lĩnh. Ma cung của hắn vốn có rất nhiều ma tử ma tôn đi khắp nơi tìm kiếm tuyệt sắc nữ tử để cho hắn nạp làm thiếp.” Phong Lão Quái nhướng mày, bất đắc dĩ nói.
“Ha ha, Phong huynh chẳng phải không biết rằng Hô lão ma bởi vì tu luyện mà không thể thiếu nữ nhân sao? Nhưng phải là nguyên trinh chi thể mới được hắn coi trọng. Chẳng phải hắn muốn tùy tiện phá vỡ nguyên trinh của các nữ tu sĩ này, cho nên mới đợi những người bạn tốt như ch��ng ta tới, sau đó mới cử hành nghi lễ nạp thiếp trước. Vì vậy hắn mới long trọng tổ chức nghi thức nạp thiếp này để cấp cho những vị nữ tu này một danh phận. Lão ma này một khi chính thức chọn làm song tu bạn lữ thì những vị thị thiếp này rất được coi trọng, và hơn hẳn thị nữ bình thường rất nhiều. Mỗi người đều nhận được sự sủng ái của lão ma!” Hướng Chi Lễ lại ha ha cười một tiếng.
"Hừ hừ, ai mà thèm quan tâm tới việc hắn nạp hay không nạp thiếp. Chỉ là mỗi lần được mời, mỗi lần phải xuất huyết ra (tặng quà quý) làm cho Phong mỗ cảm thấy thật khó chịu. Mà lão ma này cũng có chút mặt mũi, vì vậy khi hắn mời thì không thể không đi. Nếu không lại đắc tội với hắn. Mà nhãn giới của lão ma này cũng rất cao, cho nên bảo vật phải trân quý, nếu không hắn cũng chẳng coi trọng." Phong Lão Quái lộ vẻ cực kỳ buồn bực.
“Đó là vì ta và ngươi đều ham muốn một số loại linh dược của Ma Đà Sơn. Nếu Phong huynh giống như Bạch đạo hữu không muốn nhờ vả gì cả, thì việc có đi hay không cũng chẳng sao.” Hướng Chi Lễ thấy vậy cười một tiếng, dường như không quan tâm nhiều tới chuyện được mời.
“Hai vị nói đó chính là vị đạo hữu của Thiên Ma Tông sao? Tại hạ không được mời mà mạo muội đi dự thì thấy có chút không ổn. Hơn nữa, tại hạ cũng chưa chuẩn bị được lễ vật thích hợp nào.” Hàn Lập ngập ngừng một lát rồi nói.
“Hàn sư đệ không cần lo ngại! Hướng mỗ dẫn theo vài người khách tới Ma Đà Sơn thì Hô lão ma làm sao có thể nói không được chứ. Huống hồ, nếu như vạn nhất từ trong ngọc giản tìm được một không gian tiết điểm thích hợp thì lão ma còn phải cảm kích rơi lệ ấy chứ. Còn về phần lễ vật thì có thể tùy tiện lấy ra một hai kiện cổ bảo là được rồi. Thật sự mà nói, ngươi cũng không cần phải quá thành thật với hắn, bởi lễ vật quá tốt nhiều khi không hay. Lần này đi tới Ma Đà Sơn, đối với sư đệ mà nói cũng là một cơ hội. Bởi Ma Đà Sơn có độc môn linh dược Ma Luyện Thiên Nguyên Đan, rất hữu ích đối với việc đột phá Hóa Thần. Đan dược này phải dùng linh dược của Ma Đà Sơn mà luyện chế thành, bên ngoài căn bản không thể nào tìm thấy được. Hàn sư đệ cũng nên nhân cơ hội này mà tìm lấy một hai viên, cũng tốt. Đột phá Hóa Thần để cảm ứng thiên địa linh khí cũng sẽ dễ dàng hơn.” Hướng Chi Lễ thâm ý sâu sắc nói.
“Ma Luyện Thiên Nguyên Đan! Chẳng lẽ là Ma Luyện Thiên Nguyên Đan đã sớm thất truyền từ thời thượng cổ sao?” Hàn Lập nghe được tên của linh đan, cả kinh thất thanh thốt lên.
“Không sai. Đúng là loại đan dược này. Ồ, Hàn sư đệ cũng biết tới loại linh đan này ư? Như vậy cũng không cần ta phải tốn công giải thích rõ ràng về loại linh dược này nữa. Hàn sư đệ cũng nên tính toán đi một chuyến chứ?” Thấy Hàn Lập cũng biết lai lịch của loại linh đan này thật là ngoài suy nghĩ của Hướng Chi Lễ, nhưng miệng thì cười híp lại, dò hỏi.
Hàn Lập thần sắc bất định, có chút chần chừ, chưa quyết định.
Vụ Nguyệt Sơn Mạch nằm ở phía tây bắc Đại Tấn, tại vùng biên giới giao nhau giữa hai châu của hai nước, kéo dài ước chừng mười vạn dặm. Trong mạch núi này có vô số ngọn núi hung ác hiểm trở, trong đó đáng kể nhất là một ngọn núi cao khoảng một vạn trượng! Hơn nữa, từ lưng chừng núi trở lên đều bị tuyết phủ trắng xóa một mảnh.
Ở trên đỉnh ngọn núi này, có một khoảng đất rộng bằng phẳng hơn mười dặm, nơi đó được xây dựng vô số cung điện, lầu các, đình đài các loại. Hơn nữa, tất cả các kiến trúc này đều hoa mỹ tinh xảo, mà tất cả đều sử dụng các loại cây cối quý báu hoặc mỹ ngọc hiếm có trên thế gian mà luyện chế thành.
Hơn thế nữa, cả tòa đỉnh núi này được một loại đại hình cấm chế không rõ tên bảo hộ. Phía ngoài thì gió lạnh gào thét, băng tuyết lạnh thấu xương, nhưng bên trong cấm chế lại bốn mùa như xuân, các loại kỳ hoa dị thảo nhiều vô số kể. Trong các tòa cung điện này, vô số mỹ nữ thướt tha yểu điệu, trên người mặc các loại quần áo nhiều màu sắc sặc sỡ tươi đẹp đang chơi đùa vui vẻ, lại truyền ra những âm thanh tiếng cười như chuông rung rất vui tai, khiến người nghe cảm thấy say mê.
Nơi này phảng phất một cõi nhân gian yên bình, vui vẻ!
Nơi này chính là Ma Đà Sơn, nơi mà tu tiên giới Đại Tấn không ai không biết tới. Mà những kiến trúc ở trên đây, khiến người ta kinh ngạc đó chính là Ma Cung.
Chủ nhân Ma Cung, chính là một trong những vị tu sĩ Hóa Thần còn tồn tại ở Đại Tấn, và cũng là Thái thượng trưởng lão Hô Khánh Lôi của Thiên Ma Tông, đang ẩn cư tại đây.
Vị này hơn một ngàn năm trước đã từng uy chấn khắp Đại Tấn. Tự mình đưa Thiên Ma Tông trở thành ma đạo đệ nhất tông trong số các đại tu sĩ ma đạo. Hôm nay, trong một ma cung điện to lớn nhất đang mở một buổi đại tiệc chiêu đãi một nhóm khách quý.
Nhưng bữa tiệc này số lượng khách không nhiều lắm. Chỉ thấy có khoảng bảy tám người mà thôi, chia nhau ngồi hai bên.
Ở trung tâm đại điện, có mười mấy vị cung trang nữ tử dáng người thướt tha mềm mại, hai mắt sáng ngời, uyển chuyển ca múa.
Cả tòa cung điện như một mảnh xuân sắc dạt dào!
Trên chủ tọa của đại điện, một vị Mộc Quan lão giả thần sắc xanh xao ốm yếu, nửa ngồi nửa tựa trên ghế, trên mặt hiện lên vẻ đắc ý dạt dào.
Bản dịch này được thực hiện và giữ bản quyền bởi truyen.free.