[Dịch] Phàm Nhân Tu Tiên Truyện - Chương 1184: Thu Anh
“Bày trận!”
Khuê Hoán và nữ tu sĩ kia đã sớm chú ý đến động tĩnh của phong ấn, chứng kiến cảnh tượng này, liền đồng loạt cất tiếng ra lệnh.
Ba mươi sáu đệ tử Lạc Vân Tông đồng thời ném các trận kỳ, trận bàn trong tay về phía phong ấn. Trong chớp mắt, các khí cụ bày trận bỗng nhiên đại phóng linh quang, từng tầng ngũ sắc quang hà từ hư vô hiện lên, rồi từ từ ép xuống. Đoàn ô quang kia trở tay không kịp, vừa cảm thấy ngũ sắc linh quang chợt lóe, nó đã bị quang hà vây lại bên trong, như thể bị nhốt vào một cái túi.
Bên trong đoàn ô quang, quả nhiên chính là đệ nhị Nguyên Anh. Thời điểm nó bị Hỏa Diễm của Tam Diễm Phiến bao phủ, vội vàng theo bản năng kích phát toàn bộ ma khí đã quán thể ra ngoài, lấy bảo toàn tính mạng làm trọng. Tuy rằng ma khí bị Hỏa Diễm biến thành hư vô, ngay cả ma khu cũng bị luyện hóa quá nửa, nhưng trong lúc vội vàng bối rối như vậy, lại vô tình giải trừ được trạng thái ma hóa, trong nháy mắt, Nguyên Anh đã khôi phục linh trí.
Nó còn may mắn có được trí nhớ của Hàn Lập từ trước đó, ngay trong lằn ranh sinh tử, đã quyết đoán đầu tiên sử dụng ma khí tự bạo Xích Huyết Kiếm, phá vỡ Tam Sắc Hỏa Diễm. Sau đó lại lo sợ Hàn Lập dùng Phong Lôi Sí đuổi theo, liền cắn răng, lấy ra kiện Âm La Phiên đã được chữa trị rồi tự bạo nó luôn. Sức mạnh bạo phát của hai kiện bảo vật này tự nhiên không hề nhỏ, dưới tình huống Hàn Lập không đề phòng, đã tạo cho nó một con đường sống. Nó không coi Hàn Lập vào đâu, quay đầu bỏ chạy.
Song, nó thừa hiểu rằng loại thủ đoạn này tuyệt đối không thể ngăn cản Hàn Lập trong thời gian dài, nên trong lòng đã sớm hạ quyết tâm. Một khi độn ra khỏi Ma Uyên, sẽ lập tức thi triển Nguyên Anh thuấn di thuật, chạy trốn đến một tòa đảo trong Thất Linh Đảo. Để đề phòng vạn nhất, nó đã sớm bố trí một nơi ẩn thân bí mật tại tòa đảo này. Thậm chí còn bố trí thêm vài bảo vật đặc thù và pháp trận ẩn giấu khí tức cực kỳ cao minh, tin tưởng tuyệt đối có thể che giấu được thần niệm của Hàn Lập, tranh thủ thời gian để hồi phục.
Nhưng đệ nhị Nguyên Anh tuyệt đối không ngờ tới Hàn Lập, người vốn thường thích hành động độc lập, giờ lại triệu tập nhiều tu sĩ cấp thấp như vậy ở bên ngoài phong ấn. Hơn nữa, hắn còn bố trí sẵn một cấm chế pháp trận uy lực không nhỏ, phong tỏa bên ngoài phong ấn, chờ nó chui đầu vào lưới. Hiện tại, đệ nhị Nguyên Anh bị nhốt trong quang hà, đương nhiên kinh sợ dị thường.
Bàn tay nhỏ bé của nó điên cuồng đánh không ngừng về bốn phía quang hà, từng đạo hắc kiếm khí cuồng bạo phóng ra chém phá. Nhưng ngũ sắc quang hà này lại có vẻ thần diệu. Tuy bị hắc kiếm khí chém tan quá nửa, nhưng lại lập tức lóe lên khôi phục như ban đầu, không tạo cho đệ nhị Nguyên Anh bất cứ cơ hội nào để độn thoát. Đệ nhị Nguyên Anh bèn thay đổi phương sách, đột nhiên hai tay chà xát vào nhau, đồng thời đánh ra ngoài.
Nhất thời, hai đạo hắc sắc quang trụ bắn ra, lập tức hóa thành hai thanh cự trường kiếm dài hơn một trượng, hung hăng chém ra phía ngoài. Các tu sĩ bốn phía đang liều mạng dùng trận kỳ trận bàn ngăn cản, rốt cuộc không thể chống đỡ thêm được nữa. Chỉ nghe hai tiếng nổ “Ầm, ầm”, ngũ sắc quang hà bị chém rách một lỗ thủng vài thước. Tuy linh quang chớp động muốn khôi phục, nhưng vì lỗ thủng này quá lớn, mà pháp lực của các tu sĩ đang điều khiển cũng không thể cung ứng đủ, nên lỗ thủng này không thể khép lại kịp thời.
Thấy vậy, đệ nhị Nguyên Anh mừng rỡ, thân hình khẽ nhoáng lên, thi tri��n thuấn di thuật, biến mất không thấy bóng dáng trong quang hà. Đúng lúc hắc quang chớp động, hắc lục sắc Nguyên Anh đã xuất hiện bên ngoài ngũ sắc quang hà. Nó hung hăng trợn mắt liếc nhìn các tu sĩ bốn phía, hai tay lập tức kết ấn, chuẩn bị thi triển liên tiếp thuấn di thuật để thoát khỏi nơi này.
Nhưng vào lúc này, trước người nó bỗng có một làn gió nhẹ thổi đến, một đạo nhân ảnh theo gió mà hiện lên.
“Không ổn!”
Đệ nhị Nguyên Anh không cần suy nghĩ, thân hình chuyển động, lập tức biến mất vô tung ảnh ngay tại chỗ. Mà nhân ảnh hiện lên kia chính là Hàn Lập, người đã truy đuổi tới bằng Phong Lôi Sí. Hắn thấy đệ nhị Nguyên Anh đã thuấn di biến mất, sắc mặt âm trầm, hừ lạnh một tiếng. Đột nhiên, từ trong mắt hắn bắn ra một đạo huyết ngân tinh tế. Một đoàn hắc khí từ bên trong bay ra, lập tức ngưng tụ biến hóa thành một nhãn châu đen thui, nhìn chằm chằm về phương xa, cực kỳ quỷ dị.
Một đạo hắc thương chợt lóe lên, xẹt qua hư không cách đó hai mươi trượng, rồi tự nổ mạnh. Ô quang chợt lóe, đệ nhị Nguyên Anh hi��n ra. Khuôn mặt nhỏ nhắn của nó ngẩng lên, tràn đầy vẻ hoảng sợ. Hàn Lập cười lạnh một tiếng, há mồm phun ra một kiện thanh sắc tiểu đỉnh, rồi cầm vào trong tay. Lập tức, vũ sí thanh bạch sắc sau lưng hắn run lên, thân hình không một tiếng động ẩn vào trong gió.
Đệ nhị Nguyên Anh quay đầu nhìn thấy cảnh này, trong lòng hoảng hốt. Ngay lập tức, thân thể nó chuyển động, hóa thành một đạo hắc quang nhanh chóng độn tẩu.
Nhưng đúng vào lúc này, từ trong hư không bỗng nhiên phun ra một chùm thanh ti, trong chớp mắt đã trói gô Nguyên Anh lại. Mặc dù đệ nhị Nguyên Anh kinh hãi tột độ, nhưng toàn thân đồng thời bắn ra vô số đạo ô hắc kiếm khí, muốn phá vây thoát ra. Nhưng chỉ thấy vô số tiếng nổ cùng ô quang chớp động, thanh ti vẫn nguyên vẹn, không hề hư hao một cọng tóc nào.
Hắc lục sắc Nguyên Anh thực sự sợ hãi, đang muốn thi triển tiếp các bí thuật khác để phá vây, thì chợt một đạo thanh sắc điện hồ lóe lên, thân hình Hàn Lập cầm tiểu đỉnh quỷ dị hiện lên ở phụ cận. Hắn thấy đệ nhị Nguyên Anh đang giãy giụa, trong mắt lóe lên tia sắc lạnh, ngón tay nhẹ nhàng điểm vào tiểu đỉnh. Một tiếng "Tinh, tang" vang nhỏ, tiểu đỉnh liền tự động mở ra, một cỗ thanh sắc quang hà phóng lên cao.
Lập tức, thanh ti liền hô ứng, đại phóng linh quang. Đệ nhị Nguyên Anh chỉ thấy toàn thân căng cứng, linh lực trong cơ thể liền ngừng vận chuyển. Tiếp theo, thanh quang lóe lên, nó đã bị thanh ti kéo về phía sau, trong nháy mắt không thể phản kháng mà bị cuốn vào trong tiểu đỉnh. Hàn Lập điểm một cái vào không trung, nhất thời tiểu đỉnh hóa thành một đạo thanh quang hạ xuống, hiện ra hình dáng Hư Thiên Đỉnh. Hào quang quanh Hư Thiên Đỉnh cũng được thu liễm, trở lại hình dáng ban đầu.
Trong lòng Hàn Lập buông lỏng, cuối cùng trên mặt lộ ra vẻ tươi cười.
Bị giam trong Hư Thiên Đỉnh, cho dù là Đại tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ, tuyệt đối cũng không có năng lực thoát ra.
“Chúc mừng Hàn sư thúc đại công cáo thành!”
Lúc này, Khuê Hoán và nữ tu sĩ kia mang theo các đệ tử Trúc Cơ kỳ tiến lên chúc mừng, muốn báo công lấy lòng.
“Ha hả, các ngươi cũng có công lao không nhỏ. Đây là hai bình đan dược rất hữu ích đối với tu vi của các ngươi. Các ngươi chia nhau cầm lấy đi. Mặt khác, Ma Uyên cần phải tăng cường nhân thủ canh giữ nghiêm ngặt, ngăn ngừa yêu nhân khác trà trộn vào.”
Hàn Lập mỉm cười, lấy trong túi trữ vật ra hai cái bạch sắc ngọc bình ném cho Khuê Hoán, đồng thời dặn dò một phen.
“Dạ. Đệ tử nhất định sẽ thương lượng việc này với các tông môn khác, từ nay về sau tăng cường nhân thủ. Chi bằng sư thúc về Linh Miết Đảo nghỉ ngơi vài ngày rồi hãy trở về Tông Môn?” Khuê Hoán tiếp nhận ngọc bình, mừng rỡ nói.
“Không cần. Nơi này tính ra cũng không quá xa Tông Môn. Ta còn có chuyện quan trọng khác, không thể lưu lại nơi này.” Hàn Lập khoát tay chặn lại, lắc đầu phân phó. Sau đó, hắn thu lại tiểu đỉnh, hóa thành một đạo thanh hồng phá không rời đi.
Khuê Hoán và nữ tu sĩ kia khom người tiễn biệt. Sau một lúc lâu, bọn họ mới ngẩng đầu lên.
“Khuê đạo hữu. Hàn tiền bối đã cấp cho các ngươi đan dược. Luận theo thân phận của Hàn tiền bối, đan dược này nhất định không phải là đan dược bình thường?”
Hồng bào tu sĩ mang theo các môn hạ đệ tử từ xa bu lại, nhìn hai ngọc bình trong tay Khuê Hoán, nét mặt không tránh khỏi vẻ thèm thuồng hâm mộ.
“Khuê mỗ cũng không biết, nhưng chắc hẳn sẽ không quá tệ. Trước hết chúng ta nên gia cố và phục hồi phong ấn trở lại như cũ đi.”
Khuê Hoán cười gượng vài tiếng, bạch quang trong tay lóe lên, thu lại hai bình đan dược, tựa hồ không muốn nói nhiều về chuyện này, hướng các đệ tử môn hạ phân phó.
Phong ấn kia tuy đã liền lại và bịt kín lỗ thủng, nhưng linh quang chớp động đã ảm đạm đi vài phần.
Nghe vậy, chúng tu sĩ Lạc Vân Tông liền phân tán bay đến các thạch trụ ở bốn phía, chuẩn bị gia cố lại phong ấn. Tuy Hồng bào tu sĩ rất muốn biết công hiệu của đan dược trong ngọc bình, nhưng thấy cảnh này không tiện truy vấn thêm, bèn cười ha ha, lập tức ra lệnh cho các đệ tử tham gia vào công việc gia cố phong ấn.
Nhất thời, từ hơn mười cái thạch trụ phát ra những tiếng kêu vang, bề mặt phong ấn nổi lên một tầng nhũ bạch sắc linh quang. Phong ấn cũng dần dần được ngưng tụ vững chắc.
Hơn mười ngày sau, Hàn Lập đã về Vân Mộng Sơn Trạch.
Song hắn không đi vào Lạc Vân Tông, mà trực tiếp về thẳng Tử Mẫu Phong.
Nhưng khi hắn vừa giải khai cấm chế, hạ xuống động phủ ở Mẫu Phong, thì nơi đó đã có một nữ tử chờ sẵn.
“Là ngươi!” Hàn Lập nhìn bạch bào nữ tử, ngẩn người ra.
“Tham kiến Sư phụ!”
Vị nữ tu xinh đẹp này chỉnh đốn y phục, hướng Hàn Lập thi l��, vẻ mặt nghiêm nghị. Chính là ký danh đệ tử của hắn, Liễu Ngọc.
“Ngươi vẫn canh giữ ở nơi này sao?” Hàn Lập nhướng mày, lập tức thản nhiên hỏi.
“Không phải chỉ có một mình đệ tử. Mộ sư tỷ và Tống sư thúc cũng ở đây. Ba người bọn đệ tử đều lo lắng, liền thay phiên nhau canh chờ Sư Phụ trở về. Chẳng qua bây giờ, hai người kia đang ở trong động phủ của Tiểu sư muội.” Liễu Ngọc lặng lẽ liếc mắt quan sát Hàn Lập một cái, miệng thì nhu thuận trả lời.
“Hắc, hắc. Với tu vi của ta bây giờ, thu lại đệ nhị Nguyên Anh không thành vấn đề. Chẳng qua, các ngươi đều đã gặp qua Cầm nhi rồi sao?” Hàn Lập như vô tình hỏi một câu.
“Đúng vậy, đệ tử đã gặp qua sư muội. Điền sư muội thật sự lanh lợi, trách không được Sư Phụ lại tự mình thu nhận nàng làm môn hạ.” Liễu Ngọc thản nhiên cười nói.
“Cầm nhi không giống như các ngươi, trên người nàng mang Long Ngâm chi thể, chỉ sợ sẽ không có cơ hội gì. Ta thu nhận nàng là có nguyên nhân khác. Ngươi không cần phải dò xét làm gì.” Đuôi lông mày của Hàn Lập động đậy, giả ngơ giả điếc, bâng quơ nhẹ nhàng nói.
“Sư Phụ nói đùa rồi. Đệ tử sao dám dò xét Sư Phụ?” Liễu Ngọc nghe lời này, trong lòng vui vẻ, nhưng ngọc dung không khỏi hiện lên vẻ xấu hổ.
“Tốt lắm. Các ngươi đều đã đến đây. Ngươi đi gọi tất cả lại đây, ta cũng có chuyện muốn nói một chút.” Hàn Lập sờ sờ cằm, bỗng nhiên trầm giọng phân phó.
“Dạ. Đệ tử cẩn tuân sư mệnh.” Liễu Ngọc rùng mình, lập tức vâng dạ đáp ứng.
Một trận “ầm, ầm” vang lớn, thạch môn chậm rãi dâng lên, Hàn Lập liền phiêu nhiên tiêu sái tiến vào bên trong đại môn. Mà Liễu Ngọc thì hóa thành một đạo bạch quang, bay thẳng đến động phủ của Điền Cầm Nhi.
Để cảm nhận trọn vẹn hương vị Tiên Hiệp, xin hãy đón đọc độc quyền tại truyen.free.