[Dịch] Phàm Nhân Tu Tiên Truyện - Chương 1159: Diệt sát
Đại hán vừa dùng phù triện lực xông vào hư không, lập tức cảm thấy một cỗ cự lực vô thanh vô tức đánh tới từ phía sau. Mặc dù Kim Hoa liều mạng tụ tập để chống đỡ, nhưng vẫn bị cỗ cự lực này giáng một đòn thật mạnh.
"Oanh", hắn đã bị ép trở về không gian ban đầu.
Cùng lúc đó, hắn cảm thấy cổ họng ngọt lịm, há miệng phun ra một ngụm hắc huyết.
Ngay lúc này, tiếng sấm lại vang lên sau lưng.
Lão Tổ kinh hãi quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy cách đó mười trượng, Hàn Lập hiện ra trong ngân quang, chậm rãi thu hồi ánh chớp động trong tay, hướng về phía này mà cười lạnh không thôi.
Kim bào đại hán chợt thấy lòng lạnh buốt. Lúc này hắn mới thật sự khẳng định rằng đối phương tuyệt đối không phải là một tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ, tối thiểu cũng đã có tu vi Nguyên Anh trung kỳ trở lên, hơn nữa, bất kể là thần thông của pháp bảo hay của linh thú, hắn đều không thể nào sánh bằng.
Suy nghĩ thấu đáo như vậy, vị Kim Hoa Lão Tổ này nào dám cùng Hàn Lập giao thủ, hoàn toàn dập tắt ý chí chiến đấu, đột nhiên ném Kim Phù vào không trung, thân hình cùng kim quang cùng lúc chợt lóe, hóa thành một đạo kim hồng phá không mà bỏ chạy. Ngay cả diễm lệ nữ tử tình nhân cũng bị bỏ lại mà không hề bận tâm.
Hàn Lập định đuổi theo, nhưng "Phốc" một tiếng, Kim Phù liền tản loạn, hóa ra một mảng kim quang lớn. Sau đó, kim quang lập tức vỡ vụn thành từng mảnh, ngưng tụ biến hình, hóa thành hơn một ngàn con tiểu kim sắc Độc Phong, che trời lấp đất đánh tới Hàn Lập.
Âm thanh "Vù, vù" vang lên.
Hàn Lập có chút kinh ngạc, hé miệng, phun ra một tiểu đỉnh thanh quang lấp lánh. Tiểu đỉnh xoay một vòng, lập tức hóa thành một cự đỉnh lớn mấy trượng, sau tiếng vỗ tay của Hàn Lập, "Oanh" một tiếng, lam diễm xuất hiện trên bề mặt, bao phủ toàn bộ đỉnh vào trong.
Phía trên đỉnh phát ra tiếng gầm rú, liền mở ra một khe hở rộng khoảng một xích.
Một cỗ thanh sắc hà quang lẫm liệt từ trong khe hở bắn nhanh ra, nghênh phong hóa thành đạo thanh quang dài vài chục trượng. Trên không trung quang sắc lấp lóe, thanh quang đã quét qua gần nửa bầu trời, trong chớp mắt đã quấn lấy đám Kim Phong vào trong, xoay một cái, liền nhanh như chớp rút về trong Cự đỉnh.
Hư Thiên Đỉnh đã được tế ra, thu toàn bộ độc phong vào trong.
Nhưng chỉ trong giây lát trì hoãn này, Kim Hoa Lão Tổ đã độn quang bay xa được hơn năm sáu chục văn. Tốc độ độn quang này đối với một tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ thì quả là kinh người.
Hàn Lập thấy vậy, trên mặt lộ một tia giễu cợt, nhưng vẫn không vội vã đuổi theo, trước tiên đảo mắt nhìn khắp nơi.
Kết quả khiến hắn nhướng mày, hừ lạnh một tiếng.
Trong giây phút ngắn ngủi hắn giao thủ với Kim Hoa Lão Tổ, Hôi bào lão gia và Lam bào thanh niên đã không biết từ lúc nào thối lui ra xa hơn trăm văn, bộ dạng đang bỏ chạy hết sức.
Hai người này từ khi nhìn thấy sự hiện diện của Hàn Lập cùng Kim Hoa Lão Tổ đã sớm dập tắt ý niệm đoạt bảo, thầm tính toán làm sao để trong tình hình nguy hiểm này vẫn còn toàn mạng trở về.
Kim Hoa Lão Tổ thì không cần phải nhắc đến, chính là do diễm lệ nữ tử đưa đến để giết người diệt khẩu.
Còn vị tu sĩ không biết tên này, vừa nói chuyện vài câu với Kim Hoa Lão Tổ đã đùng đùng động thủ, thậm chí còn muốn giết cả tu sĩ Nguyên Anh, thì làm sao có thể tha mạng cho bọn họ được.
Nhưng hai người khi nghe Kim Hoa Lão Tổ nhắc đến Hư Thiên Đỉnh, trong lòng chợt bừng tỉnh đại ngộ.
Mặc dù họ chỉ là tu sĩ Kết Đan Kỳ, nhưng thân là đệ tử của Man Hồ Tử, tin tức Hư Thiên Đỉnh xuất thế năm xưa sao lại không biết. Cho đến bây giờ, sát lệnh của Nghịch Tinh Minh vẫn chưa hủy bỏ.
Trong lòng bọn họ phân tích lợi hại, âm thầm kêu khổ, khẳng định không nên tiếp tục ở lại.
Khi Hàn Lập cùng Kim Hoa Lão Tổ giao thủ, hai người này lập tức âm thầm lặng lẽ lùi về sau.
Hiện tại, thấy ánh mắt lạnh như băng của Hàn Lập quét tới, hai người kinh hoàng, lập tức bán sống bán chết tăng tốc độn quang, chia nhau mà chạy trối chết.
Về phần diễm lệ nữ tử, vào thời điểm Kim Hoa Lão Tổ vứt bỏ nàng để đào tẩu, nàng trong lòng hoảng hốt, lập tức uốn éo thân hình, hóa thành một đạo hồng quang bắn nhanh trốn đi.
Đám tu sĩ Luyện Khí kỳ và Trúc Cơ kỳ ở phía xa xa, bởi vì tu vi quá thấp, khoảng cách lại xa, căn bản không biết chuyện gì đang xảy ra. Nhưng thấy sư phụ, sư tổ đều bỏ chạy trối chết, cả đám hai mặt nhìn nhau, sợ hãi, lập tức giải tán.
Nắm được tình hình xung quanh, trên mặt Hàn Lập phủ một đám mây âm trầm, tay đột nhiên vỗ eo một cái, tế túi linh thú ra giữa không trung.
Trong túi một tiếng tê minh vang lên, một cỗ bạch sắc hàn vụ mênh mông phun ra, từ trong đó xuất hiện hơn mười con rết trắng như tuyết. Mỗi con dài nửa thước, trên lưng có đôi cánh trong suốt, trông dữ tợn hung ác dị thường. Chúng bay múa quanh đỉnh đầu Hàn Lập, mà Hàn Lập cũng chẳng nói chẳng rằng, ngón tay hướng về ba đệ tử của Man Hồ Tử chỉ một cái.
Nhất thời, mười tám con Lục Dực Sương Công chia làm ba nhóm, hóa thành ba cỗ bạch sắc hàn phong, miệng phun hàn khí, gầm thét đuổi theo ba tu sĩ Kết Đan Kỳ. Tốc độ độn quang của chúng rõ ràng nhanh hơn ba người kia một bậc.
Đám người diễm lệ nữ tử quay đầu nhìn thấy cảnh này, nhất thời kinh hãi, vội vàng thi triển một tia dư lực cuối cùng, khiến tốc độ độn quang liền nhanh hơn một chút.
Trong chớp mắt, ba người cùng Lục Dực Sương Công, kẻ trước người sau điên cuồng truy đuổi nhau, lướt đi mất dạng.
Về phần đám thấp giai tu sĩ, Hàn Lập cũng e ngại bọn chúng thông báo tin tức tại nơi đây. Tuy nhiên, việc lộ tin này chỉ sợ cũng phải mất mấy ngày, tới lúc đó, hắn đã cách xa vạn lý rồi nên tạm tha cho bọn chúng.
Bất quá, hắn quay đầu nhìn Kim Hoa Lão Tổ ở phía xa, sát khí trong mắt chợt lóe, Phong Lôi Sí chớp động, hóa thành một đạo ngân hồ biến mất tại chỗ.
Mặc dù lúc này, Kim Hoa Lão Tổ đã cách xa hơn trăm văn, nhưng Hàn Lập cứ mỗi lần chớp động lại rút ngắn khoảng cách. Sau sáu bảy lần chớp động, hắn liền quỷ mị xuất hiện trên không đại hán.
Hắn không nói hai lời, một tay nhấc lên, một mảng lớn tử sắc hỏa diễm rời tay bắn ra, hóa thành một đại thủ hùng hổ chụp xuống.
"A, a, a".
Kim Hoa Lão Tổ phía dưới tuyệt đối không nghĩ rằng Hàn Lập có thể thoải mái liên tiếp thuấn di, lại nhanh như vậy đuổi theo mình. Hắn nhất thời hoảng sợ kinh hô, mắt thấy tử sắc đại thủ hạ xuống, rốt cục trên mặt lộ vẻ hoảng sợ tột cùng.
Trong tình thế này, hắn bất đắc dĩ chỉ có thể hé miệng phun ra một thanh Kim Sắc Phi Đao chém về phía đại thủ, đồng thời vội vàng bấm tay niệm chú muốn thi pháp né tránh.
Nhưng Tử La Cực Hỏa sao có thể để một tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ dễ dàng phá được. Cực hàn chi diễm do Hàn Lập sáng tạo vô cùng độc đáo, cho dù tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ hoặc yêu tu thập cấp cũng có phần kiêng kỵ.
Chỉ thấy khi Kim Sắc Phi Đao chém vào đại thủ, tử quang chợt lóe, trong nháy mắt bề mặt Phi Đao đã bị ngưng kết một tầng băng tím cực lạnh, sau đó mất đi khống chế trực tiếp rơi xuống.
Mặt đại hán không còn chút máu, năm ngón tay của Tử Sắc Đại Thủ quỷ dị mở ra, phảng phất như cái bồ lúa thật lớn, thân hình đại hán vừa mới bắn ra đã bị chộp vào trong lòng bàn tay.
Tử diễm trong đại thủ tăng vọt, liền vang lên tiếng hét thảm, trong nháy mắt Kim Hoa Lão Tổ đã hóa thành một khối tử sắc băng điêu.
Hàn Lập không chút do dự, thúc giục pháp quyết, năm ngón tay của đại thủ xiết lại.
Một tiếng "Phốc" giòn vang, cả khối băng điêu liền vỡ vụn. Trong băng điêu chợt lóe kim quang, Nguyên Anh của đại hán đã xuất khiếu nhân cơ hội bỏ chạy.
Nhưng Hàn Lập đã sớm có chuẩn bị, tâm niệm vừa động, đại thủ liền hóa thành Tử Hỏa rào rạt, vây Nguyên Anh lại bên trong.
Nguyên Anh này chỉ kịp chống cự vài cái, trong chớp mắt đã hóa th��nh hư ảo.
Lúc này, tay áo bào của Hàn Lập mới rung lên, tử diễm vụt hóa thành một con hỏa xà bay vụt trở về, lóe lên một cái, nhập vào trong tay áo.
Lúc này, hắn mới mỉm cười, ánh mắt đảo qua, lại đưa tay hướng hư không trảo một cái. Nhất thời, túi trữ vật của đại hán đang lơ lửng trên không trung đã được nhiếp vào trong tay.
Hắn đem túi đồ nhét vào trong tay áo, ngẩng đầu nhìn về phương hướng khác. Ba người kia cùng Lục Dực Sương Công đã sớm mất dạng.
Hàn Lập cũng không vội, liền thu lại Đề Hồn Thú, nhắm mắt khoanh chân, thần niệm chậm rãi phóng xuất khắp nơi, thân hình bất động giữa không trung.
Giờ phút này, phụ cận xung quanh trở nên im ắng, trừ tiếng gió biển, cơ hồ không có bất cứ âm thanh nào.
Sau thời gian uống một chén trà nhỏ, khóe miệng Hàn Lập hiện lên một tia cười khẽ, một lần nữa mở mắt.
Cùng lúc, tại mỗi phương chân trời, linh quang lóe lên, một đoàn bạch sắc hàn phong bay vụt quay về, tập trung trên đỉnh đầu Hàn Lập, gió lạnh phát tán, hiện ra sáu con Lục Dực Sương Công dữ tợn.
Lúc này, hình thể con nào cũng dài hơn một trượng. Có hai con bên ngoài thân còn lưu lại vài đạo kiếm ngân nhàn nhạt, có vẻ đã trải qua một hồi đại chiến.
Trong miệng quát khẽ một tiếng, hắn hướng không trung đánh ra một đạo pháp quyết, sáu con rết bạch quang chớp động, hình thể nhanh chóng thu nhỏ trở lại hình dáng ban đầu.
Hàn Lập tế ra túi linh thú, sáu con Lục Dực Sương Công liền hóa thành s��u đạo bạch quang chui vào trong túi.
Đợi thêm trong chốc lát, hai nhóm Lục Dực Sương Công từ hai phương khác nhau cũng lục tục quay về. Một nhóm không có tổn hại. Nhóm còn lại thì có vài con bị mất mấy chân, có vẻ đã bị thương.
Chẳng qua, đám linh trùng này trời sinh đã có sẵn sinh lực tràn đầy, thiên phú trọng sinh đoạn chi, các vết thương nhỏ này chỉ cần trong một thời gian ngắn sẽ hồi phục như cũ.
Hàn Lập đem tất cả con rết thu lại, liền hướng trung tâm hồ nước, hóa thành một đạo thanh quang, bắn nhanh xuống dưới.
Ánh sáng lóe lên, thanh quang nhập vào mặt hồ, không thấy tăm hơi.
Ma hồ này cũng không quá sâu. Hàn Lập đi xuống được hơn hai trăm văn, đã thấy thấp thoáng đáy hồ.
Nhưng hồ nước này thật có chút quỷ dị, xanh biếc đến mức bất thường. Cho dù Hàn Lập đã vận dụng Thanh Minh Linh Mục, cũng chỉ có thể nhìn thấy được xa vài chục trượng, còn xa hơn chút nữa đã mơ hồ không rõ. Về phần thần niệm, vừa tiến vào trong hồ, lập tức vô pháp ly thể.
Hiển nhiên, Ma Hồ trời sinh là địa phương ngăn cách thần thức.
Chẳng qua, Hàn Lập đã được Man Hồ Tử cấp cho vị trí chính xác, chỉ bay trong chốc lát, đã dễ dàng thấy được mục tiêu.
Đó là một dải đá ngầm bình thường. Quyền dịch thuật của đoạn truyện này thuộc về truyen.free.