[Dịch] Phàm Nhân Tu Tiên Truyện - Chương 1140: Ôm cây đợi thỏ
Nét mặt Hàn Lập khẽ biến đổi, nhưng chỉ trong khoảnh khắc đã trở lại vẻ bình thản, và thong thả bước qua phía trước cửa hàng Lục Liên Điện.
Ánh mắt Diệu Hạc chân nhân cùng lão giả áo vàng lướt qua người Hàn Lập. Mặc dù hơi kinh ngạc khi thấy lão giả gầy gò (do Hàn Lập giả trang) kia có tu vi không hề thấp, nhưng họ cũng không mấy để tâm, tiếp tục dẫn theo bốn tu sĩ Kết Đan kỳ còn lại đi về phía trung tâm thành phố.
Hàn Lập cũng không hề ngoảnh đầu, cứ thế đi thẳng về phía trước, thoạt nhìn cứ như chỉ là đi ngang qua cửa hàng Lục Liên Điện mà thôi.
Tuy nhiên vào lúc này, Diệu Hạc chân nhân và lão giả áo vàng khẽ mấp máy môi, bắt đầu dùng Truyền Âm Thuật nói chuyện riêng với nhau.
Hàn Lập quay lưng về phía hai người, thân hình hơi khựng lại một chút, nhưng lập tức khôi phục vẻ tự nhiên, càng lúc càng rời xa nhóm người Diệu Hạc chân nhân.
Sau khi rẽ vào một góc, Hàn Lập liền bước vào một tòa nhà thoạt nhìn khá bề thế.
Chừng một lát sau, hắn được một vị chưởng quầy ăn mặc theo kiểu tu sĩ tiễn ra tận cửa.
Nhưng Hàn Lập vẫn chưa rời đi, mà lại bước vào một căn nhà gần đó…
Khi Hàn Lập bước ra từ cửa hàng thứ năm, trông hắn mới có vẻ thỏa mãn hài lòng, trong người đã thu thập đủ những thứ cần thiết, lại dùng một ít tài liệu đổi lấy hơn một trăm khối linh thạch cao cấp.
Nhưng sau khi hắn bước ra, lại phát hiện gần đó có vài tu sĩ Kết Đan kỳ đang đứng thành từng nhóm, trông như không có việc gì. Tuy nhiên, trong mắt bọn họ lại rõ ràng ánh lên một tia dị sắc.
Hàn Lập khẽ cười lạnh một tiếng, lập tức hủy bỏ dự tính ban đầu, cứ thế đi dọc theo ngã tư đường, nghênh ngang rời khỏi phường thị, cuối cùng đi bộ ra khỏi Thạch Thành.
Những tu sĩ kia thi triển pháp thuật ẩn nấp, đi theo Hàn Lập ra khỏi cửa thành, bỗng nhiên đứng ngây người nhìn nhau.
Bởi vì rõ ràng trước đó thần niệm của bọn họ vẫn còn bao phủ Hàn Lập, nhưng hắn bỗng nhiên biến mất một cách quỷ dị ngay trước mắt. Mà vùng phụ cận lại vắng lặng, không thấy bất kỳ độn quang nào.
Mấy tên tu sĩ kia liền hoảng loạn.
Bọn họ là những kẻ được những người đứng sau cửa hàng bí mật phái ra, chúng chú ý thấy Hàn Lập thường xuyên ra vào cửa hàng, mỗi lần đều có chưởng quầy cung kính tiễn ra tận cửa, nên tự động bám theo.
Mặc dù Hàn Lập giả dạng thành một lão giả có tu vi Kết Đan hậu kỳ, nhưng dưới sự cám dỗ của lợi ích đủ lớn, những người này cũng chẳng hề sợ hãi. Thậm chí bọn chúng còn sớm thương lượng kỹ càng việc liên thủ.
Nhưng hiện tại Hàn Lập biến mất một cách thần bí, khiến cho những tu sĩ này trợn mắt há hốc mồm, chỉ có thể tìm kiếm ở khu vực phụ cận, nhưng cuối cùng không thu hoạch được gì, đành buồn bực quay trở về Thạch Thành.
Không lâu sau khi những người này rời đi, tại nơi Hàn Lập biến mất, trên không trung thanh quang chợt lóe, một bóng người mơ hồ thoáng hiện. Khi linh quang trên người chợt tắt, thân hình khôi phục nguyên dạng, chính là Hàn Lập.
Hàn Lập nhìn về phía Thạch Thành, khóe miệng khẽ nở một nụ cười châm biếm.
Nếu không phải hắn đột nhiên có kế hoạch khác, không muốn đả thảo kinh xà, khiến các Nguyên Anh tu sĩ trong thành phát hiện, thì hắn tuyệt đối sẽ không để cho đám tu sĩ này còn mạng trở về.
Việc bọn họ không thể khám phá ra pháp thuật ẩn nấp của Hàn Lập phải nói là một chuyện cực kỳ may mắn. Nếu không, Hàn Lập tuyệt đối sẽ không ngần ngại, tiêu diệt toàn bộ mấy tên tu sĩ Kết Đan kỳ này.
Hàn Lập trên không trung quan sát một lát, sau đó hóa thành một đạo thanh quang, bắn vụt đi.
Một lát sau, thanh quang dừng lại tại một nơi.
Nơi đây chim hót hoa nở, vắng vẻ khác thường, lại còn có một chút mây mù dày đặc không tiêu tan.
Hàn Lập liếc nhìn bốn phía rồi khẽ gật đầu.
Tay vừa nhấc lên, một trận kỳ đủ mọi màu sắc hiện ra, hơn mười đạo quang mang bắn ra bốn phía rồi biến mất.
Lập tức một tầng sương mù màu trắng bay ra, hòa tan vào hơi nước trong khe núi, cuối cùng không thể phân biệt được nữa.
Thân hình Hàn Lập cứ thế được bao phủ trong màn sương mù.
Sau khi Hàn Lập bày xong trận pháp ẩn nấp, trong màn sương mù, hắn vỗ vào túi linh thú bên hông.
Một âm thanh xé gió vang lên, ngàn vạn Phệ Kim Trùng từ trong miệng túi chen chúc phóng ra, hóa thành một đóa kim vân trôi nổi trước mặt hắn.
Hàn Lập khoanh chân ngồi xuống, miệng nhẹ nhàng lẩm bẩm, trên người bắt đầu chớp động linh quang màu xanh. "Oanh" một tiếng, trùng vân hóa thành nhiều đóa kim vân tỏa ra bốn phương tám hướng.
Gần như cùng lúc này, Hàn Lập bỗng nhiên mở hai mắt, đầu tiên thần quang trong mắt trong suốt dị thường, sau đó lập tức ảm đạm xuống một cách quỷ dị.
Đây chính là Thần Thức Hóa Thiên bí thuật mà Hàn Lập đã từng thi triển một lần ở Trụy Ma Cốc. Đây là loại thần thông mà hắn lĩnh ngộ được khi tu luyện Đại Diễn Quyết, có thể khiến hơn phân nửa thần thức của bản thân hóa thành hơn một ngàn thần niệm cực nhỏ, tạm thời bám vào trên người mỗi một con Phệ Kim Trùng. Trong chốc lát có thể biết được nhiều hơn một ngàn lần.
Loại Thần Thức Hóa Thiên bí thuật này và Thần Niệm Ký Phụ Linh Vật thuật mà Hàn Lập từng thi triển trước đây, nhìn qua có vẻ tương tự nhưng thực chất lại hoàn toàn khác nhau.
Một loại là đem đại bộ phận thần thức tách ra thành vô số thần niệm nhỏ, thần niệm nhờ vào khả năng nghe nhìn của Phệ Kim Trùng mà tiến hành dò xét, phải do nguyên thần tự mình chỉ huy mới có thể thi triển, không thể vượt qua một phạm vi nhất định, nếu không thần niệm sẽ tự động quay về.
Loại còn lại là đem phân thần độc lập bám vào linh vật, khiến phân thần dựa theo phân phó trước đó để chỉ huy linh vật làm việc. Nguyên thần không can thiệp gì cả, thậm chí có thể trực tiếp chỉ huy linh trùng linh thú tấn công địch, trình độ cũng có chút giống Hóa Thân thuật. Hơn nữa, chỉ cần thời gian bám vào chưa hết, cho dù người thi pháp ở xa vẫn có thể thực hiện được.
Thần Thức Hóa Thiên, trừ phi thần niệm ở dưới tình huống không có phiền phức gì, nếu không rất ít khi được dùng đến. Còn Ký Phụ Linh Vật thuật là một loại đại thần thông không thể so sánh, mà cũng rất ít Nguyên Anh hậu kỳ tu sĩ có thể biết được.
Hiện tại tất cả Phệ Kim Trùng vừa bay ra khỏi sương mù màu trắng, có con chui xuống đất, có con bay lên trời, trong nháy mắt cả đám linh trùng này đã biến mất vô ảnh vô tung.
Hàn Lập ngồi xếp bằng trong pháp trận, hai mắt nhắm nghiền, sắc mặt lạnh băng, vô cảm.
…
Một tuần đã trôi qua, mặt trời đã lên rồi lại xuống. Hiện giờ đang là ban đêm, toàn bộ linh đảo chìm vào bóng tối.
Nhưng bên trong Thạch Thành lại rất sáng. Một đống Nguyệt Quang Thạch được quán chú linh lực, lập lòe ánh sáng, chiếu rọi khắp nơi trong Thạch Thành như ban ngày. Bốn phía bên ngoài Thạch Thành tối đen như mực, tiếng gió biển gào thét không ngừng, như thể có vô số yêu ma đang ẩn nấp trong bóng đêm.
Mặc dù nói các tu sĩ không mấy bận tâm đến ngày đêm, nhưng ban đêm vẫn phải hao phí một chút pháp lực để có thể nhìn rõ ràng mọi vật, chỉ là khoảng cách không xa bằng ban ngày mà thôi. Nhưng ở trên biển thì không phải như vậy, yêu thú ngoài biển vô số, không chỉ bình thường di chuyển trên mặt biển, mà ngay cả khi đêm tối dù ở trên đảo, cũng có thể bị một số yêu thú tinh thông thuật ẩn nấp tiếp cận đánh lén.
Dù sao thì bình thường, tu sĩ cũng không thể luôn phóng xuất thần niệm của mình ra như vậy. Do đó, hàng năm số lượng tu sĩ ngã xuống so với số yêu thú bị đuổi giết còn nhiều hơn mấy lần.
Cho nên, trừ phi có việc gấp hoặc là cao giai tu sĩ thần thông quảng đại. Bằng không, vừa đến buổi tối, toàn bộ tu sĩ trên đảo đều tăng cường phòng ngự. Toàn bộ cấm chế đều phát động, tất cả tu sĩ đều quay trở về, không rời bến.
Dãy núi bao quanh Thạch Th��nh, tám tòa thạch tháp đồng thời sáng lên, một tầng lam quang màu nhạt bao phủ bảo vệ toàn bộ Thạch Thành ở bên trong, để phòng ngừa yêu thú lẻn vào thành đánh lén.
Nhưng đúng vào đêm khuya, lại có mấy kẻ mặc áo choàng đen lặng lẽ tới trước cửa thành.
Người thủ vệ chính là một tu sĩ Trúc Cơ kỳ. Người cầm đầu chỉ thoáng để hé áo choàng ra một chút, tu sĩ thủ vệ vừa thấy lập tức cuống quýt mở cấm chế hộ thành, cung tiễn mấy người ra khỏi Thạch Thành.
Mấy người kia vừa rời khỏi thành thị, lập tức hóa thành vài đạo độn quang bay vào trong trời đêm, trong chớp mắt đã không thấy tăm hơi.
Mấy người đó độn tốc không chậm nhưng không ai mở miệng nói chuyện, chỉ cắm đầu mà đi.
Nhưng vừa rời khỏi Thạch Thành hơn trăm dặm, đột nhiên từ một đạo độn quang truyền ra một tiếng "Ô". Độn quang dừng lại, một đạo bạch ti chợt lóe lên, bắn nhanh về phía khoảng không phía sau.
Vài tu sĩ khác ngẩn người ra, không khỏi dừng độn quang, quay đầu nhìn lại phía sau.
"Két" một tiếng, trên bầu trời đêm đen kịt ở phía xa bỗng nhiên bộc phát một đoàn kim quang chói mắt, bạch ti dường như đã đánh trúng một vật gì đó. Sau đó một tiếng rít quái dị vang lên, kim quang rơi thẳng xuống.
"Đó là thứ gì?"
Một tu sĩ khác giật mình hỏi.
Còn tên tu sĩ chủ động công kích vẫy tay, bạch ti nhất thời từ phía xa bay về, hóa thành một cây Bạch Ti Châm rơi vào trong tay hắn. Lúc này hắn mới chậm rãi nói:
"Không rõ, hình như là linh trùng nào đó, chỉ không biết là hoang dại hay do con người thuần dưỡng nữa. Nhưng linh trùng này không bị Bạch Ti Châm của ta xuyên thủng thì thân thể thật là cứng rắn. Các ngươi đi đem thi thể linh trùng nhặt về để ta xem rốt cuộc là loại linh trùng nào."
Nói xong, người này quay đầu lại phân phó cho hai tu sĩ phía sau.
Ngay lập tức, hai người đồng thanh đáp lời một tiếng, hóa thành hai đạo độn quang bắn thẳng về phía xa xa, tìm kiếm kim sắc linh trùng bị đánh gục.
Ước chừng một chén trà nhỏ, hai người này buồn bực quay trở về.
"Khởi bẩm Môn chủ, con linh trùng kia hình như chưa chết. Bên kia không phát hiện thi thể nó!"
Hắn có chút thấp thỏm lo lắng.
"Chưa chết? Ngươi nghĩ Bạch Ti Châm của ta là Tú Hoa Châm chắc, chỉ là giết một con linh trùng mà thôi, không được tích sự gì mà cũng dám nói?"
Lúc này, một tu sĩ mặc áo choàng đột nhiên lên tiếng.
"Bạch huynh, có lẽ vật kia thật sự không sao. Ta cũng không phát hiện bóng dáng con linh trùng kia."
"Thật sự có chuyện này sao? Để ta xem!"
Tên tu sĩ vừa phóng châm ra bỗng nhiên cả kinh, vội vàng phóng thần thức ra xa, cẩn thận tìm kiếm.
Sau một lát, gương mặt ẩn sau áo choàng của hắn trở nên khó coi dị thường. Khu vực kia quả nhiên không phát hiện bóng dáng của con kim sắc linh trùng kia.
Giật mình, môi dưới hắn khẽ mấp máy truyền âm hai câu. Lập tức một tu sĩ khác không nói hai lời, tay nhấc lên, thả ra một bích lục tiểu chùy, một người thì thả ra vô số bạch ti. Hai loại bảo vật trong nháy mắt bảo vệ bọn họ.
"Vị cao nhân nào đang theo dõi phía sau ta? Không cần lén lút như vậy. Xin hãy lộ diện!"
Sau khi phóng xuất bạch ti, tu sĩ đó hét lớn một tiếng, đồng thời hai mắt bắn ra quang mang, quét khắp bốn phía, trên người bỗng nhiên tỏa ra một cỗ khí thế kinh người.
Tác phẩm này được chuyển ngữ độc quyền bởi truyen.free.