[Dịch] Phàm Nhân Tu Tiên Truyện - Chương 1: Sơn biên tiểu thôn
‘Anh Ngố’ trợn tròn hai mắt, dán mắt vào mái nhà được lợp bằng cỏ tranh trộn bùn đất. Thân hắn đắp chiếc áo bông cũ kỹ, ố vàng đến nỗi không còn rõ hình dạng ban đầu, thoang thoảng bốc lên mùi ẩm mốc.
Bên cạnh hắn là Nhị ca Hàn Chú, đang say giấc nồng. Thỉnh thoảng, tiếng ngáy nhẹ nhàng từ hắn vang lên.
Cách giường chừng nửa trượng là bức vách đất đã đổ nát. Năm tháng trôi qua, trên vách đã hằn lên vài vết nứt dài. Từ những khe nứt ấy, loáng thoáng vọng đến tiếng than vãn của Hàn mẫu, cùng tiếng Hàn phụ rít thuốc lào lôi cuốn.
‘Anh Ngố’ chậm rãi nhắm đôi mắt đang có chút bức bối. Hắn muốn nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu. Hắn biết rõ, nếu giờ không ngủ ngay, mai sẽ chẳng thể dậy sớm, cũng chẳng thể cùng đám bạn lên rừng đốn củi.
Hàn Lập – người mà dân làng vẫn gọi là ‘Anh Ngố’. Một cái tên ý nghĩa như vậy, cha mẹ hắn không thể nào nghĩ ra. Đây là do phụ thân hắn, dùng rượu oa đầu nấu từ ngũ cốc thô, nhờ lão Trương trong thôn đặt giúp.
Khi còn trẻ, lão Trương từng làm thư đồng vài năm cho một nhà giàu có trong thành. Ông là người duy nhất trong thôn biết đọc biết viết. Đa số tên của trẻ nhỏ trong thôn đều do lão Trương đặt cho.
Hàn Lập bị dân làng gọi là ‘Anh Ngố’ không phải vì hắn ngốc nghếch hay đần độn thật sự. Ngược lại, hắn còn là đứa trẻ thông minh nhất làng, bề ngoài cũng chẳng khác bi���t gì so với những đứa trẻ khác. Trừ người trong nhà, hắn hiếm khi nghe người ta gọi tên thật là Hàn Lập, mà hầu như chỉ là ‘Anh Ngố’, và biệt danh này vẫn được dùng cho đến tận bây giờ.
Sở dĩ Hàn Lập bị mọi người gán cho biệt danh ‘Anh Ngố’ là vì trong thôn vốn đã có một người được gọi là ‘Anh Ngốc’ rồi.
Điều này cũng chẳng có gì to tát. Tất cả những đứa trẻ khác trong thôn đều có biệt danh như ‘Cẩu Oa’ hay ‘Nhị Đản’, so với cái tên ‘Anh Ngố’ thì còn khó nghe hơn nhiều.
Cũng bởi vậy, dù không thích cách xưng hô này, Hàn Lập cũng chỉ có thể tự an ủi mình.
Bề ngoài Hàn Lập không mấy bắt mắt, làn da đen sạm, đích thị là một đứa trẻ thôn quê bình thường. Tuy nhiên, nội tâm cậu bé không hề nông nổi, chín chắn hơn nhiều so với những đứa trẻ cùng tuổi. Từ nhỏ, hắn đã hướng tới thế giới phồn hoa bên ngoài, mơ rằng một ngày nào đó sẽ rời khỏi thôn làng, đi xem cái thế giới phù hoa mà lão Trương thường kể.
Khi nảy ra ý nghĩ này, Hàn Lập không dám nói ra cho ai biết. Nếu không, chắc chắn sẽ khiến mọi người trong thôn kinh ngạc, một đứa trẻ miệng còn hôi sữa, vậy mà dám mơ tưởng đến những ý nghĩ xa vời mà ngay cả người lớn cũng chưa dám nghĩ tới. Cần phải biết rằng, những đứa trẻ cùng tuổi với Hàn Lập tầm này chỉ biết đuổi gà, bắt chó, dĩ nhiên không kể đến những kẻ có ý nghĩ tha hương cầu thực.
Gia đình Hàn Lập có bảy miệng ăn, trên hắn là hai huynh trưởng và một tỷ tỷ, hắn đứng thứ tư trong nhà, ngoài ra còn có một tiểu muội muội. Năm nay hắn vừa mười tuổi, gia cảnh bần hàn, cả năm cũng chẳng có mấy bữa được ăn no. Mọi người trong nhà chỉ mong được ăn đủ no, mặc đủ ấm.
Lúc này, Hàn Lập đang mơ màng, tuy ngủ mà chưa ngủ hẳn, trong đầu vẫn phảng phất ý nghĩ: Ngày mai lên núi, nhất định sẽ mang về thật nhiều hồng tương quả* cho tiểu muội muội mà hắn yêu thương nhất – loại quả mà muội muội hắn yêu thích nhất.
Vào giữa trưa ngày hôm sau, dưới ánh nắng chói chang, Hàn Lập gùi bó củi cao quá nửa người, trước ngực ôm đầy một nắm hồng tương quả, đang từ ngọn núi trở về nhà. Lúc này, hắn không hề hay biết trong nhà đang có một vị khách, mà vị khách ấy, chính là người sẽ cải biến vận mệnh của hắn.
Vị khách quý này có quan hệ huyết thống rất gần với hắn, ông chính là tam thúc ruột của hắn.
Nghe nói, trong vùng, tại tửu lầu nhỏ ở tiểu thành gần đó, ông được người ta tín nhiệm đề bạt làm đại chưởng quỹ, chính là người mà cha mẹ hắn thường nhắc tới. Hàn gia trong vòng trăm năm trở lại đây, mới lại có thể xuất hiện một người tài giỏi như tam thúc của Hàn Lập.
Từ nhỏ đến giờ, Hàn Lập gặp mặt vị tam thúc này cũng chỉ vài lần. Đại ca hắn được đi theo một lão thợ rèn trong thành học việc cũng là nhờ vị tam thúc này giới thiệu. Vị tam thúc này còn thường xuyên lén lút cấp cho cha mẹ hắn đồ ăn thức uống, tận tình chiếu cố gia đình. Cũng chính vì vậy, Hàn Lập có ấn tượng rất tốt về vị tam thúc này, hắn cũng biết rằng dù cha mẹ không nói ra, trong lòng họ cũng vô cùng cảm kích.
Đại ca hắn chính là niềm kiêu hãnh của cả nhà. Nghe nói, làm thợ rèn học việc, không kể ăn ở, mỗi tháng còn nhận được ba mươi đồng bạc trắng. Đợi đến khi xuất sư, nếu có người thuê thì tiền kiếm được còn nhiều hơn nữa.
Mỗi khi cha mẹ đề cập đến đại ca, thần thái đều rạng rỡ, khác hẳn ngày thường. Hàn Lập tuy tuổi còn nhỏ, nhưng cũng không khỏi ngưỡng mộ, sớm đã có công việc vừa ý cho riêng mình, đó là theo một vị thủ nghệ sư phụ trong tiểu thành học nấu ăn, sau đó trở thành một người nấu ăn có tay nghề.
Ngay khi Hàn Lập nhìn thấy một người toàn thân mặc y phục mới, khuôn mặt béo tròn, hắn liền biết đó là tam thúc của mình, trong lòng vô cùng hưng phấn.
Bỏ đám củi lại sau nhà xong, hắn liền đi vào nhà làm lễ tham kiến tam thúc, ngoan ngoãn cất tiếng chào: “Tam thúc hảo!”, rồi sau đó đứng yên một bên, lắng nghe phụ mẫu và tam thúc trò chuyện phiếm.
Tam thúc cười hiền nhìn Hàn Lập, đánh giá hắn một hồi, luôn miệng khen hắn ‘ngoan ngoãn’ và ‘hiểu chuyện’, sau đó lại quay sang, tiếp tục trò chuyện với phụ mẫu hắn về mục đích chuyến đi lần này của mình.
Hàn Lập tuổi còn chưa lớn hẳn, nên khi nghe tam thúc nói hắn cũng không hiểu hết, chỉ hiểu được đại khái mà thôi.
Thì ra tam thúc của hắn làm việc ở một tửu lầu nhỏ, mà tửu lầu này lại thuộc về một bang phái giang hồ tên là ‘Thất Huyền Môn’. Môn phái này chia làm ngoại môn và nội môn. Cách đây không lâu, tam thúc của hắn cũng đã chính thức trở thành đệ tử ngoại môn của môn phái, và có thể đứng ra đề cử hài đồng nhỏ tuổi (từ bảy đến mười hai tuổi) tham gia khảo nghiệm chiêu mộ đệ tử của Thất Huyền Môn.
Cứ năm năm một lần, Thất Huyền Môn lại tổ chức kỳ thi chiêu mộ đệ tử, mà cuộc thi này sẽ được tổ chức trong tháng tới. Với một người tháo vát, nhanh nhạy lại không có con cái như tam thúc, ông tự nhiên phải nghĩ đến đứa cháu Hàn Lập có độ tuổi thích hợp.
Cha của Hàn Lập vốn tính thận trọng, nghe đến những từ như ‘giang hồ’, ‘môn phái’, trong lòng có chút do dự, chưa thể đưa ra chủ ý. Ông liền vớ ngay lấy điếu cày, rít lên mấy tiếng ‘ba tháp, ba tháp’, sau đó ngồi yên tại chỗ, không nói thêm câu gì.
Theo lời tam thúc, trong phương viên mấy trăm dặm, Thất Huyền Môn là môn phái xếp vào hàng nhất nhì.
Chỉ cần trở thành đệ tử nội môn, sau này chẳng những được miễn phí tập võ, không phải lo lắng chuyện ăn uống, mà mỗi tháng còn kiếm được một hai lượng bạc lẻ. Hơn nữa, cho dù không trúng tuyển trở thành đệ tử nội môn, thì cũng có hy vọng trở thành đệ tử ngoại môn như tam thúc của hắn, chuyên lo việc làm ăn cho Thất Huyền Môn.
Nghe đến việc mỗi tháng có thể kiếm được một hai lượng bạc trắng, lại còn có cơ hội trở thành người như tam thúc, Hàn phụ cuối cùng cũng đưa ra quyết định, chấp thuận lời đề nghị của tam thúc.
Tam thúc thấy Hàn phụ chấp thuận, trong lòng vô cùng vui mừng. Ông liền để lại vài lượng bạc, nói tháng sau sẽ đến dẫn Hàn Lập đi, trong khoảng thời gian này, dặn dò cho hắn ăn uống tốt hơn một chút, bồi bổ thân thể để còn có thể tham gia ứng thí. Cuối cùng, tam thúc chào tạm biệt cha mẹ hắn, xoa đầu Hàn Lập rồi ra khỏi cửa mà đi.
Mặc dù Hàn Lập không hoàn toàn hiểu những gì tam thúc vừa nói, nhưng việc có thể vào thành kiếm tiền thì hắn đã hiểu rõ.
Nguyện vọng bấy lâu của hắn, giờ đây mắt thấy có thể thực hiện được, khiến hắn mấy buổi tối liên tiếp hưng phấn đến nỗi ngủ không yên.
Một tháng sau, tam thúc hắn đúng thời gian ước định quay lại thôn để dẫn Hàn Lập đi. Trước khi đi, Hàn phụ dặn dò, động viên, chúc phúc Hàn Lập: “Làm người phải thành thật, gặp chuyện thì nên nhẫn nhịn, đừng nên tranh chấp với người khác.” Còn Hàn mẫu thì dặn hắn cần phải chú ý thân thể, ăn ngủ cho tốt.
Ngồi trên xe ngựa, nhìn bóng dáng cha mẹ xa dần, Hàn Lập cắn chặt hàm răng, cố gắng kìm nén không để nước mắt chảy ra.
Tuy hắn chín chắn hơn những đứa trẻ cùng trang lứa, nhưng dù sao vẫn chỉ là một đứa trẻ mười tuổi, lần đầu xa nhà khiến hắn cảm thấy có chút bàng hoàng, xót xa. Trong tâm trí non nớt của hắn đã hạ quyết tâm, đợi đến khi kiếm được tiền rồi sẽ lập tức rong ngựa trở về với cha mẹ, không bao giờ xa rời nhau nữa.
Hàn Lập trước đây chưa từng nghĩ đến, chỉ là sau khi rời khỏi thôn làng hắn mới nhận ra, tiền đã không còn mang �� nghĩa như xưa đối với hắn nữa. Mà hắn mặc nhiên không biết rằng, con đường vận mệnh của hắn không giống như những người bình thường. Con đường tu tiên của hắn bắt đầu từ đây.
Bản chuyển ngữ này là sản phẩm độc quyền của truyen.free.