Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Truất Long - Chương 7: Chương 7: Lượng Thương Hành (7)

“Thi thể mã số Giáp bị một nhát chém ngang cổ, đầu lìa khỏi xác… Hung khí hẳn là đao bản rộng, cán dài — khớp với thanh đao mũi nhọn bị vứt lại bên bìa rừng… Lúc bị chém đầu, Giáp có vẻ đang ở tư thế nửa quỳ — có thể là đang né tránh, hoặc đang cố gượng dậy, cũng có thể là đang lảo đảo… Lượng máu mất cực lớn, khớp với vệt máu bắn loang giữa đường…” “Thi thể mã số Ất bị chém từ phía sau, nhát chéo từ sườn xuyên vào bụng, cắt trúng cột sống, chết ngay tại chỗ… Hung khí cũng là cùng một thanh đao gây án.” “Thi thể mã số Bính trúng ba nhát đao…” “Thi thể mã số Đinh…” “Thi thể mã số Mậu là đặc biệt nhất, trúng đến mười một nhát đoản đao… Chưa kể, mặt mũi thì bê bết bùn đất và máu, xương mũi bị gãy… Vai có dấu giày, trùng khớp với dấu chân bên bờ suối kia… Lưng cũng có nhiều vết máu, khớp với dấu máu vương vãi gần thi thể mã số Giáp vừa bị chém đầu… Có thể… có thể là Mậu bị đạp ngã xuống đất, mũi bị giẫm gãy… chưa kịp gượng dậy thì hung thủ đã vung đao chém chết mã số Giáp? Chính nhát đao này khiến những người còn lại hoảng loạn bỏ chạy?” Một vị cẩm y bổ khoái trung niên để râu, đeo đai lưng đen, vừa vận chân khí kiểm tra thi thể vừa thuật lại tình hình một cách điềm tĩnh. Nhưng đến cuối, dù giàu kinh nghiệm, giọng y vẫn mang theo chút nghi vấn, rồi quay đầu nhìn vị thượng cấp bên cạnh: “Tuần kiểm, có lẽ đúng là như vậy rồi?” Nữ bộ đầu, nữ kiếm khách Bạch Hữu Tư – cũng chính là vị nữ tuần kiểm – gật đầu, rồi không ngần ngại dơ bẩn, tiến lên đặt tay lên vết thương trên thi thể Mậu. Đám trai tráng như Tần Bảo đều ngẩn ra. Bởi vì — tuy nàng miệng luôn khiêm tốn xưng mình là “đai đỏ Tĩnh An Đài”, dù nàng thân thiện, dễ gần, nhưng phàm những ai có chút hiểu biết đều tường: Tĩnh An Đài không phải cơ quan hình án thông thường, mà là bộ phận chuyên trách trấn áp giới tu hành, địa vị sánh ngang với Ngự Sử Đài, Bộ Lại, Bộ Binh… Thậm chí, các trấn phủ ty thuộc hệ thống này đều có thực quyền cực lớn. Trong đó, “Cẩm y tuần kỵ” do nàng chỉ huy thuộc “Trung Trấn Phủ Ty” — chuyên trách xử lý các vụ liên quan đến giới giang hồ. Giới giang hồ tuy ngoài mặt khinh thường, nhưng thật ra sợ bọn họ như sợ hổ. Còn về “đai đỏ”, ở những châu quận vùng biên như nơi đây, đai đỏ lại càng hiếm gặp — vì bình thường người đứng đầu trấn phủ chỉ là đai đen. Từ đai đen lên đai đỏ là một bước tiến lớn, nhiều công chức cả đời cũng chỉ có thể giữ chức danh đai đen cho đến khi về hưu. Đai đỏ là một đích đến xa vời. Thực tế, cả hệ thống Tĩnh An Đài hiện tại chỉ có 28 người mang đai đỏ — họ không xuất thân quyền quý thì cũng là cao thủ tuyệt đỉnh, hoặc kiêm cả hai. Thế mà, một nữ tuần kiểm đai đỏ, trẻ trung xinh đẹp đến vậy, lại tự mình cúi xuống kiểm tra thi thể đã ch���t bốn năm ngày, ruồi bọ bám đầy, mùi hôi thối bốc lên nồng nặc, quả thật khiến đám “hảo hán thôn quê” như Tần Bảo phải mở rộng tầm mắt kinh ngạc. Mà họ còn sững sờ hơn nữa — bởi từ đầu ngón tay nàng chợt tỏa ra quầng sáng vàng kim, hữu hình, ánh sáng ấy như nước chảy lan khắp thi thể, lần lượt làm nổi rõ từng vết thương. “Thú vị thật.” Sau khi rút tay về, Bạch Hữu Tư đã có kết luận mới: “Vết đâm đầu tiên là từ sau lưng… Xét việc hắn đã đổi đao, dấu vết hiện trường cũng không giống vị trí hắn bị đạp ban đầu… khả năng cao đây là kẻ bị giết sau cùng. Huynh Hồ, huynh nghĩ vậy không?” “Đúng vậy.” Vị bổ khoái đai đen để râu gật đầu chắc nịch. “Giết xong mấy tên kia, chân khí có lẽ đã cạn kiệt, nên hung thủ đành đâm lén từ phía sau.” “Về lai lịch các thi thể thì sao?” Bạch Hữu Tư đứng dậy hỏi tiếp. “Đã rõ cả.” Không đợi Tần Bảo mở lời, một bổ khoái trẻ tuổi, cao lớn, đeo đai trắng đã vội đáp: “Tôi vừa hỏi thăm đám công dịch tại chỗ, vụ án xảy ra ba bốn ngày trước, bọn họ đã điều tra ra… Ất, Bính, Đinh là lũ trộm cướp quen thuộc quanh đây, gần đây thường xuyên đột nhập ban đêm, cướp bóc giữa đường lợi dụng lúc làng thiếu vắng tráng đinh… Còn Giáp và Mậu là trai tráng trong thôn, vốn mang tiếng xấu, hẳn là nội ứng, tiếp tay cho bọn trộm cướp — hợp thành một băng thảo khấu đúng nghĩa.” “Còn hung thủ? Kẻ giết người kia có manh mối gì không?” “Giày quân, trường đao chuẩn chế, mũ sắt bị vứt lại… chắc chắn là một binh sĩ chính quy đào thoát từ mặt trận Lạc Long Than — hơn nữa còn thuộc hàng ‘Ngũ quân thượng đẳng’.” Bổ khoái đai trắng cao lớn trả lời rành rẽ. “Không rõ từ quân nào tách ra, nhưng chắc chắn thoát khỏi trận vỡ tuyến và cả thảm họa động đất ở Đăng Lai.” “Phải.” Vị bổ khoái đai đen gật đầu đồng tình. “Sức ra đòn cho thấy người này có tu vi, nhưng không cao — chỉ mới nhập môn thông mạch, chưa rõ đã thông được bao nhiêu chính mạch… rất đúng với cấp bậc lính chính quy trong Ngũ quân. Người này hẳn còn trẻ tuổi — bởi nếu đã dày dặn kinh nghiệm hoặc có tài năng hơn, chắc chắn đã có tiền đồ tốt hơn.” Bạch Hữu Tư cũng gật đầu. “Bạch nữ hiệp.” Nhân lúc này, Tần Bảo bước lên hành lễ, kể lại toàn bộ sự việc. “Trước đây có điều chưa dám thật lòng nói ra, nay xin được trình bày rõ ràng…” Cuối lời, hắn tha thiết bày tỏ: “Mong nữ hiệp cùng chư vị đại nhân rộng lòng lượng thứ. Chuyện thôn tôi dung nạp người này là có căn nguyên, tuyệt không phải bao che cho y.” “Triều đình không có luật lệ nào xử phạt binh bại.” Một thiếu niên trong đội cẩm y cười khẩy. “Nếu có, các vị đại nhân trên triều sớm đã phải họp trong ngục tù rồi!” Câu nói ấy khiến mọi người bật cười, cả đội bổ khoái rộ lên tiếng. Chỉ có vị bổ khoái đai đen họ Hồ là người chín chắn hơn cả, chờ mọi người dứt tiếng cười mới nhắc nhở: “Tiểu Lý, lời ấy không nên nói lung tung, dễ chuốc họa.” “Thực ra, ‘đào binh’ và ‘quân bại’ không giống nhau, từ xưa đến nay chưa có luật xử tội binh bại.” Bạch Hữu Tư cũng nghiêm mặt, giải thích cặn kẽ cho dân làng còn chưa hiểu rõ. “Chỉ là sau khi thua trận, lính bại thường thiếu thốn lương thảo, mất đi kỷ luật, dễ gây họa — triều đình mới phải ra tay trấn áp, truy bắt… mà đoàn chúng ta đến đây, vốn là tạm thời nhận lệnh thực hiện nhiệm vụ hậu phương. Vậy nên các vị cứ yên tâm — việc thôn thu nhận lính bại không có gì sai trái, sẽ không bị truy cứu, và càng không ảnh hưởng đến Lưu đại nương có đứa con chưa về kia.” Tần Bảo khẽ thở phào nhẹ nhõm. Thấy Bạch nữ hiệp vừa dịu dàng, vừa xinh đẹp lại có lòng tốt, lòng hắn càng thêm xao động. Bạch Hữu Tư quay lại hỏi đồng đội: “Mọi chuyện đã khớp hoàn toàn… các người thấy sao?” “Hẳn là tự vệ chính đáng.” Vị Hồ bổ khoái đáp chắc nịch. “Nếu lời kể là thật, hẳn là tên Nguyên Đại lừa binh sĩ ra ngoài, định cướp bóc hoặc bắt giữ, kết quả bị giết ngược… Hung thủ chính là lính bại kia, tu luyện nội khí hệ Hàn Băng — một phong cách thường thấy ở phương Bắc, và cũng có truyền thừa tại kinh thành, không phải hiếm gặp.” “Người này xem ra còn có nghĩa khí.” Bổ khoái đai trắng cao lớn chen lời. ���Xem ra hắn còn cõng xác đồng đội mà tiếp tục lên đường… Tuần kiểm, Hồ huynh, chúng ta thực sự phải đuổi theo sao? Giữa loạn thế đầy rẫy kẻ xấu, loại người như hắn quả thật hiếm gặp.” “Đại Tiền nói không sai.” Thiếu niên tên Lý cũng phụ họa. “Chuyện chúng ta đến Đông cảnh lần này vì việc gì, ai mà chẳng rõ?” Bạch Hữu Tư trầm ngâm, rồi nói: “Lời ấy không sai. Nhưng đây là vụ án mạng liên quan đến năm mạng người, chúng ta là Tuần kỵ ngoại phái của Tĩnh An Đài, đã trông thấy thì phải làm rõ đầu đuôi. Dù có thể dung thứ tình lý, cũng phải gặp mặt đối chất mới được.” Nàng quyết đoán: “Thế này đi — Tên đó đã rời đi ba bốn ngày, nhưng vác xác theo thì không thể đi nhanh… Đại Tiền, ngươi quay về thôn xác minh lại chuyện của Nguyên Đại và người lính kia, xong xuôi thì đuổi theo chúng ta sau.” Bổ khoái đai trắng cao lớn không nói nhiều, chỉ chắp tay, rồi rời khỏi rừng, lên ngựa phóng đi. “Tiểu Lý, ngươi dẫn hai người về châu thành, theo đường lớn về hướng Đông Đô, nhưng phải đi chậm, chờ tin chúng ta… Nếu kịp thì sẽ cùng về kinh, còn nếu ba ngày không thấy chúng ta, các ngươi cứ phóng ngựa về Đông Đô, trình báo với Trung thừa.” “Yên tâm đi, Tư tỷ.” Tiểu Lý lúc này cũng nghiêm túc, hành lễ rồi vội vã lên ngựa rời đi. “Hồ huynh, chúng ta đi cùng!” Cuối cùng, nữ tuần kiểm nhìn sang trợ thủ đắc lực. “Hắn vác xác, không thể đi nhanh, lại có thể bị chặn ở bến sông. Dù có qua được sông, hắn cũng dễ để lộ dấu vết — ta chắc chắn sẽ đuổi kịp.” “Được.” Bổ khoái đai đen ung dung đáp. Vừa dứt lời, Bạch nữ tuần kiểm lập tức hành động: vừa xác minh sự thật đã nhanh chóng phân công, rồi rứt khoát lên đường. Lúc này, Tần Bảo mới lấy hết can đảm bước đến: “Bạch nữ hiệp!” “Chuyện gì?” Đám cẩm y xung quanh cười khẽ, có vẻ đã quá quen. Bạch Hữu Tư vẫn giữ vẻ thân thiện: “Ngươi còn điều gì muốn nói?” “Không giấu gì nữ hiệp.” Tần Bảo mặt đỏ như gấc. “Trong số những kẻ đã chết, có hai người là dân cùng thôn tôi… Còn hung thủ kia lại là người do tôi đã dẫn vào làng. Theo những gì đã biết, manh mối vụ án cũng có phần liên quan đến tôi… Nữ hiệp tận tâm làm việc, muốn truy tìm đến cùng, kẻ hèn này nào dám có ý kiến? Ngược lại, chính tôi cũng muốn làm rõ trắng đen sự việc, nếu không, trong lòng ắt sẽ chẳng yên.” Dứt lời, Tần Bảo vác cung, mang đao, chắp tay vái lạy sâu sắc: “Xin nữ hiệp cho tôi đi cùng.” Bạch Hữu Tư thoáng sững người, rồi gật đầu ngay: “Ngươi biết cưỡi ngựa không?” “Biết!” Tần Bảo phấn chấn hẳn lên, ngẩng đầu đáp: “Còn có cả ngựa riêng!” “Vậy thì theo luôn đi.” Nữ tuần kiểm đáp dứt khoát.

Truyen.free là đơn vị duy nhất giữ bản quyền đối với phần biên tập này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free