Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Đích Nữ Trọng Sinh Ký - Chương 7:

"Mẫu thân Ngọc Hi, Ninh thị tuy rằng là thứ nữ, cũng là gả vào đây làm vợ kế, nhưng vẫn là gả đến phủ Quốc Công, Ninh gia lúc ấy vì mặt mũi cũng cho nàng không ít của hồi môn. Chỉ là sau đó Ninh gia lại xảy ra chuyện, Ninh thị vì cứu nhà mẹ đẻ, bán hết của cải của hồi môn lấy tiền mặt đút lót. Đáng tiếc, của hồi môn bán hết cũng không cứu được Ninh gia. Cũng bởi vì nàng ôm bụng to chạy khắp nơi bôn tẩu, thời điểm sinh con lại khó sinh, sinh hạ Ngọc Hi xong liền buông tay ra ma ma trong lòng nghẹn muốn chết. Nàng lúc ấy đã khuyên phu nhân không thể đem tất cả của hồi môn đều lấy ra, dù sao cũng phải lưu lại một ít cho hài tử trong bụng, nhưng phu nhân không nghe khuyên bảo. Người của phủ Quốc Công đều nhìn mặt mà đưa thức ăn, không nhận được tiền thưởng, cuối cùng bị người ta xem thường. Ngọc Hi nói: “Ma ma, hôm ăn Tết tổ mẫu cùng với đại bá mẫu có cấp bạc trắng, hay chúng ta đi đổi thành bạc vụn cùng tiền đồng đi!”Phương ma ma có chút không vừa ý: “Tiểu thư, những thứ này về sau đều sẽ dùng đến. Về sau tiểu thư ra ngoài xã giao không có tiền đánh thưởng, đến lúc đó khẳng định sẽ bị người khác chê cười. Trên lưng đeo một cái danh hiệu keo kiệt, tương lai làm mai cũng khó.”Ngọc Hi cười nói: “Chuyện tiền bạc, tóm lại sẽ có biện pháp, ma ma không cần phải sốt ruột làm gì.”Từ sau khi khỏi bệnh, Phương ma ma cảm thấy tiểu thư nhà nàng càng ngày càng có chủ ý. Hơn nữa, Ngọc Hi vẫn luôn phát triển tốt mọi phương diện, nên nàng cũng chưa từng phản Hi rất vừa lòng với thái độ của Phương ma ma, nàng nói: “Ngày mai ma ma hãy đi cùng với ta, ta định đến để chọn mấy nha hoàn tốt.” Đời trước nha hoàn bên kia đưa đến, nàng không có vừa hôm sau, Ngọc Hi trên đường đi tới chính viện, đụng phải Dung di nương cùng nhị tiểu thư Ngọc Thanh. Dung di nương quyến rũ đến cực điểm, mắt nhìn người khác đầy phong tình. Đúng là không thể trách được ba mươi tuổi vẫn còn có thể vững vàng giữ chân Quốc Công Thanh hôm nay vận một thân y phục vàng nhạt, trên đầu cài trâm vàng đính đá quý, trên cổ mang chuỗi vòng vàng cổ ngọc, giữa vòng cổ là viên hồng bảo thạch lóe sáng chói mắt, thật sự phú quý bức người. Diện mạo Ngọc Thanh rất xuất chúng, khuôn mặt đầy đặn, hai hàng lông mày thon dài. Có điều trong mắt lại mang theo ba phần kiêu căng ba phần hung ác, vừa nhìn vào liền biết không phải người dễ đối phó. Dung di nương nhìn Ngọc Hi, ánh mắt loé lên rồi nói: “Không biết tứ tiểu thư đã khỏi bệnh rồi, nhìn tiểu thư bây giờ dường như thay đổi thật nhiều.” Ngọc Hi trước kia gầy không khác gì cây gậy trúc, ai nói gì cũng cúi đầu, bộ dạng như tiểu hài tử suốt ngày trong nhà thiếu tự tin đầy sợ hãi. Hiện giờ nhìn Ngọc Hi trắng trẻo béo tốt, khí sắc lại cực kì tốt, hành sự cũng không còn rụt rè sợ hãi như trước, như thể biến thành một người Hi khẽ cười nói: “Đều là nương ở trên trời phù hộ.” Dung di nương cười đến động lòng người: “Nghe nói tứ tiểu thư bắt đầu học thêu thùa, nếu tứ tiểu thư không chê thì đến Di Nhiên viện của nô tỳ đi.” Kỹ thuật thêu của Dung di nương rất tốt, tú nương trong phủ Quốc Công so ra đều kém hơn. Ngọc Hi đáp lại Dung di nương hai chữ: “Không cần.”Ngọc Thanh sắc mặt không tốt, trừng mắt nhìn Ngọc Hi: “Di nương ta là nhìn trúng ngươi mới nói ngươi đến Di Nhiên viện, ngươi cho rằng chúng ta thực sự thích.”Ngọc Hi quét mắt liếc Ngọc Thanh một cái, không nể tình nói: “Kỳ thật ta cũng không thích.” Nàng dù không thông minh cũng biết không nên làm cỏ đầu tường, Dung di nương cùng đại bá mẫu đối đầu, nàng nếu về phe đại bá mẫu liền không thể cùng Dung di nương có liên quan. Cho nên nàng đối với Dung di nương tránh càng xa càng tốt. Hơn nữa hiện tại nàng hoài nghi người hạ độc thủ với mình chính là Dung di nương, nên sẽ không nể nang gì.(*Cỏ đầu tường: Cỏ mỏng manh mọc ở đầu tường gió chiều nào xoay chiều ấy)Ngọc Thanh tức giận, định tiến đến giáo huấn Ngọc Hi. Dung di nương tay mắt lanh lẹ, bắt lấy Ngọc Thanh, cười cùng Ngọc Hi nói: “Nếu tứ tiểu thư thấy chướng mắt, vậy bỏ đi.”Ngọc Hi nhìn chằm chằm Dung di nương, nói: “Là chướng mắt.” Đừng nói nàng ta thêu tốt, cho dù thêu không được, nàng cũng sẽ không học từ một di nương, không cần tự hạ thấp thân cười trên mặt Dung di nương nứt ra, nàng ta không nghĩ tới Ngọc Hi nói chuyện lại trở nên không lưu tình như vậy. Vừa nãy khi nàng nhìn đến đôi mắt sâu thẳm của Ngọc Hi đáy lòng tự nhiên nhảy dựng, cũng may Dung di nương tố chất tâm lý cao, nên cũng không có biểu hiện gì khác ma ma loạng choạng, thì thào nói: “Tiểu thư tội gì đắc tội với nàng ta! Không muốn cùng nàng ta học, cứ từ chối.” Dung di nương tuy rằng chỉ là một di nương, nhưng lại được Quốc Công gia sủng ái, không đáng vì việc nhỏ này mà cùng Dung di nương kết thù. Ngọc Hi mặt không biểu tình mà nói: “Ma ma, ngươi cảm thấy ta không biết chuyện bệnh đậu mùa, ai có khả năng làm chủ phía sau màn?” Phương ma ma sắc mặt đại biến: “Ý tiểu thư là? Không thể nào, tiểu thư không oán không thù gì với nàng ta, nàng tại sao lại phải hạ độc thủ với tiểu thư.” Phương ma ma cảm thấy Ngọc Hi suy nghĩ quá nhiều. Ngọc Hi nói: “Phương ma ma, năm đó nhị ca xảy ra chuyện đúng lúc đại bá mẫu bị bệnh. Nếu lúc ấy nhị ca không còn, sợ rằng tính mạng đại bá mẫu cũng khó bảo toàn.” Vốn sinh bệnh, lại gặp phải đả kích lớn như vậy, rất có thể sẽ xảy ra chuyện. Ngọc Hi sau này cũng mới biết được nhị đường ca nàng năm đó thiếu chút nữa chết đuối, hơn nữa chết đuối không phải là ngoài ý muốn, mà là Dung di nương hạ độc thủ, cho nên mới hoài nghi Dung di nương. Nàng nghĩ chắc chắn bởi vì nương nàng làm hỏng đại sự của Dung di nương, cho nên Dung di nương muốn trả thù. Nương nàng không còn, Dung di nương liền trả thù nàng. Phương ma ma sắc mặt tái xanh.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free