(Đã dịch) Địa Cầu Tối Cường Sinh Vật - Chương 12: Đánh đuổi hamster
“MEOWW-----!”
Tiểu Bạch gầm lên một tiếng. Lũ chuột hamster đang xâu xé Diệp Thùy giật mình. Diệp Thùy liền gạt tay, hất con hamster nhỏ đang cắn chặt tay mình rồi quay đầu nhìn ra phía cửa. Tiểu Bạch đang chậm rãi tiến đến. Mèo ta vẫn còn sợ hãi, nhưng thấy Diệp Thùy sắp bị lũ chuột hamster tấn công đến chết thì cố nén nỗi sợ hãi trong lòng, phát ra tiếng gầm chấn động lũ chuột.
Diệp Thùy chỉ cảm thấy lũ chuột im lặng một lát rồi đột nhiên bỏ chạy tán loạn. Bản năng sợ hãi chung quy vẫn lấn át chút khôn ngoan của chúng. Nhưng lạ thay, con hamster mẹ không bỏ chạy như lũ con. Nó đứng thẳng lên, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm Tiểu Bạch, miệng há to, bộ dạng vô cùng hung hãn như thể muốn xông vào cắn xé Tiểu Bạch.
Nhưng Diệp Thùy không để nó có cơ hội. Không còn lũ hamster con vướng víu, hắn nhanh chóng đứng dậy, nắm chặt thanh tiểu đao, dùng hết sức đánh về phía đầu con hamster mẹ. Một tiếng “kít” đầy sợ hãi vang lên. Nó quay người, hung hăng nhào về phía Diệp Thùy. Diệp Thùy dùng tiểu đao chắn lại, nhưng một móng vuốt của nó đã nắm chặt thanh đao. Con hamster lao về phía trước, hàm răng khô vàng nhắm thẳng đầu Diệp Thùy. Diệp Thùy nghiêng người, dùng toàn lực vung đao sang một bên. Con hamster bị hất bay nửa mét, đập mạnh xuống sàn rồi kêu thảm thiết.
Lần này thanh tiểu đao cuối cùng cũng phát huy tác dụng. Móng vuốt của chuột mẹ bị cắt hơn nửa, máu tươi chảy ra lênh láng. Nó không ngừng rít lên, đôi mắt nhìn về phía Tiểu Bạch đang đứng ở ngưỡng cửa rồi quay đầu vọt vào phòng.
Cuối cùng cũng đánh lui được lũ chuột hamster, Diệp Thùy chỉ cảm thấy mình vừa trải qua muôn vàn hiểm nguy. Hắn quay đầu nhìn lại thì thấy Tiểu Bạch cũng kiệt sức tựa vào cửa. Nhìn dáng vẻ, có thể thấy mèo ta cũng không hoàn toàn khắc chế được nỗi sợ hãi đối với hamster, chỉ là vì cứu Diệp Thùy mới phát huy sức mạnh. Điều đó khiến Diệp Thùy cảm thấy ấm lòng.
“…… Chung quy chúng nó vẫn sợ mèo. Tuy Tiểu Bạch nhát gan, nhưng cuối cùng nhờ nó làm được việc, không thì ta đã bị hamster ăn thịt rồi. Dùng thanh tiểu đao này cũng không mấy hữu dụng. Thoạt nhìn nó như đại đao nhưng ta bị thu nhỏ, không thể phát huy hết khả năng của nó.”
Trong căn phòng của Mập mạp trên tầng sáu, Diệp Thùy ngồi trên một quyển sách, vừa kể lại chuyện vừa xảy ra vừa bẻ một miếng bánh quy ăn. Cuộc chiến vừa rồi khiến hắn vô cùng mỏi mệt và đói khát. Dù chỉ là đánh nhau với mấy con hamster thôi nhưng hắn thấy mệt đến mức muốn ngã quỵ. Xem ra sức lực của hắn cũng có giới hạn nhất định.
Bộ đồ Lý Tiểu Long trên người hắn cũng rách tả tơi, có thể nhìn thấy vài chỗ bị hamster cắn xé đến chảy máu. Nhưng không nghiêm trọng lắm. Sau khi cơ thể Diệp Thùy thu nhỏ lại, độ cứng cáp cũng trở nên lớn hơn.
Mập mạp đứng trước mặt Diệp Thùy có vẻ trầm ngâm, như đang suy tư. Tiểu Bạch ghé vào bên cạnh Vương Thi Vũ, cô bé loli an ủi nó: “Tiểu Bạch vừa rồi nhất định rất dũng cảm. Nếu không có Tiểu Bạch thì Chùy ca ca sẽ rất thảm. Nhưng mà Tiểu Bạch, ngươi chính là mèo mà, sao lại có thể sợ hãi mấy con hamster đó?”
“Mòew……” Tiểu Bạch khẽ kêu.
“Không sao, ta biết những con hamster đó thật sự đáng sợ. Lúc ngươi thấy chúng nó ăn thịt người, ngươi sợ đến mức nhũn cả chân. Nhưng ngươi là mèo đó nha, nếu chuyện này bị truyền ra ngoài thì sẽ bị những con mèo khác cười thối mũi đó.” Vương Thi Vũ ra vẻ nghiêm túc nói với Tiểu Bạch.
Tiểu Bạch nằm trên bàn sách, đầu vùi vào hai chân, lộ ra vẻ có chút uể oải.
Vì thế Vương Thi Vũ lại gần vỗ đầu Tiểu Bạch: “Cho nên nói nha, v��� sau có gặp hamster gì đó, Tiểu Bạch ngươi không được sợ hãi nha.”
“Tiểu Vũ, ngươi thật sự có thể hiểu được Tiểu Bạch nói gì sao?” Diệp Thùy đột nhiên hỏi.
Mập mạp cũng quay đầu nhìn về phía Vương Thi Vũ. Trước kia Vương Thi Vũ nói chuyện với Tiểu Bạch, bọn hắn chỉ thấy kỳ lạ rồi bỏ qua, nghĩ rằng cô bé loli chỉ đang tưởng tượng. Nhưng vừa rồi Diệp Thùy nói chuyện với Mập mạp, không muốn dọa nàng nên không nhắc đến chuyện hamster ăn thịt người. Vậy mà Vương Thi Vũ làm sao biết được?
“Đương nhiên, không phải các anh đã sớm biết sao?” Vương Thi Vũ ngạc nhiên hỏi, lúc này Tiểu Bạch tựa hồ suy nghĩ một chút rồi ngẩng đầu hướng về phía Diệp Thùy “Meow meow” hai tiếng, sau đó Vương Thi Vũ liền phiên dịch lại rằng: “Chùy ca ca, vừa nãy Tiểu Bạch nói nàng thấy sợ những con hamster vì trước kia Trương Thiến thấy nàng bắt một con chuột. Kết quả nàng bị Trương Thiến đánh cho một trận, rồi cấm nàng bắt chuột. Nhưng khi thấy anh bị những con hamster đó tấn công liền không kịp lo sợ hãi. Nàng coi anh là bạn tốt đó nha, cho nên mới quên mình xông lên đi cứu anh.”
Nghe được Vương Thi Vũ nói, ý nghĩ “Tiểu Vũ thật sự nghe hiểu tiếng mèo?” chợt lóe lên trong đầu Diệp Thùy rồi biến mất – Tiểu Bạch chỉ kêu hai tiếng, sao có thể truyền đạt được nhiều tin tức như vậy? Chắc là cô bé loli ảo tưởng ra…… Cơ thể con người bị thu nhỏ đã đáng kinh ngạc rồi nhưng nghe hiểu tiếng mèo lại là việc khó có thể tin.
Hắn lắc đầu, nhìn Mập mạp nói: “Bọn Đường Hạo bị hamster ăn mất bốn người, còn lại hai mươi người. Ban đầu bọn họ cũng không muốn rời đi cùng chúng ta nhưng xảy ra chuyện này, bọn họ liền thay đổi chủ ý. Nhưng bọn hắn muốn chuẩn bị xong một ít đồ rồi sẽ đi lên tìm chúng ta. Máy bay của chúng ta (Mập mạp sửa đúng: Là Phi Miêu Hào!) Được rồi, là Phi Miêu Hào không có khả năng một lần chở nhiều người như vậy. Nhưng đại khái sẽ là chở từng nhóm ra ngoài. Chúng ta đi trước để tìm chỗ đặt chân, tìm được sạc pin rồi sẽ quay lại đón hết bọn họ.”
“Nói thật ta không tán đồng kế hoạch của cậu. Tên Đường Hạo ta không mấy ưa, ta có cảm giác người này…, bất quá…… Nhưng ta thấy cậu làm đúng, không thể bỏ mặc người khác mà không cứu.” Mập mạp gật gật đầu, đột nhiên nghiêm túc nói, “Ta khá để tâm những con hamster đó.”
“Những con hamster đó làm sao?” Diệp Thùy có chút kỳ quái hỏi.
“Ta từng nuôi hamster, tương đối hiểu biết chúng nó. Chúng không ph���i động vật sống theo bầy đàn, sau khi lớn sẽ có ý thức lãnh thổ rất mạnh. Nhưng cậu nói những con hamster xuất hiện tính kỷ luật, lũ hamster con nghe con mẹ chỉ huy, còn phát cuồng vì đồng loại tử vong. Cậu phải biết năm đó ta nuôi hai con hamster. Hai ngày quên không cho chúng nó ăn, một con liền cắn chết con còn lại để ăn luôn…… Hành vi của lũ hamster dưới kia hoàn toàn khác bản năng của chúng.”
Mập mạp có chút thở dài nói, hắn nhìn thoáng ra cửa sổ, “Chúng nó cùng mèo đen giống nhau, dường như sức mạnh của tập thể có thể vượt trội, thậm chí thay đổi cả bản năng. Thế giới ngoài kia không biết đã biến thành bộ dáng gì, trừ bỏ chó mèo, những loài khác có khả năng cũng giống hamster, giống mèo, bắt đầu tinh khôn hơn. Điều này còn nguy hiểm gấp bội so với nguy cơ sinh hóa hay người ngoài hành tinh.”
Diệp Thùy trầm ngâm nói: “Nhưng dù sao chúng ta cũng phải đi ra ngoài, chung quy, dựa vào tập thể và trí thông minh vẫn là sở trường của loài người.”
“Nói cũng phải.” Mập mạp thở phào một tiếng, hắn nhìn thoáng qua Diệp Thùy, “Cậu vẫn nên đi tắm đi, ta thấy trên người cậu có mùi gì khó chịu thế, chẳng lẽ bị dọa đến mức tè ra quần rồi à?”
“Là con mẹ đó, miệng nó hôi thối!” Diệp Thùy tối sầm mặt nói.
“Ha ha, không phải miệng thối, hamster thích trữ đồ ăn trong má, đôi khi để lâu sẽ hỏng thối. Trên người cậu đại khái là mùi này.” Mập mạp trêu đùa cười, tiện thể phổ cập kiến thức về hamster.
Diệp Thùy lườm Mập mạp một cái rồi đi rửa sạch thân thể. Bên cạnh, một chai nước khoáng được Diệp Thùy đục vài lỗ nhỏ, nghiêng xuống là có thể hứng nước tắm như vòi hoa sen. Bên ngoài còn được Vương Thi Vũ treo một cái khăn tay làm màn che. Trong lúc gột rửa cơ thể, Diệp Thùy vừa thầm nghĩ.
Chuyện vừa rồi khiến hắn hiểu rằng, muốn sinh tồn trong tận thế không chỉ cần bản thân cường đại, mà còn cần một tập thể vững chắc. Hơn nữa, tập thể ấy phải đủ tự do, đoàn kết và cường đại.
Mà trong một đoàn thể, những người khỏe mạnh nhưng không có thế lực, hoặc thông minh thì chỉ có thể làm tay sai cho kẻ cầm quyền. Cho nên hắn thấy chính m��nh phải có tư cách của người chỉ huy, ít nhất phải bình tĩnh khi đối mặt nguy hiểm. Hôm nay hắn trực tiếp xông vào lũ hamster, ngược lại Đường Hạo lại nhắc nhở hắn đi nhờ Tiểu Bạch giúp đỡ. Nếu Đường Hạo gia nhập nhóm của hắn thì chỉ sợ không bao lâu sẽ trở thành lãnh đạo.
Trong phim ảnh và tiểu thuyết, dù trước đó nhân vật chính có phế vật đến đâu, tận thế đến lập tức liền như thay đổi thành một người khác, trở thành đại anh hùng cứu thế. Nhưng Diệp Thùy hiểu rõ, kẻ ngày thường thất bại, không có chủ kiến, tài năng, dù có được siêu năng lực, khi đối mặt nguy hiểm cũng chỉ khá hơn người thường một chút. Trí tuệ và ý chí kiên cường chung quy vẫn là điều quan trọng nhất.
Hắn năm nay hai mươi ba tuổi, từ nhỏ đều là người bình thường không thể bình thường hơn. Tốt nghiệp đại học hơn nửa năm qua vẫn là nhân viên quèn. Hắn còn không có cơ hội bồi dưỡng kinh nghiệm lãnh đạo, nhưng hắn biết chính mình nhất định phải học được.
Tạm thời đặt ra một mục tiêu cho chính mình đi.
Mặt khác……
“Dùng ti���u đao kia làm vũ khí thoạt nhìn đẹp mắt nhưng không có tác dụng quá lớn. Mình hiện tại không có cách nào phát huy hết tác dụng của nó. Vũ khí có thể phát huy lực lượng của ta tốt nhất vẫn là súng và thương a……”
Tắm rửa xong, Diệp Thùy nhìn thoáng qua thanh tiểu đao, trong lòng nghĩ, tổng kết kinh nghiệm chiến đấu lúc trước.
……
Trong hành lang tầng một chất đầy những thùng các-tông đựng lương thực và một ít vật dụng cần thiết. Những người sống sót sau trận tấn công của lũ chuột hamster im lặng thu gom đồ đạc. Cố gắng mang theo càng nhiều lương thực càng tốt. Mỗi người đều trầm mặc, không khí nặng nề cùng buồn bã bao trùm. Họ đã chấp nhận cuộc sống chui rúc trong những thùng các-tông, cố gắng sinh tồn nơi đây, nhưng giờ đây lại phát hiện ra đó vẫn là một hy vọng quá đỗi xa vời, bởi ngay cả nơi này cũng đầy rẫy hiểm nguy.
Bên cạnh vách tường, là một cái thùng giấy lớn nhất, nơi Đường Hạo ở mấy ngày nay. Thùng giấy của những người khác bày xung quanh cái thùng giấy đó. Những tiếng rên rỉ ái muội liên tục vọng ra từ bên trong. Đó là âm thanh của Trương Thiến. Đường Hạo đang ở cùng nàng, đang làm những chuyện ai cũng hiểu rõ. Những người sống sót khác phần lớn chết lặng, hiển nhiên chuyện này không phải lần đầu. Đường Hạo là thủ lĩnh của họ, dĩ nhiên cũng có đặc quyền.
Một người phụ nữ có cái cổ mảnh khảnh như que củi đang nhét đồ ăn vào túi, đó là thịt bò khô. Đối với họ mà nói, đây là món ăn quý giá nhất. Nàng lén lút liếc nhìn xung quanh, thấy không ai để ý, cô ta vội vã đi đến cửa sắt, hạ giọng gọi.
Ở ngoài cửa sắt, đối diện với vị trí của cô ta là một con mèo Ba Tư xinh đẹp ……
Bản quyền dịch thuật này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.