(Đã dịch) Dị Thế Ngạo Thiên - Chương 02 : Vận rủi liên tục!
"Ầm ầm..."
Một hồi thanh âm hỗn loạn từ một nơi trong rừng rậm truyền đến, ngay sau đó một đoàn mười mấy người từ đằng xa chậm rãi đi tới.
Trong mười mấy người, cách ăn mặc đủ loại, từng người trên người đều tản mát ra một cỗ khí tức hung hãn, một cỗ sát khí nhàn nhạt cũng theo trên người bọn hắn phát ra.
Ở chính giữa đoàn người là một thiếu nữ mặc váy dài màu vàng nhạt, chỉ thấy khuôn mặt thiếu nữ giống như hoa sen mới nở, thân hình Linh Lung trước sau lồi lõm, khiến cho những người chung quanh không nhịn được nuốt nước miếng.
Bất quá những người này lại không ai dám có chút cử động khác thường, ngay cả ánh mắt cũng không dám nhìn thẳng vào nữ tử, hiển nhiên cô gái trước mắt tuyệt đối không phải người bình thường.
Sau lưng nữ tử lẳng lặng đứng một lão giả mặc trường bào màu xám, lão giả nhìn qua xấu xí, giống như một người gần đất xa trời, bất quá thỉnh thoảng trong mắt hiện lên tinh quang cho thấy hắn tuyệt đối không phải một lão nhân bình thường.
Bên cạnh nữ tử là một thanh niên thần sắc tràn đầy ngạo nghễ, ánh mắt thanh niên không ngừng quét mắt những người chung quanh, đáy mắt thỉnh thoảng hiện lên từng đạo khinh thường, ánh mắt cũng thỉnh thoảng nóng bỏng nhìn qua nữ tử bên cạnh.
Ngoại trừ những người này, trong đám người còn có một người đặc thù, chỉ thấy người này mặc một thân trường bào màu tím, áo bào lam lũ không chịu nổi, sắc mặt hơi tái nhợt, phảng phất có trọng thương trong người, trên bờ vai thanh niên là một đầu sủng vật lông xù đang nằm sấp.
Hai người kia không phải ai khác, chính là Long Ngạo Thiên và Lôi Thú đã đến Thiên Ngoại Thiên giới, bất quá lúc này hình tượng Long Ngạo Thiên thật sự có chút không dám nhìn, vốn là quần áo sạch sẽ trở nên tả tơi, giống như một tiểu khất cái.
Nhắc tới kinh nghiệm trong khoảng thời gian này, Long Ngạo Thiên có thể nói là một bụng nước mắt, Long Ngạo Thiên có chút hoài nghi sau khi phi thăng Thiên Ngoại Thiên giới có phải mình bị ôn thần bám vào người hay không, vận khí tốt trước kia phảng phất trong nháy mắt đều biến mất.
Sau khi phi thăng, Long Ngạo Thiên cùng Lôi Thú muốn đến phụ cận nơi có dấu vết người để tìm hiểu một chút, bất quá khiến hai người vô cùng phiền muộn là, đi gần một tháng, hai người ngay cả bóng người cũng không thấy.
Ngay khi hai người có chút buồn bực, bọn hắn lại phát hiện một địa phương ẩn giấu, trong rừng rậm ở chỗ sâu trong, Long Ngạo Thiên phát hiện một động phủ, lập tức đưa tới sự chú ý của hai người.
Bất quá khiến Long Ngạo Thiên hai người phát điên là, sau khi hai người tiến vào động phủ, nghênh đón bọn hắn lại là công kích vĩnh viễn. Vô số Khôi Lỗi các loại điên cuồng tuôn về phía Long Ngạo Thiên và Lôi Thú.
Nếu chỉ là Khôi Lỗi, Long Ngạo Thiên hai người căn bản sẽ không để ý, thế nhưng thực lực những Khôi Lỗi này vượt quá dự kiến của hai người, thực lực thấp nhất của những Khôi Lỗi này vậy mà đều có cảnh giới Hư Thiên, tuyệt đại đa số đều là cảnh giới Nhất Nguyên Thiên, còn có một ít cảnh giới Lưỡng Nghi Thiên. Điều khiến Long Ngạo Thiên hai người khiếp sợ nhất là trong đó vậy mà còn có một Khôi Lỗi cảnh giới Tam Tài Thiên.
Mặc dù nói tu vi Long Ngạo Thiên hai người đều đã đạt tới cảnh giới Nhất Nguyên Thiên, thực lực so với Nhất Nguyên Thiên cảnh giới bình thường cường đại hơn không ít, nhưng dưới tình huống bình thường cũng chỉ có thể cùng cảnh giới Lưỡng Nghi Thiên chống lại mà thôi, hiện tại đối mặt nhiều Khôi Lỗi khủng bố như vậy, có thể nghĩ tình cảnh hai người kinh khủng đến cỡ nào.
Hai người trực tiếp lâm vào tuyệt cảnh, trong lúc nguy cấp cuối cùng, Long Ngạo Thiên và Lôi Thú cũng liều mạng. Đem tất cả át chủ bài đều đem ra, lúc này mới phá hủy những Khôi Lỗi này, bất quá Long Ngạo Thiên hai người cũng bị thương thế thập phần nghiêm trọng.
Về sau thông qua tin tức trong động phủ, hai người mới biết được, chủ nhân động phủ này căn bản không phải người Chu Thiên đại lục, mà là đến từ Vô Thượng Thường Dung Thiên trong Tam Thập Tam Thiên, là một đệ tử của Khôi Lỗi Tông.
Thực lực có cảnh giới Tam Tài Thiên, trong Khôi Lỗi Tông cũng thuộc về đệ tử hạch tâm, một lần lịch lãm rèn luyện xâm nhập một di tích. Đã nhận được không ít thứ tốt, về sau không biết vì nguyên nhân gì để lộ tin tức này, lập tức đưa tới sự thèm muốn của một số người trong tông môn.
Sau đó trong một lần ra ngoài bị mấy đệ tử Khôi Lỗi Tông phục kích, cuối cùng hắn dựa vào thực lực cường đại trốn thoát, cuối cùng chạy trốn tới Chu Thiên đại lục, bất quá đáng tiếc là thương thế trên người hắn quá nghiêm trọng, sau khi đến Chu Thiên đại lục không lâu thì vẫn lạc.
Bất quá khiến Long Ngạo Thiên và Lôi Thú vô cùng phiền muộn là, người này khi biết mình sắp vẫn lạc, vì phòng ngừa bị người khác đạt được, vậy mà hủy diệt tất cả bảo bối, cuối cùng chỉ còn lại một hạt châu màu đen không biết chất liệu gì. Lại còn bố trí nhiều cạm bẫy trong động phủ.
Cuối cùng Long Ngạo Thiên hai người mệt nhọc cả buổi, bị thương thế nghiêm trọng như vậy cuối cùng chỉ lấy được một hạt châu không biết tác dụng gì, với kiến thức của Long Ngạo Thiên cũng không nhìn ra hạt châu này là cái gì, bất quá xem ra hẳn không phải phàm phẩm.
Gặp phải loại chuyện này có thể khiến Long Ngạo Thiên hai người buồn bực đến cỡ nào, vốn là tu vi hai người tại Chu Thiên đại lục mặc dù nói không phải cường đại nhất, nhưng ít nhất tự bảo vệ mình vẫn dư sức, bởi vì Chu Thiên đại lục là địa phương cấp thấp nhất của Thiên Ngoại Thiên giới, trên cơ bản đều là cao thủ dưới Nhất Nguyên Thiên tụ tập, Hư Thiên cảnh giới đã xem như cao thủ đứng đầu Chu Thiên đại lục.
Về phần những cao thủ vượt qua Hư Thiên cảnh giới nếu không có nguyên nhân đặc thù sẽ không xuất hiện tại Chu Thiên đại lục, thế nhưng lần này hai người lại gặp phải loại chuyện này.
Lần này thương thế trên người hai người thập phần nghiêm trọng, mặc dù là tại Thiên Ngoại Thiên giới, thêm vào Long Ngạo Thiên cũng có một ít đan dược chữa thương, nhưng cũng không thể khôi phục ngay được, cho nên hai người hơi chút xử lý thương thế rồi chuẩn bị tiếp tục lên đường.
Cuối cùng còn chưa đi ra khỏi khu rừng rậm này đã gặp đám người kia, những người này nhìn thấy hình tượng chật vật của Long Ngạo Thiên liền coi hắn là mạo hiểm giả, cuối cùng nữ tử trong đội ngũ thấy Long Ngạo Thiên có chút 'đáng thương', phát thiện tâm chứa chấp Long Ngạo Thiên.
Bởi vì người bình thường trong hoàn cảnh này muốn sống sót cơ hồ là không thể nào, mà Long Ngạo Thiên mặc dù nói không đáng thương như vậy, nhưng cũng không cự tuyệt, bởi vì Long Ngạo Thiên bây giờ đối với hoàn cảnh xung quanh mình còn chưa quen thuộc, vừa vặn cần phải hiểu một chút, lập tức gia nhập vào đoàn người này.
Sau khi gia nhập đội ngũ này, Long Ngạo Thiên cũng bắt đầu hỏi thăm về hoàn cảnh chung quanh.
Những người này đều là một ít mạo hiểm giả, thường sống bằng dao kiếm, tính cách cũng tương đối ngay thẳng, mặc dù nói thực lực Long Ngạo Thiên trong mắt bọn họ rất yếu, nhưng cũng không quá mức lạnh nhạt, cứ như vậy, dần dần qua những cuộc trò chuyện, Long Ngạo Thiên cũng hiểu rõ đại khái về hoàn cảnh mình đang ở.
Chương truyện được chuyển ngữ và bảo hộ bản quyền tại truyen.free.