Dị Năng Tiểu Thần Nông - Chương 502: Phá rối
Mã Như Phi và Trần Siêu Duyệt tiếp đó dùng lời lẽ quyến rũ kêu gọi, lời họ thốt ra không gì khác hơn là sự cám dỗ trần trụi, vung vẫy những tấm chi phiếu, mời gọi tất cả khách mời gia nhập liên minh. Tựa như có núi vàng biển bạc, chờ kẻ ngốc lao đến.
Nhiệm vụ tối nay của Mễ Y Dao và mười hai đóa kim hoa chính là cùng các khách mời nguyện ý gia nhập liên minh ký hợp đồng, tiền lương đương nhiên cực kỳ hậu hĩnh.
Bởi vậy, tất cả khách mời tại chỗ ai nấy đều kích động, như ong vỡ tổ ùa vào căn phòng ký hợp đồng.
Cho đến khi căn phòng đó không thể chứa thêm được nữa, mới không còn ai chen vào.
Bữa tiệc rượu cũng nhanh chóng bắt đầu trở lại.
Âm nhạc tuyệt vời vang lên, hương thơm nồng nàn của thức ăn cũng được bưng ra.
Nhảy múa thì cứ nhảy múa, uống rượu thì cứ uống rượu, hàn huyên thì hàn huyên, ký hợp đồng thì ký hợp đồng, quả là một cảnh tượng vô cùng náo nhiệt.
Trương Bân trong lòng rất vui mừng, lần lượt cùng Chúc Đan Yên, Tô Mạn khiêu vũ.
Điều khiến Trương Bân kinh ngạc chính là, Phượng Bán Mai cũng đến, hơn nữa còn tiến vào căn phòng ký hợp đồng kia.
Hiển nhiên, nàng cũng muốn thoát khỏi sự khống chế của Lữ Vũ Trạch.
"Tên đại bại hoại, ngươi thật lợi hại, lại mời được cả Phượng Bán Mai tới sao?"
Chúc Đan Yên vừa cùng Trương Bân khiêu vũ, vừa kinh ngạc hỏi.
"Ta mặc dù mời nàng, nhưng thật không nghĩ tới nàng sẽ tới." Trương Bân cười mờ ám nói.
"Nàng không phải người ngu, thấy những ca khúc ngươi viết có thể lấn át Lữ Vũ Trạch, hơn nữa nàng lại tận mắt chứng kiến Thiên Long đại sư và Chu Thiên Vũ đã thiến Lữ Vũ Trạch, nàng cũng đã biết sự đáng sợ của ngươi, biết ngươi sớm muộn cũng sẽ thay thế Lữ Vũ Trạch, đây là nàng đến để dựa dẫm vào ngươi, chúc mừng ngươi, lại có thêm một đại mỹ nữ." Chúc Đan Yên nói nhỏ.
"Cái gì mà ta lại có thêm một đại mỹ nữ, là công ty ta lại có thêm một đại mỹ nữ gia nhập. Tối nay có nhiều mỹ nữ như vậy đến đây. Phần lớn đều muốn gia nhập công ty chúng ta. Nếu không, một mình ta làm sao có thể thỏa mãn các nàng?" Trương Bân bực mình nói.
"Ta đây là cảnh cáo ngươi, đừng nên quá mê mẩn nữ sắc, các nàng đều là người đáng thương. Ngươi không thể đối xử với các nàng như Lữ Vũ Trạch." Chúc Đan Yên nói.
"Ngươi cứ yên tâm đi, ta tuyệt đối sẽ không sử dụng quy tắc ngầm với các nàng." Trương Bân nói, "Ta cũng không phải là tên thái giám không có trứng kia."
Quả nhiên, vừa nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đã đến, Lữ Vũ Trạch đúng lúc này đạp cửa bước vào.
Phía sau hắn đi theo hai cao thủ cường đại, một người chính là Lữ Kiến Bản đã tu luyện tới Kim Đan cảnh trung kỳ, một người khác là gã đàn ông vạm vỡ, từ sâu thẳm con người cũng toát ra khí tức băng hàn.
Nhìn khí thế ấy, hiển nhiên cũng là một người dị năng cấp SS.
Lữ Vũ Trạch vừa bước vào, trong mắt liền phóng ra ánh sáng lạnh lẽo, lạnh lùng quét nhìn tất cả mọi người.
Phần lớn khách mời đều run rẩy, có người thậm chí hoảng sợ thất thố, vội vàng trốn tránh, không muốn để Lữ Vũ Trạch nhìn thấy.
Kẻ này thống trị giới giải trí đã quá lâu, tạo dựng ảnh hưởng quá sâu rộng, khiến bất kỳ ai cũng phải thầm sợ hãi trong lòng.
Hôm nay họ cứ nghĩ là Lữ Vũ Trạch sẽ không xuất hiện ở đây, họ mới dám tới tham gia dạ tiệc của Công ty Giải trí Đổ Vương.
Bây giờ Lữ Vũ Trạch đột nhiên tới, bọn họ tự nhiên vô cùng sợ hãi.
"Ngươi tới làm gì?"
Mã Như Phi và Trần Siêu Duyệt nhanh tay lẹ mắt, nhanh như bay vọt tới, chặn trước mặt ba người bọn họ.
Ngoài cửa thực ra có sắp xếp bảo vệ, nhưng đều là một ít bảo vệ thông thường, tự nhiên không thể ngăn cản ba cao thủ lợi hại như vậy.
"Ta đến tìm người. Gọi Phượng Bán Mai ra đây."
Trên mặt Lữ Vũ Trạch hiện lên vẻ lạnh lẽo, trong ánh mắt tràn ngập ngọn lửa phẫn nộ.
Nghe thủ hạ báo cáo, phần lớn ca sĩ, diễn viên, đạo diễn, biên kịch đều đi tham gia dạ tiệc của Công ty Giải trí Đổ Vương, hắn đã vô cùng tức giận, mà khi nghe nói cả Phượng Bán Mai cũng đi tham gia, dường như muốn gia nhập liên minh với Công ty Giải trí Đổ Vương, hắn liền nổi giận đến cực điểm, nên hắn đích thân tới đây để bắt người.
Đương nhiên, mục đích của hắn không chỉ là bắt người, còn muốn phá đám.
Trong lòng hắn hiểu rõ như ban ngày, chỉ cần hắn xuất hiện ở đây, bữa tiệc này sẽ trở thành tiệc lạnh ngắt.
"Cút ra ngoài."
Trương Bân tự nhiên biết ý đồ hiểm độc của đối phương, bước nhanh đi tới, hừng hực sát khí quát lên.
"Trương Bân, tối hôm nay ta là tới tham gia dạ tiệc của ngươi, mặc dù là không mời mà tới, nhưng mà, khách đến là quý chứ sao." Lữ Vũ Trạch mặt đầy nụ cười đắc ý.
Tựa hồ, thấy Trương Bân tức giận, hắn liền càng thêm hưng phấn.
"Bạn đến có rượu ngon, chó sói đến có súng săn." Trương Bân lạnh lùng nói, "Ngươi không phải bạn, mà là con chó sói không có bi kia. Lần trước, đã thiến ngươi rồi, chẳng lẽ, ngươi còn chưa rút ra bài học?"
"Cái gì? Lữ Vũ Trạch bị Trương Bân thiến rồi sao?"
Tất cả khách mời đang hoảng sợ đều ngạc nhiên, biểu cảm trên mặt vô cùng kỳ quái, bởi vì họ còn không biết bí mật này.
Nếu thật là như vậy, vậy Lữ Vũ Trạch còn có điều gì đáng sợ nữa?
Lữ Vũ Trạch không có trứng, coi là loại giáo phụ gì chứ?
"Ha ha ha. . . Tên vô dụng không có trứng, lại còn dám tới đây quấy rối, chán sống rồi sao?"
"Có bản lĩnh ngươi cởi quần ra, nếu như có trứng, chúng ta liền coi ngươi là bạn tốt thì sao?"
Mã Như Phi và Trần Siêu Duyệt cơ hồ là đồng thanh cười quái dị hô lớn.
Trên mặt họ hiện rõ vẻ khinh bỉ.
Lữ Vũ Trạch tức giận đến mức suýt phát điên, ánh mắt đều đỏ hoe, tục ngữ có câu, đánh người không đánh mặt, vạch khuyết điểm không vạch chỗ đau. Hôm nay ba người Trương Bân đã phạm phải điều cấm kỵ như vậy.
Hắn tức giận nói: "Trương Bân, ta cùng ngươi không đội trời chung. Hôm nay, ngươi dám tiếp nhận lời khiêu chiến của ta không? Không dám, liền cút ra khỏi giới giải trí, đây không phải là nơi ngươi có thể chen chân vào được."
"Ngươi muốn khiêu chiến ta?" Trương Bân trên mặt lộ ra nụ cười tà mị, "Tiền đặt cược đâu? Tiền đặt cược là gì?"
"Tiền đặt cược, tiền đặt cược chính là kẻ thua cuộc sẽ phải rút khỏi giới giải trí." Lữ Vũ Trạch quát lên.
Ép buộc Trương Bân rút khỏi giới giải trí, đây mới là mục đích hắn đến hôm nay, nếu không, hắn thật sự không có cách nào kiềm chế sự phát triển của Công ty Giải trí Đổ Vương.
Chỉ có thể đứng nhìn Công ty Giải trí Đổ Vương nhanh chóng phát triển lớn mạnh, cho đến khi hoàn toàn đè bẹp công ty của hắn.
Hắn tự nhiên sẽ không để chuyện như vậy xảy ra, hắn tự nhiên không thể ngồi yên chờ chết.
"Ta tại sao phải cùng ngươi đánh cược chứ?"
Trương Bân làm sao có thể bị mắc lừa, khinh bỉ nói, "Ngươi là sợ đối thủ cường đại như ta sẽ đánh bại công ty ngươi sao?"
"Nguyên lai ngươi chính là kẻ không có chút can đảm nào." Lữ Vũ Trạch khinh bỉ nói.
"Trong cơ thể ta đương nhiên là có gan, nhưng mà, ta dám cam đoan, trên người ngươi không có hòn bi. Ngươi một tên phế vật cũng dám đến địa bàn của ta mà huênh hoang?" Trương Bân cười nhạt nói.
"Trời ạ, Trương Bân quá mạnh mẽ, e rằng thật sự đã thiến Lữ Vũ Trạch rồi."
Tất cả tân khách đều trong lòng chấn động mà lẩm bẩm, sự sợ hãi trong lòng họ cũng nhanh chóng tan biến.
"Phượng Bán Mai, ngươi cút ra đây cho ta."
Lữ Vũ Trạch đổi sang cách khác, phẫn nộ quát.
Phượng Bán Mai tự nhiên đã sớm biết Lữ Vũ Trạch tới, cho nên, nàng cũng đã sớm lén lút chạy ra khỏi căn phòng ký hợp đồng kia.
Bây giờ nghe Lữ Vũ Trạch thanh âm, chỉ có thể rụt rè, sợ hãi bước tới, "Kính chào Vũ gia."
"Quỳ xuống."
Lữ Vũ Trạch hừng hực sát khí quát lên.
Sắc mặt Phượng Bán Mai trở nên tái mét, trong ánh mắt tràn ngập kinh hoàng, nhưng không dám phản kháng, lập tức chuẩn bị quỳ xuống.
Bản chuyển ngữ này là duy nhất, thuộc về độc giả truyen.free.