Dị Năng Tiểu Thần Nông - Chương 1055: Đánh già, đi ra già hơn
Converter Dzung Kiều cầu khen thưởng Chương 1055: Đánh kẻ già, lại lòi ra kẻ già hơn
Trời ạ, hắn đã mạnh đến mức nào rồi chứ?
Bốn cô gái xinh đẹp lần này hoàn toàn rung động, tất cả đều dùng ánh mắt nóng bỏng sùng bái nhìn Trương Bân. Ba tên quậy dĩ nhiên cũng vô cùng sùng bái, cực kỳ hưng phấn.
Bọn họ biết, Trương Bân có rất nhiều chiêu bài, nhưng giờ đây hắn chỉ mới dùng Thiên Thần Mặt Trời Đỏ mà đã đánh bại được một tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ. Nếu Trương Bân thật sự muốn giết người, thì đối phương đã sớm bỏ mạng rồi.
Về phần Hanqi, hắn đã chạy trốn rất xa, trên mặt tràn đầy sợ hãi. Ánh mắt thậm chí có chút ngây dại. Sư phụ cường đại đến không tưởng tượng nổi ngày xưa, vậy mà trước mặt Trương Bân lại không chịu nổi một đòn?
Chuyện này sao có thể? Làm sao mà có thể chứ?
"Đem một môn đạo pháp tu luyện đến trình độ cao nhất, quả nhiên uy lực vô cùng khủng bố."
Trương Bân thầm nhủ trong lòng.
Khoảng thời gian này, hắn vẫn luôn đọc Thiên Ma Mật Quyển, lĩnh ngộ những nội dung liên quan đến quang hệ đạo pháp trên đó. Hơn nữa hắn còn một lần nữa mở ra Thiên Ma Quyết thượng sách. Đọc được thêm một số nội dung mới liên quan tới quang hệ đạo pháp.
Vì thế, Thiên Thần Mặt Trời Đỏ của hắn cũng càng trở nên lợi hại hơn. Giờ đây, loại công kích này đã có thể uy hiếp được tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ. Đây quả thực là một tiến bộ vĩ đại.
Cần biết rằng, bây giờ mặt trời trong hai mắt hắn vẫn còn chỉ là màu đỏ. Tia sáng bắn ra có nhiệt độ vẫn chưa vượt quá một trăm ngàn độ. Thiên Thần Mặt Trời Đỏ sở dĩ lợi hại, vẫn là nhờ uy lực bùng nổ của nó.
Vậy đợi đến khi hắn tương lai tu luyện mặt trời trong mắt thành màu cam, thì thứ bắn ra sẽ là Thiên Thần Chanh Nhật Đại Pháo, chắc chắn sẽ càng lợi hại hơn nhiều.
"Ta cho ngươi làm càn, ta cho ngươi cướp đoạt..."
Trương Bân một bên lạnh lùng quát lớn, một bên điên cuồng bắn ra Thiên Thần Mặt Trời Đỏ. Đánh cho Petrovskiy chỉ còn nửa cái mạng.
"Dừng tay..."
Đột nhiên một tiếng nói vô cùng tức giận vang lên. Một lão đầu dáng người cao lớn, râu tóc trắng như tuyết, giống như quỷ mị xuất hiện. Hắn đột ngột chặn trước mặt Petrovskiy.
Từ trên người hắn bạo phát ra một luồng uy áp và khí thế cực lớn. Thậm chí còn đẩy bật những Thiên Thần Mặt Trời Đỏ bắn tới, không thể đến gần bên cạnh hắn.
"Thật là cao thủ lợi hại."
Bốn cô gái xinh đẹp cùng ba tên quậy cũng thầm rung động. Còn trên mặt Trương Bân cũng nổi lên vẻ kiêng kỵ. Hắn ngừng công kích, lạnh lùng nhìn lão đầu kia.
"Sư phụ, người nhất định phải trả thù cho con!"
Petrovskiy cuối cùng cũng thở phào một hơi, quỳ sau lưng lão đầu kia, bi phẫn kêu lớn.
"Mời Sư Tổ làm chủ!"
Hanqi cũng "phốc thông" một tiếng quỳ xuống, đầy mong đợi hô lớn.
"Ngươi là ai? Tại sao lại đến gây sự?"
Lão đầu này lập tức phóng ánh mắt băng hàn tới mặt Trương Bân, một luồng sát khí kinh khủng cũng từ từ tản ra, khiến người ta kinh sợ run rẩy.
"Ta đến gây sự? Ngươi có phải là lão hồ đồ rồi không?"
Trương Bân vẫn không chút sợ hãi, lạnh lùng nói: "Chúng ta đang trượt băng, các ngươi vô duyên vô cớ bắt giữ chúng ta đến đây, muốn giết người đoạt bảo..."
"Ngươi ngậm máu phun người..."
Petrovskiy vẻ mặt kiêu ngạo oán độc kêu lớn.
"Thằng nhóc, đừng tưởng ngươi có được Công Đức Kim Ấn là có thể làm mưa làm gió, có thể ức hiếp phái Tuyết Sơn chúng ta." Lão đầu đằng đằng sát khí nói, "Hôm nay, các ngươi t��t cả phải ở lại đây."
"Nói đùa sao, ta muốn rời đi thì trong thiên hạ không ai có thể ngăn cản." Trương Bân ngạo nghễ nói, "Ngươi muốn giữ ta lại, đó chính là nằm mơ giữa ban ngày. Hôm nay, các ngươi không đưa ra bồi thường, ta cũng sẽ không rời đi. Bất quá, ta cũng không muốn đối phó từng người các ngươi như vậy. Chi bằng gọi tất cả cao thủ phái Tuyết Sơn các ngươi ra đây hết đi, tránh cho ta đánh xong một người lại đến một người khác, phiền toái lắm. Tất cả cùng ra đây đi!"
"Ngươi... thật là cuồng vọng!"
Kiroyanf, lão già trên Tuyết Sơn, giận đến run rẩy, sắc mặt cũng trở nên xanh mét. Đừng nói là hắn, Hanqi và cả Petrovskiy cũng nghe đến trợn mắt há hốc mồm, hai người bọn họ vốn đã là kẻ điên, cuồng vọng đến cực điểm rồi. Nhưng mà, ngày hôm nay, hắn cuối cùng cũng đã hiểu ra, núi cao còn có núi cao hơn, người tài còn có người tài hơn. Sự cuồng vọng của bọn họ so với Trương Bân, quả thật chẳng đáng nhắc đến.
"Ôi trời ơi, hôm nay Đại sư huynh muốn đại phát thần uy rồi."
Ba tên quậy cũng hoàn toàn rung động.
"Hắn làm sao dám nói ra những lời cuồng vọng như vậy? Hắn trẻ tuổi như thế, chẳng lẽ còn có thể một mình đánh bại toàn bộ phái Tuyết Sơn?" Bốn cô gái xinh đẹp cũng đều nhìn Trương Bân như nhìn quái vật.
"Lão đầu, ta nói chính là sự thật, học trò của ngươi tu luyện tới Nguyên Anh trung kỳ, ta thì ước chừng tu luyện tới Kim Đan đỉnh cấp. Hắn muốn cướp đoạt bảo vật của ta. Ta đánh bại hắn. Ngươi liền ra mặt. Chờ chút nữa ta đánh bại ngươi, sư phụ ngươi nhất định cũng sẽ ra mặt. Đánh bại sư phụ ngươi, thì sư phụ của ông ta cũng sẽ ra mặt. Cần gì phải phiền phức như thế chứ? Chi bằng tất cả cùng ra đây vây công ta đi?" Trương Bân khinh bỉ nói, "Dù sao, phái Tuyết Sơn các ngươi cũng chẳng biết xấu hổ, cần gì phải che che giấu giấu?"
"Đối phó ngươi, còn chưa cần đến sư phụ ta ra mặt." Kiroyanf ngạo nghễ nói, "Chỉ cần ngươi có thể đỡ được một chiêu của ta, thì các ngươi cứ việc rời đi."
"Cái gì mà cứ việc rời đi?" Trương Bân nổi giận, "Không bồi thường cho ta, ta sẽ rời đi chắc? Ngươi nằm mơ đi!"
"Ngươi..." Kiroyanf suýt nữa tức chết, "Rất tốt, nếu như ngươi có thể đỡ được một chiêu của ta, thì ta sẽ bồi thường cho ngươi. Sau đó các ngươi cứ việc rời đi."
"Như vậy thì còn tạm được, nếu không, trên đời này còn có thiên lý hay sao?" Trương Bân nói.
"Nếu như không đỡ nổi, ngươi chết thì đừng trách ta." Kiroyanf cười gằn nói, "Quên chưa nói cho ngươi, ta tên là Kiroyanf, đã tu luyện tới Nguyên Anh cảnh Đại Viên Mãn, ngoại hiệu Thần Sấm. Tu sĩ như ngươi vậy đối với ta mà nói, thì còn nhỏ yếu hơn cả kiến, ta tiện tay có thể bóp chết vô số kẻ như ngươi. Ngươi vẫn nên suy nghĩ thật kỹ, là giao ra bảo vật, nói lời xin lỗi, hay là để mạng nhỏ của mình lại đây."
"Trời ạ, lão đầu này dường như thật sự rất cường đại, phải làm sao đây?"
Bốn cô gái xinh đẹp cũng đặc biệt lo lắng. Ba tên quậy cũng trở nên vô cùng căng thẳng, bởi vì đối phương nếu được gọi là Thần Sấm, thì nhất định nắm giữ lôi pháp vô cùng kinh khủng, Trương Bân chưa chắc có thể ngăn cản được.
"Thần Sấm? Lại dám tự xưng Thần Sấm?" Tr��ơng Bân ngạc nhiên, có chút không dám tin vào tai mình, hình như, Tiểu Phúc Tinh mới là người thi triển Thiên Kiếp Thần Sấm thì phải?
"Không sai, Thần Sấm. Vừa rồi ta thấy ngươi cũng nắm giữ sấm sét màu cam, dùng nó để giam cầm không gian. Bây giờ, ta sẽ cho ngươi kiến thức một chút, thế nào mới là sấm sét lợi hại thực sự."
Kiroyanf ngạo nghễ nói.
"Thằng nhóc, ngươi lại múa rìu qua mắt thợ trước mặt ta, chẳng lẽ ngươi không biết sư tổ ta chính là tổ tông chơi lôi sao?" Hanqi cười gằn nói.
"Sư phụ, người ngàn vạn lần đừng hạ thủ lưu tình, cứ trực tiếp đánh hắn thành than đi."
Petrovskiy cũng oán độc kêu lớn.
"Có thể cho ta chuẩn bị vài phút không?"
Trên mặt Trương Bân nổi lên nụ cười tà mị nhàn nhạt.
"Ngươi cứ việc chuẩn bị."
Kiroyanf làm sao lại để Trương Bân vào mắt chứ? Không chút do dự mà đáp ứng.
Trương Bân liền khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu bố trí Tuyệt Duyên Trận trên người mình. Trước đây, trên cơ thể hắn đã bố trí Kim Cương Trận, Sắc Bén Trận, Cách Nhiệt Trận. Nhưng lại chưa bố trí Tuyệt Duyên Trận...
Chỉ tại truyen.free, độc giả mới có thể thưởng thức trọn vẹn những tình tiết đặc sắc này.