Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Đèn Âm Hồn - Chương 1: Chapter 1: Chàng thanh niên bí ẩn

Ánh chiều tà dần buông xuống thôn Dã, nhuộm lên một màu nhập nhoạng đục vẩn. Mưa phùn lất phất bay như bụi nước, quyện vào làn sương mỏng tang phủ lên mặt sông uốn lượn quanh làng tựa tấm khăn tang trắng toát và lạnh lẽo. Gió luồn qua những rặng tre xanh rượt, rít lên từng hồi thê lương. Cánh cổng gỗ cũ kỹ đầu làng kẽo kẹt, phát ra âm thanh như xé toạc khung cảnh yên tĩnh. Không khí ẩm ướt, nặng nề, mang theo mùi bùn đất và thứ hương vị lạ lẫm của tà khí.

Bên mép dòng sông, đám trẻ mục đồng vừa dắt trâu về đột nhiên khựng lại, mắt tròn xoe nhìn chằm chằm về phía bờ lau sậy. Một bóng người phụ nữ nằm sấp, tóc xõa dài phủ kín mặt. Váy áo cô loang lổ bùn đất, trôi dạt vào bờ như một con rối vô hồn. Trong ánh đèn dầu le lói của một người dân vội mang ra, khiến cảnh tượng càng thêm rùng rợn.

Dân làng nháo nhào tụ tập bên bãi sậy, tiếng khóc nức nở hòa lẫn tiếng thì thào luôn hồi. Không ai dám tiến lại gần, tất cả chỉ đứng vòng ngoài, những bàn tay run rẩy vừa vì cái lạnh thấu xương, vừa vì nỗi khiếp đảm không thể gọi thành tên.

Đêm đấy, một chiếc xe song mã dừng trước cổng làng, bánh xe lún sâu vào lớp bùn đất nhão. Từ trên xe bước xuống một chàng trai trẻ, dáng người thư sinh nhưng toát lên vẻ quyết đoán khác thường. Ánh mắt anh sắc lạnh như dao, quét qua khung cảnh hỗn loạn. Bộ áo dài xanh thẫm in dấu triện nhỏ bên ngực, đôi giày đen đã lấm tấm nước mưa và dính đầy đất bờ ruộng. Đó là vị quan sai trẻ vừa được điều động về huyện này, tuổi chưa đầy hai mươi lăm nhưng đã mang trong mình sự từng trải hiếm có.

Anh lặng lẽ tiến vào hiện trường, giọng nói dứt khoát cắt ngang không khí ồn ào:

“Ai là người phát hiện xác?”

Một ông lão tựa như người đứng đầu vội cúi đầu, tay run run chỉ về phía mấy đứa trẻ đang co ro vì sợ hãi. Quan sai trẻ nghiêm mặt, gọi chúng lại hỏi han tỉ mỉ. Bọn trẻ vừa nói vừa rấm rứt khóc, kể về tiếng vỗ nước kỳ lạ vang lên giữa lúc trời nhá nhem tối.

Anh ghi chép cẩn thận, rồi cúi mình quan sát kỹ thi thể người phụ nữ. Mùi tanh nồng của bùn đất và thứ gì đó phôi phai của sự sống bám lấy khứu giác. Dưới ánh đèn leo lét, từng chi tiết hiện ra: vạt áo sờn cũ, những vết xước trên cổ tay như bị vật gì quấn chặt, đôi mắt nhắm nghiền nhưng khóe miệng lại giăng lên một nụ cười khiến người ta lạnh gáy.

“Chết đuối? Hay có gì đó tăm tối hơn?” Quan sai trẻ thầm nghĩ, một mối nghi ngờ âm ỉ cháy trong lòng. “Những vết thương này... không đơn giản. Và nụ cười ấy, nó như một lời nguyền rủa.”

Anh ngẩng lên, ánh mắt quét qua đám đông đang co cụm vì sợ hãi.

“Hãy cho ta biết, trong làng gần đây có gì khác thường?”

Một sự im lặng hãi hùng bao trùm toàn thể đám người. Những cái nhìn e ngại của dân làng không dám đối diện, họ cúi gằm mặt xuống, hoặc liếc nhìn nhau đầy ám chỉ. Cuối cùng, Lý trưởng đứng lấp ló đằng sau đám đông mới run run lên tiếng:

“Bẩm quan... làng này... vốn yên ổn. Chỉ là... gần đây... cứ vài năm lại có chuyện không lành. Như một cái vòng luẩn quẩn.”

Một bà lão rúm ró trong tấm áo nâu bạc thếch, giọng the thé đầy sợ hãi cắt ngang:

“Là nghiệp! Chính xác là nghiệp của cái làng này làm ra đó! Ta khuyên ngài đừng có đào bới nữa, quan sai đại nhân ạ. Để cho người chết được yên!”

“Nghiệp? Câu nói ấy ẩn chứa điều gì.” Quan sai trẻ nén một tiếng thở dài. Rõ ràng có một nỗi sợ vô hình đã ăn sâu vào gốc rễ nơi đây, và họ đang cố tình che giấu một điều gì đó.

Anh tiến tới, cố hỏi một đứa trẻ đang núp sau lưng mẹ:

“Cháu có thấy gì không?”

Đứa bé lắc đầu, mắt nhắm nghiền, thì thào:

“Cháu sợ... Bà ma... bà ma hay hát trong nhà hoang... đã đến bắt chị ấy…”

Ngay lập tức, một người đàn ông hốt hoảng bịt miệng đứa trẻ lại, kéo nó vào trong đám đông. Một làn sóng xì xào bàn tán nổi lên rồi vụt tắt, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng còn đáng sợ hơn. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía quan sai trẻ, không phải là sự kỳ vọng, mà là một sự dè chừng, ghê sợ, thậm chí... thương hại. Họ nhìn anh như nhìn một kẻ sắp bước vào cõi chết.

“Căn nhà hoang được nhắc đến ấy có lẽ chính là chìa khóa. Họ dường như không muốn ta tới đó. Họ biết điều gì đó chăng?” Anh thầm nghĩ, cảm giác rờn rợn như có vô số con mắt vô hình đang dõi theo từng cử động của mình. Sự tĩnh lặng ở nơi đây, lúc này không phải là yên bình, mà là thứ tĩnh lặng ngột ngạt trước một cơn bão, chứa đầy những điều không thể nói.

Gió thổi qua mang theo hơi lạnh cắt da. Nhưng nó không làm lay động anh, mà còn khiến quyết tâm của anh càng thêm kiên định.

“Ta hiểu rồi. Mọi người hãy đứng đợi ở đây.” Anh ra hiệu cho đám cấp dưới rồi can đảm bước đi.

Gió lại lùa qua mang theo những sự bất an. Từ đâu đó, tiếng chim cắt kêu vang lên trong màn đêm dày đặc, như tiếng khóc của oan hồn.

Quan sai ngẩng đầu, nhìn quanh khu làng đã chìm trong im lặng chết chóc. Anh cầm chiếc đèn dầu, một mình anh lẻ bước đi, ánh sáng leo lét chiếu rọi những bóng cây đổ dài như những bàn tay ma quái. Từng bước chân anh vang lên đều đều trên con đường đất mềm, hướng về căn nhà nhỏ tách biệt ở cuối làng.

Người ta đồn nơi đây có bóng ma vất vưởng mỗi độ về đêm. Cảm giác bị theo dõi, bị dò xét từ sau những cánh cửa đóng kín, những bức rèm tre hờ hững, chưa bao giờ rõ rệt đến thế. Cả ngôi làng như nín thở, dõi theo bóng lưng cô độc của vị quan sai trẻ tuổi lao vào nơi tăm tối.

Căn nhà tối om hiện ra trước mắt, mái lá rủ rỉ nước mưa, những tấm ván tường mục nát run lên trong gió như sắp sụp đổ. Anh bước vào, mỗi bước chân làm sàn gỗ kêu cót két như đang cảnh báo điều gì. Bàn thờ tổ tiên phủ đầy bụi, bên cạnh là một chiếc chum nhỏ loang lổ những vệt đỏ đã khô quánh. Mùi ẩm mốc quyện lẫn hương nhang cũ, tạo thành thứ không khí ngột ngạt khó thở.

Đột nhiên, người quan sai khựng lại. Ánh mắt anh dừng ở một góc khuất dưới chân bàn thờ, nơi có một vệt sáng lạ lùng. Anh cúi xuống, dùng ngón tay chạm nhẹ. Một vệt bột trắng mịn dính vào đầu ngón tay, tỏa ra mùi hương nhè nhẹ. Tim anh đập nhanh hơn. Nhưng anh biết, đây không phải là thứ nên có trong một ngôi nhà bỏ hoang.

Anh lần theo vệt bột, dẫn tới một khe hở trên ván sàn. Dùng dao nhỏ khều nhẹ, một vật lấp lánh lộ ra: chiếc trâm bạc khảm ngọc trai, trông có vẻ hơi mới, một bên cánh đã bị gãy. Trên thân trâm còn dính một ít máu khô. Phát hiện này khiến không khí trong căn nhà như căng thẳng hơn bao giờ hết. Mỗi âm thanh nhỏ giờ đây đều vang lên rõ mồn một, mỗi bóng đổ đều như ẩn chứa mối đe dọa.

Chưa kịp suy ngẫm thêm, một luồng hơi lạnh băng giá lướt ngang gáy, thấm vào tận xương tủy. Tiếng rên khe khẽ, đầy ai oán vẳng lên từ góc tối, và một bóng người mờ ảo hiện ra sau bức màn tre rách nát. Quan sai trẻ giật mình, nhưng mọi phản ứng đều đã muộn. Một vòng tay vô hình, lạnh toát và xương xẩu, siết chặt lấy cổ họng anh.

Hơi thở nghẹn lại. Anh cố vùng vẫy, tay chới với trong không trung, nhưng sức mạnh âm binh ấy vượt quá sức chịu đựng của thể xác. Ánh sáng từ chiếc đèn dầu nơi tay rơi xuống, vỡ tan, nhấn chìm căn phòng vào bóng tối gần như tuyệt đối, chỉ còn vài tia trăng lờ mờ xuyên qua khe ván. Tiếng bước chân ai đó vội vã lao vào, một giọng nói trầm ấm vang lên đầy uy lực:

“Lùi lại!”

Nhưng quan sai trẻ không còn đủ tỉnh táo để nhận ra. Ánh mắt anh mờ dần, những âm thanh trở nên xa xăm, chập chờn. Hình ảnh cuối cùng mờ nhòa trong tâm trí anh là bóng một chàng trai lạ đang bước nhanh về phía mình, cùng thứ ánh sáng vàng nhàn nhạt của một tấm bùa giấy. Cảm giác tê cóng và bất lực cuốn lấy anh, kéo anh chìm sâu vào cõi hôn mê, nơi chỉ còn bóng tối và cái lạnh thấu xương.

****

Ngay khoảnh khắc quan sai trẻ ngã xuống, ý thức chìm vào hôn mê, căn nhà hoang lập tức chìm vào một thứ im lặng đặc quánh, chỉ còn tiếng gió rít qua khe vách và hơi thở yếu ớt của người nằm trên nền gỗ.

Từ trong bóng tối dày đặc nơi góc phòng, bóng ma vừa bị xua đuổi dường như vẫn còn lảng vảng, không cam tâm. Những làn khí lạnh vô hình luồn lách, quyện lấy cơ thể bất tỉnh của quan sai, như muốn hút cạn sự sống cuối cùng còn sót lại.

Rắc... rắc...

Một âm thanh khẽ vang lên. Chiếc trâm bạc khảm ngọc trai, thứ vừa được quan sai phát hiện trước đó bỗng nhiên rung động. Vết máu khô trên thân trâm như ứa ra một tia sáng đỏ nhạt, yếu ớt như đom đóm, rồi nhanh chóng tắt lịm. Cả căn phòng như thở dài, những làn hơi lạnh dần tan biến, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng thực sự.

Lúc này, chàng thanh niên áo vải mới bước hẳn vào trong nhà. Ánh trăng lờ mờ qua khe cửa chiếu rọi một phần khuôn mặt cậu. Đôi mắt sáng quắc, không còn vẻ bình thản lúc nãy, mà ánh lên một tia hào hứng lạ thường. Cậu nhìn quanh căn phòng, hít nhẹ một hơi, như đang thu nhận những dư âm tà khí còn sót lại. Một nụ cười nhẹ, khó hiểu nở trên môi.

Cậu bước đến bên cạnh quan sai đang bất tỉnh, không vội vàng. Đầu tiên, cậu nhặt chiếc trâm bạc lên, xoay qua xoay lại dưới ánh trăng, ánh mắt lấp lánh sự tò mò và thích thú. Rồi cậu mới cúi xuống, dùng ngón tay ấn nhẹ vào huyệt Thái Dương của quan sai. Một luồng hơi ấm khẽ truyền qua.

“Ha,” chàng thanh niên lẩm bẩm một mình, giọng nói nhẹ nhàng như gió thoảng, “lần này... có vẻ không nhàm chán rồi.”

Cậu ngồi xuống bên một góc, dựa lưng vào cột nhà, lấy từ trong túi vải ra một chiếc bình nhỏ bằng đồng, khẽ lắc lư. Chất lỏng trong đó cuộn trào mãnh liệt bên trong. Tiếng nước róc rách khẽ vang trong màn đêm tĩnh lặng. Đôi mắt cậu không rời khỏi người quan sai trẻ, như đang chờ đợi một điều gì đó thú vị sắp xảy ra. Bóng tối và ánh trăng trong phòng như hòa quyện, vẽ nên hình ảnh một thợ săn kiên nhẫn chờ đợi con mồi tỉnh giấc. Màn đêm chốn thôn quê, còn rất dài.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free