(Đã dịch) Đế Vương Tế - Chương 3337: Giết chóc lãnh địa
Những pho tượng thần này không chỉ được điêu khắc sống động như thật mà còn dường như ẩn chứa một sức mạnh thần bí nào đó, khiến người ta không khỏi nảy sinh lòng kính sợ.
Phía trước các pho tượng thần, tám vị trưởng lão Ma viên uy nghiêm ngồi ngay ngắn như tùng. Bọn họ khoác áo bào đen, gương mặt lạnh lùng, ma khí nồng nặc cuộn quanh thân, tu vi thâm sâu khó lường.
Những vị trưởng lão này chính là cường giả đỉnh cao của Ma viên nhất tộc. Họ không chỉ sở hữu thực lực mạnh mẽ mà còn nắm giữ vô số bí pháp cổ xưa và các loại trận pháp.
“Khởi động trận pháp Tàn Sát Lãnh Địa!”
Theo một tiếng hiệu lệnh trầm thấp, tám vị trưởng lão Ma viên đồng thời giơ tay, đầu ngón tay nhẹ nhàng điểm vào hư không. Từng đạo phù văn phức tạp hiện ra, đan xen vào nhau, hình thành một tấm lưới khổng lồ bao phủ toàn bộ không gian.
Trong khoảnh khắc, những pho tượng thần vốn đứng im bất động như được ban cho sinh mệnh. Đôi mắt chúng chợt mở, bắn ra hai luồng hào quang chói lọi.
Ngay sau đó, toàn bộ thân hình chúng bắt đầu nhúc nhích, biến hình, cuối cùng hóa thành từng tôn chiến khôi sống động. Chúng mang khí thế hung hăng xông vào trận pháp, cùng Ma viên, Tiểu Lam và các Ma viên trẻ tuổi khác triển khai trận chém giết kịch liệt.
Những chiến khôi tượng thần này sở hữu uy lực vô biên. Chúng không chỉ có sức mạnh phi thường, có thể dễ dàng phá hủy mọi chướng ngại vật cản đường, mà còn nắm giữ đủ loại năng lực thần kỳ. Có con có thể điều khiển hỏa diễm, biến mọi thứ xung quanh thành tro tàn.
Có con lại có thể triệu hồi phong bạo, khiến thiên địa biến sắc.
Đối mặt với những chiến khôi tượng thần mạnh mẽ như vậy, Ma viên và Tiểu Lam buộc phải dốc toàn lực ứng phó. Họ vận dụng những võ kỹ và bí pháp sở trường, triển khai trận quyết chiến sinh tử với các chiến khôi tượng thần.
“Cẩn thận! Sức mạnh của những chiến khôi tượng thần này không thể xem thường!”
Một Ma viên lớn tuổi, vừa kịch chiến với một chiến khôi tượng thần, vừa lớn tiếng nhắc nhở Tiểu Lam và các Ma viên trẻ tuổi bên cạnh.
Dưới sự va đập của năng lượng cuồng bạo, Ma viên và Tiểu Lam như hai chiếc lá trong cuồng phong, bị quăng quật không ngừng. Họ cắn chặt răng, đôi mắt đỏ ngầu, dốc hết sức mình ngăn cản thế công như bài sơn đảo hải của các tượng thần.
Mỗi một chấn động của tượng thần đều như muốn xé toang mặt đất này. Kèm theo tiếng nổ đinh tai nhức óc, từng vết nứt hình mạng nhện nhanh chóng lan rộng, thẳng tiến về phía chân họ.
“Cố lên, Tiểu Lam! Chúng ta không thể từ bỏ!”
Giọng Ma viên giữa tiếng nổ vang vọng lại vô cùng kiên định. Hắn biết rõ, lùi bước lúc này đồng nghĩa với thất bại, thậm chí là dấu chấm hết cho sinh mệnh.
Hắn cưỡng ép ngưng tụ chút sức mạnh còn sót lại trong cơ thể. Trên da thịt hắn hiện ra một tầng ma văn nhàn nhạt, đó là biểu tượng cho tiềm năng bị kích phát đến cực hạn.
Tiểu Lam nghe vậy, cũng nghiến chặt răng, trong đôi mắt bùng lên hào quang chưa từng có.
Nàng hồi tưởng lại những ngày tháng tu luyện cường độ cao vừa qua, những khoảnh khắc mồ hôi và nước mắt hòa lẫn, vô số lần vấp ngã rồi lại đứng dậy.
Những kinh nghiệm ấy giúp nàng trở nên cứng cỏi hơn, và cũng khiến nàng tin rằng, chỉ cần không từ bỏ, bản thân nhất định có thể tạo nên kỳ tích.
“Ma viên đại ca, chúng ta cùng nhau!”
Tiểu Lam gầm lên một tiếng giận dữ, linh lực trong cơ thể như sông vỡ đê mãnh liệt tuôn trào. Nàng tung mình, hóa thành một luồng lưu quang màu lam, bay thẳng đến pho tượng thần đang chuẩn bị phát động đòn chí mạng.
Nhưng mà, uy năng của tượng thần há lại là thứ mà họ có thể dễ dàng ngăn cản?
Chỉ thấy nó nhẹ nhàng vung tay, lập tức giữa thiên địa ánh lửa ngút trời, biển lửa cuồn cuộn như thủy triều dâng, sôi trào mãnh liệt cuốn về phía họ.
Trong ngọn lửa ấy ẩn chứa nhiệt độ cao kinh khủng cùng sức mạnh hủy diệt, dường như muốn nuốt chửng vạn vật thế gian, thiêu rụi tất cả.
Đối mặt với biển lửa bất ngờ, Ma viên và Tiểu Lam không hề sợ hãi hay lùi bước.
Họ liếc nhìn nhau, trong mắt lóe lên vẻ quyết tuyệt và sự tín nhiệm.
Ngay sau đó, họ đồng thời quát lớn, dồn toàn bộ sức mạnh trong cơ thể đến cực hạn, rồi cùng nhau nghênh đón biển lửa kia.
“Oanh!”
Sau một tiếng nổ chấn thiên động địa, biển lửa bị xé toạc, để lộ thân ảnh mỏi mệt nhưng kiên định của Ma viên và Tiểu Lam.
Y phục của họ bị thiêu cháy rách tả tơi, trên làn da cũng lưu lại những vết cháy đen. Nhưng ánh mắt của họ lại càng thêm sáng rõ và kiên định.
Họ biết rằng mình đã vượt qua giới hạn sinh tử, thành công chặn đứng đòn tấn công kinh khủng của tượng thần.
“Chúng ta làm được rồi!”
Ma viên và Tiểu Lam nhìn nhau cười, trong nụ cười ấy có sự sống sót sau tai nạn, và cũng có niềm tự hào về sự ăn ý, tin tưởng lẫn nhau.
Thời gian chậm rãi trôi qua trong cuộc chiến đấu kịch liệt và sự ngăn cản gian khổ. Mặt trời từ phía đông mọc lên, rồi lại từ từ khuất vào chân trời phía tây.
Ma viên và Tiểu Lam dường như bị giam cầm trên chiến trường bị các tượng thần hoành hành này. Suốt cả ngày dài, họ vẫn miệt mài chống cự trong tuyệt vọng.
Mồ hôi và huyết thủy hòa lẫn, thấm ướt y phục, làm mờ cả tầm mắt họ. Thế nhưng, ánh mắt họ vẫn kiên định lạ thường, không chút ý muốn lùi bước.
“Tiểu Lam, chúng ta sẽ làm được! Cố gắng lên, đây chính là sự thử thách mà các trưởng lão dành cho chúng ta!”
Ma viên thở hổn hển, giọng nói tuy mỏi mệt nhưng lại tràn đầy sức mạnh và sự cổ vũ.
Hắn biết rõ, trong thời khắc sinh tử tồn vong này, chỉ có sự kiên trì và tín niệm mới có thể giúp họ vượt qua đoạn đường gian nan.
Tiểu Lam cắn chặt hàm răng, mồ hôi như thác nước tuôn rơi, nhưng nàng không đáp lời, chỉ dùng hành động để chứng minh quyết tâm của mình.
Nàng cảm nhận được kinh mạch trong cơ thể đang không ngừng bị xung kích, mở rộng trong cuộc chiến đấu điên cuồng. Một luồng sức mạnh ấm áp mà cường đại đang lặng lẽ phun trào trong cơ thể, đó chính là dấu hiệu đột phá khi tu vi đạt đến cực hạn.
“Đúng vậy! Tu vi của chúng ta đang tăng lên!”
Tiểu Lam chợt ý thức được điều này, trong mắt nàng lóe lên một vệt hào quang ngạc nhiên mừng rỡ.
Thành quả ngoài dự tính này khiến nguồn sức mạnh vốn đã cạn kiệt của nàng lần nữa tuôn trào, mang lại cảm giác mạnh mẽ và tự tin chưa từng có.
Nhưng đúng lúc này, một luồng uy áp mạnh mẽ hơn từ các tượng thần tỏa ra, dường như muốn đè bẹp hoàn toàn họ.
Ma viên và Tiểu Lam đều cảm nhận được áp lực chưa từng có, thân thể họ như muốn bị luồng sức mạnh này xé toạc.
Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc này, một giọng nói uy nghiêm vang lên bên tai họ: “Các ngươi đã làm rất tốt! Đây là phần thưởng dành cho các ngươi.”
Vừa dứt lời, mấy luồng quang mang xé toạc bầu trời, rơi vào tay họ.
Đó là đan dược mà Ma viên chủ đã ném cho họ, ẩn chứa linh lực nồng đậm và sinh mệnh tinh hoa.
“Đa tạ Ma viên chủ!”
Ma viên và Tiểu Lam cảm kích đón lấy đan dược, không chút do dự nuốt vào.
Khi họ nuốt đan dược, một dòng nước ấm cấp tốc chảy khắp cơ thể. Sự mỏi mệt và đau đớn dường như bị làn gió xuân dịu dàng xua đi, thực lực của họ cũng được khôi phục rõ rệt trong thời gian ngắn.
Ma viên hít sâu một hơi, cảm nhận sức mạnh đang phun trào trong cơ thể, trong mắt lóe lên vẻ kiên nghị: “Tiểu Lam, chúng ta vẫn có thể tái chiến!”
Tiểu Lam cũng cảm thấy một luồng sức sống chưa từng có. Nàng gật đầu cười nói: “Đương nhiên rồi, Ma viên đại ca! Chúng ta không thể gục ngã ở đây!”
Họ nhìn nhau cười, một lần nữa ưỡn thẳng lưng, chuẩn bị nghênh đón những thử thách tiếp theo. Khám phá những bản biên tập mượt mà khác tại truyen.free, nơi câu chuyện sống động hơn bao giờ hết.