Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đế Vương Quy Vị - Chương 11: Người là ai?

"Lunar? Chị có chuyện gì sao?"

Takeru vừa nói, vừa ngồi xuống đối diện nàng. Hắn không rõ giữa đêm khuya, nàng xuất hiện trong phòng mình có mục đích gì.

Một phút, rồi hai phút trôi qua, Lunar vẫn không rời mắt khỏi hắn nhưng tuyệt nhiên không nói một lời. Takeru nghi hoặc nhìn nàng, đôi mắt hơi nheo lại vẻ thiếu kiên nhẫn trước thái độ kỳ lạ đó.

"Lunar, chị có chuyện gì cần nói sao?"

Nàng vẫn lặng lẽ quan sát hắn như trước, vài giây sau mới cất tiếng đáp:

"Takeru, chị có cảm giác em rất khác."

"Hử?"

"Từ ngày em tỉnh lại ở bệnh viện cho đến hôm qua... thái độ của em thật sự rất khác so với trước đây."

"Thế sao..."

Takeru lẩm bẩm, không đáp lời nàng. Hắn đứng dậy ngáp nhẹ một tiếng, nhìn xuống đồng hồ đeo tay.

"Lunar, chị suy nghĩ nhiều rồi, em vẫn là em."

Sự nghi ngờ trong lòng Lunar ngày càng dày đặc. Trong quá khứ, Takeru sẽ không bao giờ nói chuyện với nàng thiếu lễ độ như thế, cũng không thể nào lạnh lùng đến vậy. Chuyện gì đã xảy ra vào đêm hôm đó?

Takeru bất chợt bất động, sau gáy hắn một luồng hàn khí kinh khủng ùa tới. Qua tấm gương cách đó không xa, Lunar không biết từ lúc nào đã xuất hiện phía sau, trên tay là thanh kiếm trắng sáng chĩa thẳng vào hắn. Takeru thở dài, người phụ nữ này sao lại nóng nảy đến thế?

"Lunar, chị có ý gì?"

"Ngươi vốn dĩ không phải Takeru... Tính cách của em ấy thế nào ta đều rõ, ngươi và nó tương phản quá rõ ràng."

Lưỡi kiếm lóe lên ánh quang lạnh lẽo, mạnh mẽ đâm tới. Takeru khẽ nghiêng đầu, thành công né tránh đường kiếm đang lao đến. Hắn chống tay xuống đất, lập tức bật ra khỏi vị trí cũ. Ngay khi đó, một luồng kiếm khí xé toạc bức tường phía trước. Nàng thật sự không hề nương tay khi ra đòn.

"Chị bị điên sao, Lunar?"

"Ta không điên! Ngươi vốn dĩ không phải Takeru, Takeru thật sự đang ở đâu!?"

Vừa dứt lời, nàng đã áp sát hắn, vung kiếm. Căn phòng nhanh chóng trở thành một đống hỗn độn dưới lưỡi kiếm của nàng. Về phần Takeru, hắn vẫn né tránh toàn bộ công kích, điều này khiến Lunar vô cùng kinh ngạc. Nàng không hề cảm nhận được năng lượng từ hắn, nghĩa là từ nãy đến giờ, hắn chỉ dùng lực lượng thuần túy để né tránh mọi đòn đánh của nàng.

"Đủ rồi! Chị còn muốn phá hủy cả nơi này mới vừa lòng sao!?"

Takeru không kiên nhẫn lên tiếng. Hắn ngừng né tránh, hai ngón tay vươn ra kẹp lấy lưỡi kiếm của nàng. Lunar cố rút kiếm ra khỏi tay Takeru nhưng một lực lượng khủng khiếp giữ chặt lấy, dù nàng dốc bao nhiêu sức lực cũng không thể thu kiếm về. Nhận thấy nàng vẫn chưa bỏ cuộc, Takeru xoay nhẹ cổ tay. Trong mắt Lunar, lưỡi kiếm ngay lập tức đứt gãy thành hai nửa. Không thể nào! Đây chính là linh kiếm! Phải có năng lực đến mức nào mới có thể dùng hai ngón tay bẻ gãy linh kiếm?

Nàng sững sờ đứng đó. Takeru ném mảnh kiếm vụn trong tay, quay đầu nhìn toàn bộ căn phòng dày đặc vết kiếm.

"Chuyện đêm nay em sẽ coi như chưa có gì xảy ra, mau chóng rời khỏi đây!"

Thế nhưng, chỉ nhiêu đó làm sao có thể uy hiếp nàng sợ hãi? Lunar nhân lúc Takeru không chú ý, một quyền mạnh mẽ đánh ra.

Nàng ta có vấn đề về thần kinh sao? Takeru thầm nghĩ. Một kiếm của nàng hắn còn tóm được, lẽ nào một quyền từ nàng hắn không thể cản lại?

Takeru nắm lấy cổ tay nàng, mạnh mẽ quăng nàng lên giường. Hắn giữ chặt tay nàng đè xuống. Lunar đỏ mặt, vùng vẫy dữ dội hòng thoát khỏi tay hắn, miệng tức giận gầm gừ.

"Mau thả ta ra! Mau thả ta ra!"

"Im lặng!"

Hắn phá lệ lớn tiếng nói. Nàng càng vùng vẫy, y phục lại càng tán loạn. Vừa rồi bị Takeru mạnh mẽ quăng lên giường, chiếc áo nàng đang mặc bị vén lên một mảng dưới vùng bụng, để lộ bờ eo thon gọn, trắng nõn hồng hào. Ở gần nàng như vậy, nhất là khi hai khuôn mặt đối diện nhau, Takeru có thể ngửi thấy mùi hương ngào ngạt từ cơ thể nàng.

Đó không phải mùi nước hoa, càng không phải từ sữa tắm. Mùi hương cơ thể thuần khiết của nàng khiến hắn cảm thấy thật dễ chịu, muốn ôm chặt lấy nàng, cảm nhận cơ thể mềm mại, dịu dàng đó. Cảm xúc dừng lại ở đó, Takeru cau mày, hắn bị làm sao vậy?

Bị Takeru nhìn chằm chằm, khuôn mặt nàng không khỏi nổi lên áng mây hồng đào e lệ. Ánh trăng sáng từ cửa sổ chiếu vào càng khiến khuôn mặt tuyệt mỹ của nàng trở nên quyến rũ lạ thường. Bờ môi nàng mím chặt, nhịp tim theo đó cũng dần tăng tốc.

"Nghe đây, em không phải giả mạo. Takeru chính là em, Takeru chỉ có một, và mãi mãi là như vậy!"

"Ta không tin! Takeru sẽ không bao giờ như vậy!"

Nàng cố gắng chống chế, nhưng mùi hương lạnh nhạt từ hắn tản ra khiến tim nàng muốn nổ tung. Một mảng đỏ chót từ tai kéo dài xuống cái cổ xinh xắn của nàng.

"Lunar, chị quá đa nghi rồi, nếu như thực sự em không phải Takeru, chị nghĩ rằng khi nãy bản thân còn sống sót nổi sao?"

Đúng là như vậy ư? Với thực lực áp đảo mà hắn thể hiện khi nãy, nàng còn có thể sống sót nếu hắn thực sự muốn giết chết nàng sao? Dù vẫn còn vài điều nghi vấn, nàng đã tạm tin Takeru trước mặt mình là thật.

Nàng cũng ngừng vùng vẫy, đường hoàng ngắm nhìn khuôn mặt anh tuấn của hắn.

"Ta có thể tạm tin ngươi là Takeru chứ?"

"Không phải tạm tin, em chính là Takeru, mãi mãi sẽ là Takeru."

"... ừm... như vậy... em có thể thả chị ra sao? Thật... xấu hổ..."

Nàng lí nhí nói, Takeru cũng theo đó mà buông cổ tay nàng ra.

Hắn không để ý, lúc này, cánh cửa phòng đã hé ra một khoảng nhỏ. Từ phía bên ngoài, một đôi mắt không thể tin nổi đang chứng kiến toàn bộ sự việc bên trong.

"Không thể nào... Lunar... và Takeru... tại sao?... cả hai là ruột thịt kia mà?"

Seira run rẩy, hai tay che miệng không nói nên lời. Anh và chị của nàng... yêu nhau?

Sáng hôm sau, Takeru lăn qua lăn lại trên giường, nguyền rủa sự chán chường của thế gian này. Dù biết mình rất lười, và việc này diễn ra cũng tốt, nhưng không hiểu sao hắn cứ cảm thấy chán nản. Cảm giác thiếu thốn này không hề vơi bớt.

"Aaaaaa... Chán quá."

RENG!!!

Đột nhiên tiếng chuông điện thoại reo lên. Nhìn số máy lạ, Takeru suy tư một lúc rồi vẫn nhấc máy nghe.

"Ai đó?"

"Ừm... Chào cậu, Takeru, là mình đây!"

"Ai v���y?"

"Là tôi, Celina C.V Green, người chúng ta ngồi cùng bàn bữa tiệc hôm nọ."

"A, nhớ rồi. Có chuyện gì không?"

"À thì! Cậu có rảnh không?"

"..."

Nghe câu nói đó, vô số viễn cảnh có thể xảy ra hiện ra trong đầu Takeru. Nhìn lại bản thân mình hiện tại, hắn mở miệng nói:

"Cũng rảnh."

"Tốt quá rồi. Tôi có hai vé xem phim, không biết cậu có thể đi được không?"

"Được! Chỗ nào?"

"Cậu... Cậu đồng ý sao? À, tại rạp ****. 9 giờ có mặt nhé."

"Ừm được thôi."

Nếu lúc này Takeru đang ở cạnh Celina, hắn sẽ thấy vẻ mặt cô vô cùng đặc sắc. Đó là sự kết hợp của đỏ mặt, ngượng ngùng, vui sướng, hòa quyện tất cả những cảm xúc đó.

"9 giờ à? Cũng gần rồi nhỉ?"

Hắn lẩm bẩm chỉ để mình nghe thấy, rồi Takeru hướng về tủ quần áo để chọn đồ. Vì là thiếu chủ của gia tộc Kazuhiko nên ngoại hình rất quan trọng. Bởi lẽ đó, quần áo của Takeru rất nhiều, thậm chí chất đầy cả một căn phòng.

Rất nhanh, hắn đã chọn được một bộ quần áo cho mình. Khoác bên ngoài là chiếc áo sơ mi kẻ sọc đen đỏ, cùng với một chiếc quần vải tối màu và một đôi sneaker mẫu mới. Nếu hình tượng Takeru mặc vest là đứng đắn, thanh lịch, thì giờ đây là phong cách trẻ trung, đẹp đẽ. Nhưng điều này không thể phủ nhận rằng phần lớn nhờ gương mặt hắn rất đẹp, mái tóc đen tuyền cùng cặp mắt sắc bén đen thẳm như hút lấy ánh sáng xung quanh. Một gương mặt lạnh lùng mang vẻ thần bí của phương Đông huyền diệu.

Hắn đi vào gara ô tô, nơi Takeru rất ít khi ghé vào dù là trước đây hay hiện tại, bởi hắn có người lái xe riêng. Nhưng giờ thì khác, đi chơi với gái là phải đi xe riêng.

"Mẹ nó! Đúng là giàu mà."

Hắn thốt lên khi nhìn hàng dài siêu xe hàng hiệu của các hãng lớn như Cadillac, Limousine, Mercedes-Benz, BMW, Ferrari,... trải dài trước mắt.

Đi một hồi, cuối cùng hắn cũng dừng lại trước chiếc Bugatti Centodieci màu trắng bạc mới cứng, cả thế giới chỉ có một chiếc xe này.

Chiếc Bugatti tựa như một tia chớp bạc, băng băng chạy trên đường cao tốc.

Hôm nay, Takeru trực tiếp tự mình lái xe. Còn về vấn đề Takeru mới 17 tuổi đã lái xe bốn bánh có phạm luật hay không ư? Ôi trời! Có tiền là có quyền. Hơn nữa, trên đời này mấy kẻ đui mù dám động vào thiếu gia của gia tộc Kazuhiko, chưa kể đến những quyền năng mà người lái xe đang nắm giữ.

Một dòng máu nào đó đã ngủ yên rất lâu trong người Takeru bắt đầu trỗi dậy. Hắn đã sớm muốn thử cảm giác này. Đáng tiếc, dù là Takeru trong quá khứ hay hiện tại đều chưa được trải nghiệm. Hôm nay, cuối cùng hắn cũng được thỏa mãn.

"AHAHAHA... Ta luôn muốn thử cảm giác này lâu lắm rồi."

Takeru bật cười. Phía trước là vài đoạn góc cua liên tiếp, những khúc cua ngã rẽ. Hắn không chút do dự lao vào. Một tay nắm vô lăng, tay còn lại điều khiển hộp số, hai chân liên tiếp đạp ga, đạp phanh linh hoạt tựa như một vũ điệu của quái vật.

KÉTTTTTTT!!!

Lốp xe ma sát với mặt đường nhựa phát ra một âm thanh chói tai. Tiếng động cơ không ngừng gầm thét tựa như một con mãnh thú, chiếc Bugatti lướt đi với tốc độ cao, để lại một vệt sáng mờ như một con rắn bạc đang uốn lượn trườn đi. Nếu có những cao thủ đua xe ở đây, chắc chắn họ sẽ phải trợn mắt há hốc mồm, vì đây đích thực là một quái vật, chứ không phải con người.

KÍTTTTT!!!

Âm thanh dừng xe vang lên, kéo ánh nhìn của mọi người đổ dồn về. Một thiếu niên 17 tuổi đẹp trai bước xuống xe.

"Celina vẫn chưa đến à? Hay là đi làm tách cà phê đã nhỉ?"

Thế rồi Takeru hướng thẳng đến quán cà phê gần nhất, ngồi chờ cô đến. Ngồi nhâm nhi một lúc thì điện thoại reo lên.

"Cậu đang ở đâu vậy? Tôi đến rồi đây."

"Nhìn về phía quán ****."

Không đợi cô gái trả lời, Takeru trực tiếp cúp máy.

Một lúc sau, Celina bước vào quán. Nhanh chóng, cô thu hút mọi ánh nhìn về phía mình nhờ khuôn mặt xinh đẹp cùng dáng vẻ kiêu sa.

Không giống mọi ngày, hôm nay Celina ăn mặc rất giản dị, chỉ là chiếc quần jean cùng với áo oversize bên ngoài. Nhưng điều đó không hề làm xấu đi vẻ ngoài của cô nàng. Đúng là người xinh mặc gì cũng xinh. Cô gái nhỏ mở miệng chào.

"Chào cậu Takeru! Cậu đến lâu chưa?"

"Mới thôi."

"Mồ!!! Sao cậu lạnh lùng thế. Rõ ràng đã đồng ý đi chơi với người ta rồi mà."

Chẳng lẽ ta lại bảo để giết thời gian sao?

"Được rồi! Chúng ta vào chứ."

Hắn mở lời bằng một nụ cười mà Takeru cho là thản nhiên nhất có thể, dù sao hắn đâu có hay cười, hay nói đúng hơn là hắn không hay cười trước mặt người ngoài.

"Đẹp trai quá..."

Celina bất giác lẩm bẩm, đôi mắt hơi si mê nhìn vào khuôn mặt hắn. Khuôn mặt nàng dần ửng đỏ, từng áng mây hồng mê người hiện lên. Nàng lúng túng, rụt rè, hai tay không tự chủ đan vào nhau mà đùa nghịch. Đôi mắt ngấn nước, không nhịn được lại lén nhìn hắn vài lần, rồi xấu hổ cúi đầu.

Đôi môi anh đào khẽ mím lại, trong đầu nàng chỉ còn toàn là hắn và hắn. Nàng thầm nghĩ tại sao nhan sắc của hắn lại cao đến vậy? Nói nàng không si mê thì đó là lời nói dối, nhưng... chỉ cần liếc nhìn hắn lại khiến nàng có một cảm giác ngại ngùng.

"Cô bị sao?"

Hắn cúi đầu song song với mặt nàng. Nàng chỉ biết con tim mình đập thình thịch, hơi thở cũng có chút đứt đoạn. Khuôn mặt vốn đã đỏ, nay càng giống như một trái cà chua chín, nhưng không những không trở nên xấu xí mà còn làm nàng thêm phần diễm lệ.

"Tôi... tôi không có..."

Hắn gật đầu, dường như không quá quan tâm tới bầu không khí mơ mộng. Hắn quay lưng đi thẳng vào bên trong rạp chiếu, bỏ lại Celina có chút ngẩn ngơ, nhập mộng đứng tại đó.

"Đợi... đợi tôi với..."

Cô nàng lí nhí, đuổi theo bóng lưng hắn.

"Này đợi tôi với, cậu không thể đi nhanh như vậy chứ."

Cả hai người cùng đi song song vào trong rạp, giống như một đôi tình nhân trẻ tuổi. Nhưng họ không hề để ý rằng đằng xa kia có một bóng người đang tiến đến. Hay có lẽ Takeru biết nhưng không để tâm.

"Đây là chiếc Bugatti mình mới mua mà! Sao nó lại ở đây nhỉ? Đúng biển số này rồi."

Đưa tay lên cằm suy nghĩ, rất nhanh Lunar đưa ra một kết luận.

"Chắc là Takeru đi rồi. Sáng nay thấy nó bảo đi đâu mà. Nhưng tại sao lại dừng trước rạp chiếu phim này?"

Rất nhiều suy nghĩ đang lặng lẽ hiện lên trong đầu Lunar. Chẳng lẽ Takeru có người yêu? Yêu ai? Hay là hắn lấy xe mình chở gái đi chơi? Những suy nghĩ của thiếu nữ yêu thầm em trai mình thật mong manh và đơn giản.

Lunar thích Takeru, điều này đích xác là thật, nhưng chỉ có duy nhất Lunar mới biết và cô gái trẻ vẫn giữ kín trong lòng về chuyện này.

Tình yêu giữa chị và em ở xã hội này là điều không thể chấp nhận được, nhất là với một gia tộc lâu đời và danh giá như Kazuhiko. Tình yêu này là mối nghiệt duyên, hay là nhân duyên từ quá khứ, cả ngàn vạn kỷ nguyên trước đây? Bảy con người được nối với nhau bằng một sợi tơ vận mệnh xuyên suốt luân hồi ngàn vạn kiếp. Lunar, Seira không biết và cũng không rõ, còn Takeru thì không nhớ. Nhưng thời gian sẽ trả lời tất cả.

Bỏ qua những suy nghĩ đó, Lunar đi thẳng vào rạp chiếu phim. Dù gì cũng là thiên tài một đời, rất nhanh cô thiếu nữ đã xác định được vị trí của Takeru. Hướng thẳng đến quầy vé, Lunar cất tiếng:

"Chị cho em một vé phim này. Ghế này."

"Ừm! Em chờ chút... Vé của em đây. Em có dùng thêm nước hay bỏng ngô không?"

Nhưng không đợi tiếp tân nói hết, Lunar đã quay người rời đi rất nhanh để tìm đến phòng chiếu đó.

"Cứ đợi đó, đôi gian phu kia."

Sát ý chầm chậm nổi lên, nhưng rất nhanh đã bị Lunar kiềm chế lại. Cô không biết Takeru mạnh đến mức nào, nhưng chắc chắn hắn sẽ không cảm nhận được vì Lunar đã ẩn giấu năng lượng rất kỹ. Đến đúng vị trí ghế của mình, hàng cuối cùng, cách hàng của Takeru bốn hàng ghế. Cùng với việc trong rạp có rất nhiều người, có lẽ Takeru cũng sẽ không xác định được đâu.

Còn ở phía bên kia, Celina đang ngồi cạnh Takeru với vẻ mặt phởn phơ hết cỡ. Cô đang ngồi cùng với Takeru, lại cùng cậu xem phim tình cảm.

Thời gian trôi qua rất nhanh. Phim đến đoạn tình cảm sướt mướt. Cũng như mọi cô gái xung quanh, Celina cũng bắt đầu khóc vì cảm động, thậm chí cô còn bấu vào tay Takeru để khóc. Đây có lẽ là tình trạng chung của các cặp đôi khi đi xem phim tình cảm.

Nhưng duy có một người con gái vẫn giữ khuôn mặt lạnh lùng mà chứng kiến tất cả. Lần này, "aura" không tự chủ tuôn ra, dù rất nhỏ nhưng cũng đủ làm căn phòng hạ nhanh nhiệt độ xuống.

"Á! Lạnh quá."

"Lạnh quá đi."

Nhận ra sự sai lầm của mình, Lunar bất giác thu hồi "aura" lại. Nhưng rồi, khi ngẩng mặt lên, cơ thể cô chợt khựng lại vì bắt gặp ánh mắt của Takeru. Ánh mắt đen láy liếc qua, rồi rất nhanh trong đầu cô hiện lên một câu nói.

"Chị theo dõi em?"

"Ưm... Thì... Thì chị chỉ vô tình đi ngang qua đây thôi."

"Thật?"

"À thì..."

"Chính là đoạn em gặp chị ngoài kia."

Bây giờ, vô số câu hỏi hiện lên trong đầu Lunar: Liệu Takeru có ghét mình không? Liệu em ấy có nghĩ xấu về mình không?...

Bộ phim kết thúc, mọi người bắt đầu đi ra ngoài.

Đứng đợi ngoài cửa là Takeru và Celina, không khí im lặng bao trùm. Takeru lên tiếng trước:

"Giờ thì, tại sao?"

Trước câu hỏi của Takeru, Lunar không hề biết trả lời thế nào. Não bộ nàng vận hành cực tốc để tìm ra những câu trả lời thỏa đáng nhất.

"Chị vô tình đi qua đây thôi."

"..."

Takeru vẫn im lặng, đưa ánh mắt nhìn thẳng vào Lunar. Trong khoảnh khắc đó, Lunar có cảm giác như mình đang bị phơi bày trước mặt hắn. Mọi bí mật của mình đều lộ ra, nhưng cô tự trấn an rằng đây chỉ là ảo giác.

Còn Takeru, sau khi nhìn ra những điểm đó, khóe miệng hắn nhếch lên tự nhủ. Nếu là nhân duyên từ quá khứ thì cứ để mọi chuyện diễn ra. Rồi mọi chuyện sẽ về đúng quỹ đạo của nó. Nhìn về phía Lunar đang có vẻ bối rối, hắn quyết định lên tiếng:

"Thôi không sao đâu! Lần sau đừng có theo dõi em đó."

Rồi hắn lại hướng về phía Celina nói tiếp:

"Xin lỗi về ngày hôm nay! Trong tương lai tôi sẽ mời cô đi ăn bù. Bây giờ tôi có việc phải về."

Dù biết Takeru nói dối để về với chị mình, nhưng Celina không thể làm gì được. Khuôn mặt cô thoáng chút đượm buồn, nhưng rất nhanh đã bị cô xóa đi.

"Hứa rồi nhé. Bao giờ cậu phải đưa tôi đi ăn đấy."

"Ừm!"

Nói xong, Takeru quay thẳng người về phía chiếc Bugatti. Theo sau đó, Lunar cũng ngồi lên ghế phụ. Bỏ lại Celina ở đó với gương mặt thẫn thờ, đang lẩm nhẩm gì đó.

"Chẳng lẽ mình thật sự thích cậu ta ư? Không đời nào!"

"Cha chỉ bảo mình kết thân thôi mà! Nhưng cảm xúc này là gì đây?"

"Aaaa... Không thể hiểu được. Mình nên về nhà và đi tắm thôi."

Bản dịch này, với tất cả sự tinh tế và trọn vẹn, thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện đẹp được sẻ chia.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free