(Đã dịch) Đệ Nhất Tự Liệt - Chương 160: Hổ cùng heo
Đoạn video đến đoạn thứ ba liền im bặt dừng lại, tựa hồ như các nghiên cứu tiếp sau đã không còn ý nghĩa gì, hoặc cũng có thể là không thể tiến hành được nữa.
Chỉ là La Lan đứng trước màn hình xem xong ba đoạn video ấy, luôn cảm thấy người thanh niên kia toát ra một vẻ bí ẩn khó tả. Hắn cảm thán: "Thì ra đây chính là ác ma Whisperd trong truyền thuyết, xem ra quá trình thôi miên kia đã mở ra năng lực siêu phàm của hắn."
Đường Chu hỏi: "Có cần mang hắn đi không?"
"Mang hắn ư?" La Lan lắc đầu: "Ta La Lan vẫn còn chút tự biết, loại người này ta không thể nào điều khiển được, vả lại thả hắn ra chắc chắn sẽ gây ra loạn gì đó. Ngươi không biết bệnh viện tâm thần này đã có bao nhiêu người chết vì hắn đâu."
Ác ma Whisperd, đây là danh xưng mà các tập đoàn dành cho một loại siêu phàm giả nắm giữ thủ đoạn thôi miên cực đoan.
Về phần bọn họ rốt cuộc nắm giữ trình độ thôi miên đến đâu, mọi người thật ra không quá rõ ràng, nhưng La Lan vừa xem video đã cảm thấy kinh dị. Thời điểm diễn ra đoạn video thứ ba, e rằng vẫn chỉ là lúc đối phương vừa mới thức tỉnh mà thôi.
Đường Chu nói: "Bắt hắn về nghiên cứu cũng được mà?"
"Ta và Khánh Chẩn không làm loại chuyện đó," La Lan khinh thường nói: "Không cần để ý đến hắn, chúng ta chỉ cần mang đi chuột bạch số 2 thôi."
Nói rồi La Lan liền tiếp tục chạy lên lầu. Lúc này, tổ tác chiến đã dọn dẹp sạch sẽ cả tòa cao ốc, trừ chuột bạch số 1 và số 2, không còn người sống nào khác.
Nhân viên tác chiến của tập đoàn Khánh thị làm việc gọn gàng, nếu không thì công ti Hỏa Chủng cũng sẽ không bị đánh cho sứt đầu mẻ trán. Đương nhiên, cũng là bởi vì công ti Hỏa Chủng không ngờ La Lan và bọn họ sẽ đột nhiên xuất hiện ở đó, hơn nữa đội 'Rạng sáng' – vốn thuộc danh sách tác chiến của Hỏa Chủng – cũng không được đưa vào chiến đấu.
Khi La Lan đi ngang qua căn phòng cách âm nhốt chuột bạch số 1, hắn theo bản năng tránh xa căn phòng đó một chút, như thể sợ có mãnh thú nào đó sẽ vọt ra.
La Lan và Khánh Chẩn có cùng một người cha đã qua đời nhiều năm. Lúc ra đi, ông cụ bị ung thư phổi, không thể chữa khỏi.
Khi ấy, lão gia tử gọi La Lan và Khánh Chẩn đến bên giường bệnh dặn dò, thật ra ông không hề lo lắng cho La Lan mà lại có chút lo lắng cho Khánh Chẩn.
Chỉ vì sự ngạo khí tận xương tủy của Khánh Chẩn khiến hắn lộ rõ phong thái sắc bén, nếu nửa đời trước không đi vững vàng thì về già e rằng sẽ không có kết cục yên lành.
Mà La Lan thì khác, đứa con riêng này biết co biết duỗi, dù có người ném bùn lên mặt hắn, nếu không chọc nổi người, hắn vẫn sẽ không đi chọc.
Một người em và một người anh, một con hổ và một con lợn.
Rõ ràng người em cường thế hơn một chút, nhưng lão gia tử trước khi hấp hối lại cứ nắm lấy tay La Lan mà dặn phải bảo vệ tốt người em. Ai cũng không biết lão gia tử ��ã nghĩ gì.
Lúc này, tổ tác chiến đã khiêng chuột bạch số 2 từ trên bàn giải phẫu xuống. La Lan liếc nhìn, hắn bĩu môi nói: "Tuổi đời này cũng quá nhỏ đi, mười tuổi hay mười một tuổi? Có thể làm con gái ta rồi, thế này làm sao hỗ trợ đánh nhau được chứ!"
"Ông chủ, đội tác chiến Lý thị đã xuất phát, chúng ta phải đi nhanh lên," Đường Chu nói: "Xe cộ đã chuẩn bị xong."
Kết quả vừa dứt lời, La Lan và Đường Chu liền nghe thấy bên ngoài vang lên ầm ầm mấy tiếng. Hai người bọn họ xuyên qua cửa sổ phòng giải phẫu nhìn ra ngoài, bất ngờ nhìn thấy chiếc xe cộ mà mình đã chuẩn bị nơi yên tĩnh nổ tung lên, tựa như pháo hoa rực rỡ đêm khuya...
La Lan lúc ấy liền nổi giận: "Cái thằng mẹ nó nào ngày ngày nhàn rỗi không chuyện gì nhất định muốn đánh xe mới của lão tử chơi?! Lão tử không để yên cho ngươi!"
"Ông chủ nhanh đừng nói nữa, mau xuống cống thoát nước đi..." Đường Chu kéo La Lan chạy ra ngoài.
...
Đã là rạng sáng, khi Nhậm Tiểu Túc trở lại cửa hàng thì mọi người vẫn chưa ngủ. Ai nấy đều lo lắng cho an toàn của hắn, muốn ngủ cũng ngủ không được.
Bây giờ Nhậm Tiểu Túc là người đáng tin cậy của cả nhà, hắn nếu không trở lại, ai cũng đều không yên lòng.
Chẳng qua thảm nhất vẫn là Đông Phụ Nam, nàng ngược lại là thật sự muốn ngủ, nhưng Trần Vô Địch nói để nàng cùng nhau cầu nguyện Nhậm Tiểu Túc bình an trở về.
Đông Phụ Nam cả người đều là mộng bức, các ngươi cầu nguyện là được rồi, ta tại sao phải cầu nguyện chứ! Các ngươi có còn phải là người không, trói thì thôi, đánh ta một trận thì thôi, còn không cho ngủ!
Chờ Nhậm Tiểu Túc trở về, hắn lại ngồi trong cửa hàng lẳng lặng chờ đợi, bởi vì hắn đoán chừng... La Lan khả năng còn có thể tới.
Vừa nãy khi La Lan và bọn họ rời đi đã phát sinh chiến đấu với quân đội tập đoàn Lý thị, đoán chừng trong đội ngũ của La Lan khẳng định có người bị thương. Nếu như cần trị liệu vết thương, nơi của Nhậm Tiểu Túc nhất định là lựa chọn hàng đầu của hắn.
Mà La Lan và bọn họ sở dĩ bộc phát chiến đấu, là bởi vì Dương Tiểu Cẩn lại cho nổ xe của bọn họ. Cô nương này hố người thật sự là một tay hảo thủ, trong đầu đoán chừng toàn là ý tưởng hố người.
Quả nhiên, còn chưa qua bao lâu Nhậm Tiểu Túc chỉ nghe thấy bên ngoài cửa cuốn vang lên tiếng nắp giếng xốc lên...
Nói thật, Nhậm Tiểu Túc đều có chút tò mò, đám người này làm sao mà tìm chính xác được nắp giếng trước cửa nhà mình vậy?!
Nhậm Tiểu Túc giật cửa cuốn thả bọn họ đi vào, La Lan thấp giọng nói: "Nhanh lên chữa trị cho hai anh em ta, ta trả tiền!"
"Ừm, trả tiền thì dễ nói," Nhậm Tiểu Túc chậm rãi nói, hắn liếc nhìn vết thương của đối phương, tiếp đó đối Tiểu Ngọc tỷ nói: "Tiểu Ngọc tỷ cô trước giúp bọn họ lấy viên đạn ra, sau đó lại khâu xoa thuốc."
Lúc này Nhậm Tiểu Túc nhìn về phía bé gái được Đường Chu ôm ngang trong ngực: "Đây là ai?"
Chỉ thấy bé gái kia vẫn còn trong trạng thái hôn mê do gây tê, Đường Chu giải thích nói: "Đây là biểu muội của ông chủ chúng ta."
Nhậm Tiểu Túc kém chút bật cười, các ngươi nói dối như vậy mà còn biết xấu hổ hay không?
Lúc này Trần Vô Địch lại tiến tới, hắn cẩn thận cẩn thận lại xem xét cẩn thận bé gái hồi lâu, đột nhiên đối Nhậm Tiểu Túc nói: "Sư phụ, lần này hình như là..."
Trong phòng nhất thời hoàn toàn yên tĩnh.
La Lan đều cho khí cười: "Thế nào, ngươi xem ai cũng giống Bạch Long Mã nhà ngươi hay sao?"
"Không," Trần Vô Địch lắc đầu: "Không phải Bạch Long Mã, là đòn gánh."
La Lan: "????"
Nhậm Tiểu Túc: "..."
Lần này thật sự khiến La Lan tức đến mức: "Tiểu cô nương đáng yêu xinh đẹp như thế có thể là một cái đòn gánh sao? Đòn gánh thành tinh à?!"
Tiểu cô nương này vì vấn đề gây tê trong cuộc giải phẫu đêm qua, đến giờ vẫn chưa tỉnh lại. Nói thật, Nhậm Tiểu Túc nghĩ mãi không ra, sao những người trong hàng rào kia lại nhẫn tâm đối xử với một tiểu cô nương như vậy?
Cho dù nàng là siêu phàm giả, cũng không thể làm ra loại chuyện này chứ?
Lúc này, La Lan nhìn chằm chằm vào Trần Vô Địch: "Chính ngươi đi lấy kinh là được, làm sao cứ nhìn chằm chằm vào người của ta vậy?"
Trần Vô Địch kiên nhẫn nói: "Cái tên Bôn Ba Nhi Bá ngươi biết cái gì."
La Lan cười lạnh: "Ngươi nói nàng là đòn gánh, nàng chính là đòn gánh sao? Người ta có nhận không?"
Đột nhiên tiểu cô nương kêu rên một tiếng, tiếp đó từ từ tỉnh lại khỏi cơn hôn mê. Ánh mắt nàng vẫn nhìn quanh những người lạ, tiếp đó ánh mắt như ngừng lại trên người Nhậm Tiểu Túc và Trần Vô Địch.
Trần Vô Địch dò hỏi: "Đòn gánh?"
Chỉ thấy tiểu cô nương trầm mặc một chút nói: "Đại sư huynh?!"
La Lan: "????"
Nhậm Tiểu Túc: "..."
Ngươi một cái đòn gánh loạn nhận cái gì đại sư huynh chứ!
Giờ khắc này La Lan cảm giác trí thông minh của mình lần nữa nhận lấy sự làm nhục, hai tên bệnh tâm thần này còn có thể đối ám hiệu sao?! Rốt cuộc là ai phát điên rồi!
Bản dịch này được thực hiện độc quyền và chỉ có tại truyen.free, không sao chép ở bất kỳ nơi nào khác.