(Đã dịch) Đấu La Chi Lôi Đình Ma Long - Chương 123: Tu La thần
Ngọc Tiểu Uyên chậm rãi đưa tay phải, xòe năm ngón tay hướng về chuôi kiếm mà vồ lấy.
Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay chạm đến chuôi kiếm, một luồng sức mạnh cuồn cuộn, bạo ngược, mãnh liệt như thủy triều điên cuồng tràn qua chuôi kiếm, ập vào cánh tay hắn.
Luồng sức mạnh này lạnh lẽo thấu xương, mang theo ý chí sát phạt vô tận, tựa muốn đóng băng và nghiền nát linh hồn hắn.
Ngọc Tiểu Uyên nắm chặt Tu La thần kiếm, lòng bàn tay và chuôi kiếm áp sát vào nhau, cảm giác như có dòng điện loạn xạ chạy qua, sức mạnh không ngừng tuôn trào vào cơ thể hắn.
Ánh mắt hắn chợt lạnh đi, khí thế quanh thân bỗng cuồn cuộn như rồng thăng thiên. Ngay lập tức cổ tay linh hoạt xoay tròn, một đóa kiếm hoa rực rỡ đến cực điểm đột nhiên nở rộ.
Kiếm hoa vừa xuất hiện, cảnh tượng bốn phía lập tức kịch biến.
Không khí như bị một bàn tay khổng lồ vô hình hung hăng bóp nát, phát ra tiếng nổ trầm đục.
Từng luồng kiếm khí từ trung tâm kiếm hoa lượn lờ bay ra, tựa như những con mãnh thú thoát cương, hoành hành ngang dọc, tàn phá bừa bãi.
Chúng sắc bén như lưỡi đao, dễ dàng xé toạc không gian, tạo thành từng vết nứt vặn vẹo. Bên trong những vết nứt ấy, ánh sáng hỗn độn ẩn hiện lóe lên, tựa muốn nuốt chửng cả một vùng thiên địa này.
Ngọc Tiểu Uyên đứng giữa một mảnh không gian đầy sát khí này, tay áo phất phơ, Tu La thần kiếm trong tay toát ra sát ý ngút trời. Hắn tựa như sát thần bước ra từ Địa Ng���c, nắm trong tay quyền định đoạt sự sống và cái chết, khiến cả vùng thiên địa này cũng phải run sợ.
“Tu La đệ bát khảo! Hoàn thành!” “Tu La đệ cửu khảo, thử thách cuối cùng của Tu La thần truyền thừa, bắt đầu!”
Một âm thanh mang theo uy áp đinh tai nhức óc, không hề báo trước vang vọng khắp Sát Lục Chi Đô.
Thanh âm này tựa tiếng gầm thét từ Cửu U Địa Ngục, mang theo uy nghiêm và lạnh lẽo vô tận, mỗi chữ tựa như một cây búa tạ, giáng thẳng vào trái tim Ngọc Tiểu Uyên.
Nơi âm thanh lướt qua, không khí lập tức bị nén chặt, tạo thành từng gợn sóng mắt thường có thể thấy, với thế tồi khô lạp hủ lan tỏa ra bốn phía.
Những kẻ vốn dĩ ngày thường hung tàn bạo ngược, giết người không gớm tay trong thành, trước luồng uy áp bất ngờ này, lại không tự chủ được mà hai chân nhũn ra, nhao nhao quỳ một gối xuống đất.
Ngọc Tiểu Uyên cầm trong tay Tu La thần kiếm, khí tràng cường đại tỏa ra từ quanh thân hắn hòa quyện với huyết tinh khí tức của Sát Lục Chi Đô.
Nhưng vào lúc này, mặt đất đột nhiên bắt đầu chấn động kịch liệt, những luồng huyết sắc tia sáng từ lòng đất phụt lên, tựa như những đóa tà ác chi hoa đang đua nhau nở rộ.
Cùng lúc đó, một tầng huyết sắc bậc thang tỏa ra vẻ quỷ dị và lộng lẫy chậm rãi nhô lên từ lòng đất.
Mỗi bậc cầu thang đều rực rỡ huyết quang đặc quánh, như có sinh mệnh, chập chờn dao động, tỏa ra mùi máu tanh nồng nặc.
Huyết sắc bậc thang không ngừng vươn dài, dẫn tới một tòa huyết sắc cung điện hùng vĩ dần dần hiện ra trước mắt.
Tòa cung điện này tựa như từ trong biển máu sinh ra.
Trên vách tường cung điện khắc đầy những đồ án dữ tợn: có ác quỷ chém giết lẫn nhau, có cự thú thôn phệ sinh linh. Mỗi bức đồ án đều sống động như thật, tựa như có thể nhảy ra khỏi mặt tường bất cứ lúc nào.
Cánh cửa cung điện cao đến mấy chục trượng, trên đó khảm hai khối huyết hồng bảo thạch khổng lồ, tựa đôi mắt của ác ma, tỏa ra ánh sáng nhiếp hồn đoạt phách.
Ngọc Tiểu Uyên ánh mắt ngưng trọng, cất bước lên huyết sắc bậc thang.
Ngọc Tiểu Uyên đứng trước cánh cửa huyết sắc cung điện đang đóng chặt, đưa hai tay ra, lòng bàn tay lóe lên lôi quang, đẩy cánh cửa khổng lồ tỏa ra mùi máu tanh nồng nặc, chợt dùng sức.
Kèm theo một tiếng động nặng nề như sấm, cánh cửa dày nặng từ từ mở ra. Qua khe cửa, từng sợi huyết sắc tia sáng, như linh xà đói khát, uốn lượn tràn ra.
Mới đầu, những ánh sáng này có vẻ nhu hòa, nhưng ngay lập tức trở nên nồng đậm và nóng bỏng, tựa ngọn lửa luyện ngục, tràn ngập khắp không gian.
Huyết sắc tia sáng vừa chạm vào Ngọc Tiểu Uyên, như tìm thấy chủ nhân thất lạc đã lâu, điên cuồng quấn lấy toàn thân hắn.
Ngọc Tiểu Uyên chỉ cảm thấy một luồng sức mạnh bàng bạc nhưng quỷ dị truyền đến từ luồng sáng, cưỡng ép lôi kéo hắn vào sâu bên trong cung điện.
Dưới sức kéo như bài sơn đảo hải của huyết sắc tia sáng, chỉ còn lại tiếng vọng kéo dài dần tiêu tan trong Sát Lục Chi Đô trống trải.
Ngọc Tiểu Uyên từ từ tỉnh lại, khi ý thức dần dần thanh tỉnh, hắn thấy mình đang ở trong một không gian huyết hồng.
Ánh mắt quét qua, toàn là những tia sáng đỏ như máu đặc quánh. Toàn bộ không gian tràn ngập một luồng khí tức quỷ dị và kiềm hãm.
Hắn vô thức cúi đầu nhìn xuống, thấy mình đang đứng trên một khối bình đài huyết hồng.
Bề mặt bình đài sáng bóng, trơn tru như gương, nhưng lại tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo thấu xương, từng luồng hơi lạnh theo lòng bàn chân lan ra khắp toàn thân.
Trên bình đài khắc họa một pháp trận phức tạp và thần bí. Những đường nét pháp trận lấp lánh huyết hồng quang, ánh sáng lúc ẩn lúc hiện, tựa như đang nhảy múa theo một nhịp điệu đặc biệt nào đó.
Đúng lúc này, quang mang huyết hồng xung quanh đột nhiên cuộn trào dữ dội, tựa mặt hồ bị ném đá tảng khổng lồ, nổi lên từng đợt sóng gợn mãnh liệt.
Từ trong pháp trận truyền ra một tiếng nổ trầm thấp, tựa tiếng gào thét của cự thú ngủ say ngàn năm vừa thức tỉnh.
Sau đó, một thân ảnh khổng lồ chậm rãi hiện lên giữa trận pháp.
Thân ảnh này quanh thân quấn quanh huyết hồng sương mù, không thể nhìn rõ hình dáng cụ thể, nhưng Ngọc Tiểu Uyên cảm nhận rõ ràng luồng khí tức khủng bố tỏa ra từ nó – một sự tồn tại cường đại đủ để khiến cả trời đất phải run rẩy.
“Ngươi tốt, người thừa kế của ta!” “Ách… Chào ngài, Tu La thần đại nhân!”
Ngọc Tiểu Uyên khẽ khom lưng, cung kính ôm quyền trước ngực, khẽ cúi đầu, trên khuôn mặt tràn đầy vẻ kính trọng, chậm rãi mở miệng nói.
Tu La thần chậm rãi gật đầu, lớp sương mù huyết hồng quanh thân hắn khẽ dao động theo, uy áp kinh khủng tỏa ra cũng có phần dịu đi.
Giọng nói như tiếng hồng chung của hắn vang vọng ầm ầm trong không gian huyết hồng này: “Tiểu gia hỏa! Ngươi là người đầu tiên đến được nơi này trong suốt trăm vạn năm qua!”
Hắn khẽ nheo đôi mắt lộ ra uy nghiêm vô tận, ánh mắt nhìn Ngọc Tiểu Uyên từ trên xuống dưới tràn đầy vẻ hài lòng.
“Bởi vì độ tương hợp Tu La Thân của ngươi vượt qua một trăm phần trăm, bản tọa tự thân giáng lâm để đích thân chủ trì cho ngươi!” “Tốt, truyền thừa bắt đầu!” “Cửa ải đầu tiên: Tách Hồn Cốt!”
Tu La thần vung tay lên, một luồng thần lực huyết sắc vô hình, mãnh liệt như mạch nước ngầm nháy mắt đã bao phủ lấy Ngọc Tiểu Uyên.
Ngọc Tiểu Uyên chỉ cảm thấy lưng chợt đau nhói, như có ngàn vạn mũi kim cương đồng thời đâm xuyên. Cơn đau dữ dội như thủy triều cuồn cuộn, lập tức nhấn chìm mọi cảm quan của hắn.
“A!” Ngọc Tiểu Uyên không kìm được kêu lên một tiếng, cơ thể theo bản năng khẽ uốn cong về phía trước.
Nhưng mà, đây vẻn vẹn chỉ là bắt ��ầu.
Ngay sau đó, một cơn đau dữ dội tương tự, như quỷ mị hư vô, nhanh chóng lan đến ngực hắn. Tựa như có đôi bàn tay khổng lồ vô hình đang bóp chặt, xé nát tim phổi hắn. Mỗi lần hít thở đều kèm theo đau đớn giày vò, khiến hắn gần như không thở nổi.
Hắn còn chưa kịp thoát khỏi nỗi đau đớn song trùng đó, thì đầu cũng phải chịu xung kích mãnh liệt.
Cơn đau nhức dữ dội như tiếng sấm oanh tạc trong đầu, tựa muốn nổ tung đầu hắn.
Hai tay và hai chân cũng không thoát khỏi kiếp nạn. Cơn đau dữ dội nhanh chóng chạy dọc kinh mạch, như có ngọn lửa đang thiêu đốt trong mạch máu. Xương cốt thì như bị búa tạ giáng xuống không ngừng, phát ra tiếng "lạc lạc", tựa hồ sắp đứt gãy đến nơi.
Cơ thể Ngọc Tiểu Uyên không ngừng run rẩy không kiểm soát, mồ hôi hột lớn như hạt đậu từ trán lăn xuống, thấm ướt cả y phục.
“Ta dựa vào! Đồng thời bóc ra a!”
Bản dịch này là tài sản độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.