(Đã dịch) Đạp Tiên Lộ - Chương 59: Sát thủ là do ai phái tới ?
"Đúng vậy, đây không phải thổ phỉ mà là sát thủ, và chúng nhắm vào ngươi." Thanh Nguyệt từ tốn nhắc lại. Nàng chỉ tay về phía mấy cái xác, tiếp lời: "Thứ nhất, chẳng có thổ phỉ nào ăn mặc kín đáo đến vậy. Thứ hai, trên người bọn chúng đều có chung một lọ đan dược và một cái pháo sáng. Cuối cùng, trong họng mỗi kẻ đều giấu một túi chất độc nhỏ buộc vào răng. Thứ này chỉ sát thủ mới có, thổ phỉ thì không bao giờ."
Thanh Nguyệt nhanh chóng đưa ra những bằng chứng chứng minh đám người vừa tấn công họ chính là sát thủ. Hạo Minh vẫn còn băn khoăn, tiếp tục hỏi: "Nhưng nếu là sát thủ, tại sao chúng lại nhắm vào ta?" Lúc này, Khương Thanh Nhã bước tới, nói: "Ngươi hẳn đã gây thù chuốc oán với ai đó, nên họ mới sai sát thủ đến giết ngươi."
Nghe vậy, Hạo Minh trầm tư. Hắn bắt đầu lục lọi ký ức về những người từng tiếp xúc. Quả nhiên, sau một hồi suy nghĩ, hai cái tên khả nghi nhất hiện lên trong đầu hắn là thiên tài linh căn Triệu Phụng và Hồ Trọng Đạt. Hạo Minh nhận định, chỉ có hai kẻ này là đáng ngờ nhất, bởi hắn đều từng có xích mích với cả hai.
Hồ Trọng Đạt từng bị Hạo Minh đánh cho một trận nhừ tử ở Chính Dương Thành, mất hết thể diện trước mọi người. Còn Triệu Phụng thì lại bị Hạo Minh đánh bại áp đảo trên võ đài, khiến hắn mất mặt trước toàn thể đệ tử ngoại môn. Tóm lại, cả hai kẻ này đều có thù với Hạo Minh. Suy nghĩ một lúc lâu, Hạo Minh chỉ thầm nghĩ: "Nếu quả thật là một trong hai tên đó, ta chỉ mong đám sát thủ này là do Hồ Trọng Đạt phái tới, chứ không phải Triệu Phụng."
Hạo Minh nghĩ vậy là bởi thế lực chống lưng của hai người này hoàn toàn khác nhau. Nếu sát thủ là do Hồ Trọng Đạt phái tới, mọi chuyện sẽ dễ giải quyết hơn nhiều, vì gia thế của hắn chỉ dừng lại ở việc có ông nội làm trưởng lão ngoại môn, mà lại là một chức trưởng lão nhỏ. Điều đó chẳng uy hiếp gì lớn đối với Hạo Minh, bởi dù sao hiện tại hắn cũng đang nằm trong "Ngũ Hùng," lại còn xếp thứ hai, thì một vị trưởng lão nhỏ cũng khó lòng chèn ép hay làm khó hắn được.
Nhưng nếu đám sát thủ này là do Triệu Phụng phái tới, mọi chuyện sẽ rối ren hơn gấp bội. Gia thế của Triệu Phụng lớn hơn Hồ Trọng Đạt rất nhiều. Đứng sau Triệu Phụng là cả một thế gia tu tiên – Triệu gia. Tuy sức mạnh của thế gia này không bằng Chính Dương Tông, nhưng dù sao nó vẫn mạnh hơn các tông môn nhỏ. Ngay cả Chính Dương Tông, dù có mạnh hơn Triệu gia, cũng phải nể mặt họ chứ không thể hung hăng đắc tội.
Vả lại, sắp tới hắn còn phải ra chiến trường giữa Nam Vực và Tây Vực để lịch luyện. Nếu Tri��u Phụng thật sự phái sát thủ, hành trình lịch luyện của hắn sau này sẽ nguy hiểm và gian nan hơn rất nhiều, bởi Chính Dương Tông dù có mạnh đến mấy cũng không thể kiểm soát được chiến trường rộng lớn đó. Đó là còn chưa kể, Triệu gia hoàn toàn có thể điều tra lai lịch của Hạo Minh, rồi từ đó truy tìm nơi cha mẹ hắn đang sống.
Giờ đây, Hạo Minh đã bắt đầu nhận thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề. Lần trước, dù đã từng bị ám sát một lần, nhưng sau khi xử lý sạch đám kẻ tấn công, hắn chỉ nghĩ đó là một nhóm thổ phỉ bình thường chuyên cướp bóc. Hắn không hề nghĩ đó là sát thủ, bởi lẽ, trong thời loạn thế này, các vực vẫn đang chiến tranh triền miên, hàng hóa thường có giá rất cao. Vì vậy, việc thổ phỉ xuất hiện là lẽ thường tình.
Sau một hồi lâu suy nghĩ, Hạo Minh cũng đành phải tiếp tục lên đường tới Chính Dương Thành, vì dù sao cũng chẳng thể đứng mãi ở đây. Thế là, nhóm ba người Thanh Nguyệt, Khương Thanh Nhã và Hạo Minh lại tiếp tục hành trình về Chính Dương Thành.
Sau một quãng đường dài, cuối cùng họ cũng đến Chính Dương Thành. Hạo Minh nhanh chóng cáo từ Khương Thanh Nhã và Thanh Nguyệt, rồi tiến thẳng tới Vạn Dược Các. Vừa bước vào, hắn chưa kịp lên tiếng thì một tên béo từ bên trong đi ra. Đó không ai khác chính là chưởng quầy Lê Ngũ.
"Hạo đạo hữu, hoan nghênh người đến Vạn Dược Các! Hôm nay người đến là để mua đan dược hay bán dược liệu?" Thấy Hạo Minh, Lê Ngũ lập tức tiến lên, tươi cười chuyện trò như đôi bạn thân. Cũng phải thôi, sự thăng tiến của hắn một phần lớn là nhờ có vị khách quý Hạo Minh này.
"Chúng ta vào phòng rồi hãy nói chuyện tiếp." Hạo Minh khẽ thi lễ rồi đáp lời. "À đúng, phải vào phòng chứ, mời!" Lê Ngũ cười cười, đưa tay làm hiệu mời Hạo Minh vào. Hai người cứ thế bước vào trong.
Lập tức có một thị nữ bưng bàn trà tới, đặt chén xuống. Lê Ngũ nhanh chóng ngồi đối diện Hạo Minh, giới thiệu về chén trà trước mặt hắn: "Mời đạo hữu dùng thử loại trà thảo mộc quý mới mà Vạn Dược Các chúng ta vừa mua. Uống vào sẽ thấy cơ thể sảng khoái vô cùng, lại còn có hương thơm cực kỳ dễ chịu."
Nghe vậy, Hạo Minh nhanh chóng đưa tay nâng chén trà. Trà trong chén có màu vàng cam tươi, mùi thơm như hương hoa lan. Sau khi nhìn ngắm, ngửi qua để đánh giá, hắn đưa lên miệng hớp một ngụm. Lập tức, vị ngọt thanh tràn ngập khoang miệng, khác hẳn bất kỳ loại trà nào Hạo Minh từng uống. Loại trà này mang lại cho hắn cảm giác tinh thần sảng khoái, mọi mệt mỏi trong người cũng tan biến như chưa từng tồn tại.
"Ừm, trà ngon! Đây là loại trà gì mà lại tuyệt vời đến vậy?" Hạo Minh uống xong thì tấm tắc khen ngợi rồi hỏi. "Đây là trà chuyên dùng để đãi khách quý mang lệnh bài, tên là Đại Hồng Bào." Lê Ngũ nghe Hạo Minh hỏi thì nhanh chóng giới thiệu. Sau đó, hai người hàn huyên đôi câu về trà đạo.
Sau khi uống cạn chén trà, Hạo Minh bắt đầu kể cho Lê Ngũ nghe về tình cảnh của mình. Lê Ngũ liền giới thiệu vài loại đan dược có công dụng chữa trị cấp tốc, nhưng giá cả thì cực kỳ đắt đỏ. Thời loạn thế, hầu hết các mặt hàng đều tăng giá, đặc biệt là hàng hóa cao cấp, giá bị đẩy lên tới tận trời. Tuy nhiên, để nhanh chóng phục hồi và tiếp tục luyện thương pháp, Hạo Minh vẫn cắn răng quyết tâm mua.
Thế là, hắn mua được một lọ đan dược chữa trị cấp tốc như vậy với giá gần hai nghìn linh thạch hạ phẩm. Nếu lần trước Hạo Minh không thu được chiến lợi phẩm từ đám sát thủ kia, có lẽ giờ này hắn đã sớm tán gia bại sản rồi.
Truyện này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.