Đạo Vân Hành - Chapter 1: Thanh Sơn Khách
Cổ Vân trấn, nơi hẻo lánh ít người biết đến, nằm giữa thung lũng Thiên Mộc, là nơi phàm nhân sinh sống, cách xa những tiên môn danh chấn thiên hạ ngoài kia. Trấn nhỏ, đường đất đỏ sơ xác, mùi khói bếp bay khắp nơi, tiếng gà gáy inh ỏi bao trọn cả cái thị trấn nhỏ này. Dân cư phần lớn là tiều phu, thợ rèn, thầy thuốc... Tu tiên ư? Nghe giống chuyện xa xôi như cá chép hóa rồng, gieo hạt trên mây, chẳng ai mảy may quan tâm, họ chỉ muốn một cuộc đời bình yên tránh xa thế sự.
Sáng nay, trời râm gió nhẹ, thích hợp cho một buổi chợ phiên một tuần một lần. Bắt đầu từ tờ mờ sáng, phiên chợ đã nhộn nhịp, đông vui, người buôn kẻ bán í ới gọi nhau. Tiếng dao chặt thịt của gã đồ tể, tiếng than cháy lách tách, tiếng mài dao, tiếng ỉ ôi của đám trẻ con chạy rông khắp ngỏ… Lấn át hết thảy là những trận tranh cãi nảy lửa của các thím tử lúc xa lúc gần, mặc cả cũng cãi nhau, khoe khoang cũng cãi nhau, trừ một nhóm bà thím thọc mạch lắm chuyện ở góc chợ có vẻ là yên bình nhất.
“Ồn ào thật đó!”
Lạc Vân khẽ nói, trong khi ngồi xổm bên một đống sỏi vụn, tấm áo cũ sờn rách chỗ vai, tóc tai bù xù như tổ quạ. Bên cạnh là cái rổ rách, bên trong bày vài thứ lặt vặt: rễ cây khô, ít nấm dại, vài miếng đá óng ánh như thạch anh nhưng chẳng ai rõ giá trị.
Cậu chẳng rao chẳng mời mà chỉ ngồi đó, mắt nhìn người qua lại như thể đang ghi chép lại mọi thứ trong đầu. Nếu ai từng mua đồ của cậu có thể sẽ biết: Lạc Vân không nói nhiều, nhưng luôn biết lúc nào nên mở miệng lúc nào không, và mỗi lần mở miệng, chắc chắn giao dịch sẽ thành hoặc sẽ kết thúc cuộc trò chuyện trong “êm đẹp”.
Bên cạnh quầy hàng của hắn là quầy cao thuốc của một vị lão gia với kiểu râu quai nón đặc trưng. Là một kẻ tự cao, lão ngồi chễm chệ trên ghế cứ như cái mông ấy sinh ra để cai quản thiên hạ. Một chân vắt lên gối, tay phe phẩy chiếc quạt giấy rách mất góc, ánh mắt liếc nhìn Lạc Vân chẳng khác nào đang định giá con gà ngoài chợ.
"Lại ngồi ngáp ruồi nữa hả nhóc con? Cái nấm kia hái ở chân núi Bạch Thạch, độc chết gà đấy, biết không?"
Lạc Vân không quay đầu nhìn lão lấy một lần, chỉ lười biếng nói:
"Lão bán thuốc mà không phân biệt được nấm độc thì thôi, về trồng rau giữ phúc cho con cháu đi."
Mấy bà thím xung quanh bật cười khúc khích. Lão già đỏ mặt, định cãi lại, nhưng cuối cùng chỉ hừ một tiếng rồi quay đi, rõ ràng là lão cố tình kiếm chuyện với Lạc Vân nên mới nói sằn để dọa cậu. Nhưng Lạc Vân không để tâm, vì lão ta cũng không phải người xấu, chí ít cũng từng giúp đỡ khi cậu gặp khó khăn.
Phiên chợ vẫn diễn ra như thường ngày, có vẻ đúng như lão già đó nói, Lạc Vân lại không bán được gì. Cậu chỉ thở dài, dự định dọn hàng rồi vào rừng kiếm gì đó lót dạ. Ngay khi ấy, một bóng người cao gầy, vận áo choàng đen trùm kín đầu, xuất hiện ở đầu chợ. Người này bước chậm rãi, tay xách cái bao vải to đùng, gương mặt che kín, chỉ lộ ra đôi mắt sáng như mèo rừng tìm kiếm con mồi. Hắn rảo bước đến sạp của Lạc Vân thì dừng lại, nhìn chằm chằm mấy cục đá lấp lánh. Không hỏi giá, không trả giá, chỉ nói một câu:
"Ngươi có biết đây là thứ gì không?"
"Đá cuội ánh kim, có thể dùng để mài dao hoặc làm chặn giấy. Đẹp thì có đẹp, nhưng không hơn được củ cải bao nhiêu đâu."
“Đá cuội ánh kim? Hiểu rồi… nếu ngươi gọi thế thì cứ cho là vậy đi.”
Người áo đen móc trong tay áo ra một viên đan dược màu xanh lam, óng ánh như ngọc lưu ly. Bên trong dường như có sương mù lượn lờ. Cả chợ gần như khựng lại một nhịp quan sát viên đan và gã lạ mặt, vì với phàm phu như họ chưa từng thấy qua đan dược thật sự bao giờ, hắn ta… “Tiên nhân”.
"Trên người ta không còn tiền, ta muốn đổi viên đan này lấy mấy món trong rổ ngươi."
Lão bán thuốc bên cạnh trợn tròn mắt, chiếc mông cuối cùng cũng nhất khỏi ghế, tiến lại quan sát kĩ lưỡng hơn.
"Đan dược? Thật hay giả vậy trời?"
"Lẽ nào là linh đan trong truyền thuyết?" – Một người buôn khác thì thầm
Lạc Vân nhìn viên đan dược, cầm lên xoay xoay, đưa lên mũi ngửi. Mùi bạc hà nhè nhẹ, hơi cay nồng, kèm theo hương gì đó rất quen… như mùi củ cải luộc?
Hắn chau mày:
"Thành phần chính là rễ Bạch Hoa, trộn với tinh chất long não. Lớp ngoài được bọc bằng chất tạo màu từ quả Hàn Lam... Nếu là đan chữa bệnh hoặc linh đan thật, thì cũng chỉ cấp thấp. Mà nếu giả, thì cũng giả khá công phu."
Ánh mắt gã bắt đầu chú ý đến Lạc Vân hơn, toả ra khá bất ngờ và hứng thú với cậu.
"Ngươi biết khá đấy! Nhưng đây không phải thứ đồ rẻ tiền đâu. Vậy, đổi không?"
Lạc Vân nhìn bao vải của người kia, rồi đột nhiên nói: "Ta muốn đổi lấy viên đan... và cả cái bao kia."
Không khí như ngưng đọng. Một tên nhóc dám mặc cả với người bí ẩn có khí chất không tầm thường? Gã nhìn Lạc Vân, suy nghĩ một lúc rồi vẫn lắc đầu từ chối.
"Dù mấy thứ trong đây đối với ta cũng không cần thiết, nhưng cũng không phải đồ mà phàm nhân nên đụng đến."
Lạc Vân quan sát kĩ từng chi tiết trên người gã lạ mặt để tìm xem có thứ gì có thể mặc cả được không. Mặc dù thực tế, giá trị viên đan này dù có là đồ giả thì giá trị cũng không nhỏ. Cậu đòi thêm thanh kiếm, chiếc nhẫn, ngọc bội, trang phục… thì đều không thành.
“Ngươi không biết viên đan này có giá trị gấp mười lần giỏ hàng của ngươi sao, nó có thể giúp ngươi hồi phục vết thương nhanh chóng, thứ người tu tiên cũng muốn có được mà còn đòi mặc cả nữa à?”
Lạc Vân không thật sự biết những thứ trong rổ có giá trị như thế nào, nhưng đối phương lại lấy ra viên linh đan để đổi chắc hẳn không phải đồ tầm thường hoặc hắn có ý định đưa viên đan ngay từ đầu.
“Vậy giữ lấy mà dùng.”
“...” – Gã lạ mặt cũng không biết nói gì hơn. Chính bản thân hắn nhận thức rõ có một thứ trong rổ rách ấy có giá trị liên thành, không thể giao dịch “công bằng”, hắn giờ chỉ đơn giản là muốn cướp lấy. Tay gã bắt đầu đặt lên thanh kiếm vác ở hong. “Ngươi không sợ ta giết ngươi rồi cướp lấy à?”
“Không. Ta tôn trọng ngươi hơn… không phải ai cũng dám làm chuyện mất mặt với khuôn mặt đầy tự tin như vậy đâu.”
Lạc Vân vừa nói xong, lão già bán cao thuốc nãy giờ ở gần quan sát nghiên cứu viên đan dược mồ hôi bắt đầu nhễ nhại, tốc biến lùi lại tránh xa Lạc Vân và gã áo đen sợ ăn kiếm lạc là mất mạng. “Tiểu tử, ngươi bị điên rồi! Dám ăn nói như thế với tiên nhân.”
Gã áo đen nhướng mày, ánh mắt từ từ tối lại, tựa như lớp mây đen sắp phủ xuống một vùng trời, sẵn sàng giết người.
“Ngươi nghĩ mình có thể đùa với ta?”
Lạc Vân vẫn ngồi đó, mắt nhìn trời: “Không. Ta chỉ nghĩ… có thể câu giờ thêm một chút để ông già bán cao kịp chuồn.”
“...”
Quả nhiên, lão già kia đang lom khom bò như cua về phía sau đống rơm, vừa trượt chân ngã dúi dụi, vừa rít lên: “Đồ điên! Chết cả lũ bây giờ!”
Gã áo đen khịt mũi, tay nắm chặt chuôi kiếm, linh khí khẽ động, quanh thân dấy lên một làn hơi lạnh như gió núi đầu đông.
“Vậy thì để ngươi biết, trên đời có những chuyện, dù thông minh mấy cũng không cản được cái chết.”
“Ha… Chắc ngươi không nghĩ ta ngu đến mức mang báu vật ra chợ bán lẻ mà không chuẩn bị gì chứ?” – Lạc Vân bình thản nói, vẻ mặt không có gì là lo lắng.
Một bầy gà cách đó mười mét cũng ngừng bới đất, quay đầu nhìn nhau kiểu: “Ờ… cũng có lý…”
Kiếm của hắn khựng lại một lúc, đạo lí giả trư thịt hổ của giới tu tiên không ai không biết cả. Hắn cũng không dám mạo hiểm giết người để tự mang hoạ vào người nên cũng chỉ định doạ lấy uy nhưng không ngờ Lạc Vân chán sống đến vậy.
“Tiểu tử ngươi thú vị đấy. Ta đổi ý rồi, không cướp nữa.” Gã thở dài, đưa kiếm lại vào bao. “Cướp xong thì mất mặt sư môn, giết ngươi lại bẩn tay, mà không làm gì thì ta nuốt trôi cục tức này… Tóm lại, ta ghét bị kẹt vào mấy lựa chọn như vậy. Tiểu tử thối, ngươi tên gì?”
“Lạc Vân dã tử, vô căn vô tích. Vân lạc sơn trung, nhân bất vấn. Phong khởi chi thời, thùy năng ngự vân?”
Gã áo đen cuối cùng cũng bật cười, ngay từ đầu đã biết tên tiểu tử trước mặt không tầm thường.
“Khẩu khí khá lắm. Lạc Vân, nếu ngươi muốn trở thành đệ tử Thanh Sơn Môn, tháng sau có thể đến thành trấn gần nhất báo danh. Ta chờ ngươi ở đó.”
Nói đoạn, gã vung tay, viên linh đan lập tức bay lên, xoay một vòng trên không như trò ảo thuật, rồi rơi tõm vào cái rổ trước mặt Lạc Vân.
“Coi như… ta tặng ngươi một món nợ, hi vọng tháng sau gặp ngươi ở Thiên Thư thành.”
Gã phất tay áo, bước đi khỏi Cổ Vân trấn, vẫn liếc nhìn lại hướng của Lạc Vân rồi thở dài trước khi hoàn toàn rời khỏi.
Giao dịch diễn ra trong ánh mắt ngỡ ngàng của cả khu chợ. Lạc Vân nhặt viên đan lên, ngắm nghía dưới nắng, muốn nghiên cứu thêm về nó. Các thím tử, cũng như người trong trấn gần đó bắt đầu tụ tập lại quầy của Lạc Vân để quan sát và hỏi chuyện, chủ yếu là hỏi viên đan có tác dụng gì, gã đó từ đâu tới, tông môn nào, đẹp trai không… toàn là những câu hỏi mà có trời mới biết câu trả lời. Một số có ý muốn mua lại viên đan nhưng Lạc Vân đều từ chối, giữ lại để nghiên cứu.
Sau một lúc, đám người giải tán đi, lão cao thuốc cũng chạy đến trước mặt Lạc Vân, mặt cắt không còn giọt máu, hộc lên từng tiếng như vừa mới bị vả vào tim:
“Nhóc con, ngươi muốn chết thật hả? Vừa rồi ngươi biết hắn là ai không, loại đó mà nổi điên lên thì cả trấn Cổ Vân này đủ làm mồ tập thể cho ngươi đấy!”
Lão lồng lộn một hồi, không thấy phản ứng gì, cuối cùng cũng nói tiếp:
“Hay ngươi còn giấu chiêu gì sau lưng? Có đại năng nào âm thầm bảo kê? Hay ít ra… cũng có bùa hộ mạng? Linh khí hộ thân? Đàn thú thủ hộ?”
“Không” – Lạc Vân ngẩng lên, ánh mắt thản nhiên như không có gì.
“...”
Gió thổi qua một cách rất biết chọn thời điểm. Lão già nhìn cậu như đang nhìn một loại động vật vừa tuyệt chủng vừa nguy hiểm, tay vỗ vào ngực như để trấn an tim mình còn đập.
“Thế… thế nếu hắn thật sự ra tay thì sao?”
“Thì ta chết.”
“...”
“Nhưng biết đâu… lại sống.”
“Ngươi…!”
Lão già suýt thì phát bệnh, nhưng không biết do tức, do sợ, hay do… không hiểu nổi. Một hồi sau mới gằn ra, rít răng:
“Ngươi cược mạng để thử vận?!”
“Cược thôi.” – Lạc Vân gật đầu, vẫn bình thản như bàn chuyện thời tiết – “Dù sao, hắn cũng không giống loại người ra tay vô lý. Ít nhất là… ta đoán vậy.”
Lạc Vân không phải là kẻ bất cần đời và làm liên lụy người khác. Vì cậu biết trong giới tu chân, chuyện phổ biến nhất chính là giả trư thịt hổ, năm nào cũng có vài trăm tên hay một hai tông môn mới nổi đắc tội cao nhân, nhẹ thì phế tu vi, nặng thì diệt môn nên ai cũng cẩn trọng. Thứ hai, trong lúc quan sát mặc cả cậu thấy trên thanh kiếm hắn có một đạo ấn ký, tên vừa nãy là người của Thanh Sơn Môn, danh môn chính phái đứng đầu giới tu chân, thiên tài địa bảo không thiếu và coi trọng danh tiếng trên hết, có cho tiền hắn cũng không dám làm càng. Thứ ba, cũng là điều quan trọng nhất, có vẻ cả hai đã từng gặp nhau ở đâu đó, đương nhiên không phải kẻ thù.
“Chuyện quá khứ… năm năm trước… !?”
Tim Lạc Vân bắt đầu đập thình thịch ngày một nhanh, hai mắt mở lớn, nhưng dường như không còn nhìn thấy khu chợ ồn ào trước mặt nữa. Cảnh vật mờ dần, thay bằng bóng tối rực lửa và mùi máu tanh. Tiếng gào thét thảm thiết, tiếng ai đó gọi tên cậu trong tuyệt vọng. “Lạc Vân… Lạc vân… đừng qua đây… chạy…”, “Giết…” những âm thanh liên tục tấn công vào não khiến cậu ngày càng tuyệt vọng hơn. Hình ảnh kẻ giết người ngày càng rõ ràng hơn, “Khuôn mặt ấy, giọng nói ấy… La…!”
Đến đoạn cao trào thì lão cao thuốc đấm vào đầu Lạc Vân một cái rõ đau, làm cậu ta quên mất mình vừa nhớ lại những gì.
“Ngươi định đứng đực ra đây tới khi hóa đá à?” Lão bán cao gào lên. “Ta thấy ngươi có vẻ như sắp ngất, Hay bị trúng tà? Đừng có chết đứng ở đây, không bán thì dọn sạp cho rộng chỗ.”
Cậu nhăn mặt, đứng thẳng dậy, chớp mắt vài cái. Cảnh vật trở lại như cũ. Mọi ký ức vừa rồi mơ hồ như một cơn mộng. Mùi máu tan biến, những hình ảnh kia cũng trôi theo. Chỉ còn cảm giác… mình vừa mất đi điều gì đó rất quan trọng.
“Lúc nãy ta đang nhớ tới…” – Cậu lẩm bẩm, rồi nhíu mày, bây giờ trong đầu cậu trống rỗng căn bản không còn nhớ gì.
“Nhớ cái gì?”
“…Không biết nữa.”
“???” – Lão cau mày nhìn cậu từ đầu đến chân như thể đang đánh giá xem có nên đập thêm phát nữa không. Cuối cùng, lão cũng chỉ thở dài.
“À mà này,” Lạc Vân nhặt viên linh đan lên, giơ ra trước mặt lão, “đấm thì đấm, nhưng lão phải chịu trách nhiệm đấy.”
“Chịu gì?”
“Nãy ta đang nhớ lại bí mật động trời, ông đấm một phát quên sạch, lỡ sau này mất cơ hội làm thiên tài thì sao?”
Lão trừng mắt, muốn bổ thêm cú nữa nhưng lại ngại rổ thuốc trên tay. Cuối cùng chỉ nghiến răng:
“Nếu ngươi là thiên tài, thì ta là hậu duệ của Thiên Đế!”
Lạc Vân nghiêng đầu, nhìn lão từ đầu tới chân rồi nghiêm túc nói: “Thế thì… ngài chắc chắn thất lạc hơi lâu đấy.”
Lão cao thuốc nghẹn họng, vung tay áo bỏ đi, miệng lầm bầm gì đó như “đồ thần kinh” xen lẫn tiếng rủa tổ tông mười tám đời nhà ai.
Cậu quay lại thu dọn rổ đồ, hôm nay chẳng bán được gì. Chỉ được nhận một viên đan không biết giả hay thật. “Ít ra hôm nay chưa chết… Cũng coi như lời rồi.”
(THANH SƠN MÔN)
Gã tu sĩ áo đen quỳ một gối trước bậc thềm đá, lộ ra một vết cào nhỏ bên hông, những vệt máu dính trên y phục vẫn còn chưa khô hẳn.
Trên bậc cao nhất, một lão nhân ngồi trong bóng râm. Mặt không rõ, chỉ thấy mái tóc dài trắng xóa và đôi tay đang vuốt nhẹ một chuỗi hạt đen tuyền.
“Con có làm theo đúng lời ta dặn không?”
“Vâng. Đồ nhi đã làm đúng như ý của người. Tiếc là không tóm được cả hai.”
“Vậy còn tên đó?”
“Khá cao ngạo nhưng biết điểm dừng. Không giống kẻ quê mùa, càng không giống phàm nhân.”
Lão nhân im lặng một lúc lâu, chậm rãi gật đầu, nói: “Vậy là… vẫn còn cơ hội.”
Gã áo đen ngẩng đầu, ánh mắt khó đoán: “Sư phụ nghĩ hắn… là người đó sao?”
Lão nhân đáp khẽ, giọng đầy ẩn ý: “Không rõ. Nhưng nếu hắn thật sự không nhớ gì thì cứ thế đi.”
Tiếng chuông gió va nhẹ, vọng ra âm thanh lan xa trong sương mù nơi tiên cảnh. “Đừng tiếp cận nữa. Tạm thời... để gió mây dẫn đường đi.”
“Ý người là…”
“Đạo vân hành.”
Người áo đen không hỏi gì thêm, chỉ cúi đầu, rồi lặng lẽ lui đi, bóng dáng hòa vào làn sương dày trên núi. Lão nhân đứng dậy, nhìn về góc trời, trong ánh mắt đầy nỗi sầu bi. “Đừng trách ta… sư huynh!”