(Đã dịch) Đao Phá Thương Khung - Chương 1174 : Âm Dương đại đạo
Thiên Đãng sơn mạch thâm sâu, trăm dặm dưới lòng đất, đã là khu vực địa tâm nham tương.
Hà Vô Hận cùng Bạch Diễm, Đường Bảo ba người, khoanh chân ngồi ngay ngắn trên một khối đá lớn màu đen, đang nhắm mắt dưỡng thần, vận công điều tức.
Bốn phía tảng đá là một mảnh hồ nham tương rộng lớn, nham tương đỏ rực chậm rãi lưu động, bốc lên ngọn lửa cao hơn mười mét.
Nơi đây nhiệt độ cực cao, võ giả bình thường tuyệt không dám tới gần.
Hà Vô Hận cả người bao phủ một tầng ánh bạc, nhưng không có khí tức mạnh mẽ chấn động, có vẻ thập phần bình tĩnh.
Nhìn hắn tựa hồ đang tu luyện, thực tế không ph���i, hắn lúc này đang ở trong đầu cùng hệ thống Oa Oa đối thoại.
"Oa Oa, lần này ta tiến giai Thiên Vương cảnh, có tưởng thưởng gì không?"
Hệ thống Oa Oa cũng không úp mở, gọn gàng dứt khoát đáp.
"Chủ nhân, lên cấp khen thưởng có hai cái. Một bộ Âm Dương đại đạo đạo pháp, cùng với tăng lên mức độ hòa hợp giữa ngươi và Thiên Đế thân thể."
"Âm Dương đại đạo?" Hà Vô Hận nhíu mày, hơi nghi hoặc.
Hệ thống Oa Oa vội vàng giải thích: "Bộ đạo pháp này đã vượt qua cực phẩm đạo pháp, đạt đến Hợp Đạo cấp. Nếu ngươi tu luyện đến cảnh giới viên mãn, liền có thể nắm giữ nghịch chuyển Âm Dương, khám phá sinh tử, Tạo Hóa cùng Luân Hồi thần kỳ uy lực."
"Chủ nhân, trong Tam Thiên Đại Đạo, Âm Dương đại đạo xếp hạng thứ tư, ngươi hẳn là rõ ràng bộ đạo pháp này cường đại đến mức nào rồi chứ?"
Vốn Hà Vô Hận còn đang suy nghĩ, bộ đạo pháp này so với đại hộ thân đạo Pháp Tướng, cái nào mạnh hơn một chút.
Nghe hệ thống Oa Oa vừa nói như vậy, trong lòng hắn có chút chấn động, rốt cuộc biết đạo pháp này cường hãn đến mức nào.
Hắn âm thầm hạ quyết tâm, nhất định phải khắc khổ tu luyện bộ Âm Dương đại đạo này.
Sau đó, hắn hỏi tới phần thưởng thứ hai.
"Việc tăng lên mức độ hòa hợp giữa ta và Thiên Đế thân thể, lại là chuyện gì?"
Hệ thống Oa Oa đáp: "Tuy rằng chủ nhân đã sớm nắm giữ Thiên Đế thân thể, cũng dung hợp với nó. Nhưng trước kia thực lực của ngươi thấp kém, căn bản không có hoàn toàn dung hợp với Thiên Đế thân thể, càng không cách nào phát huy ra một phần trăm uy lực của nó."
"Nếu mức độ hòa hợp giữa ngươi và Thiên Đế thân thể tăng lên tới mười phần trăm, sức chiến đấu của ngươi sẽ tăng lên gấp mười lần! Có thể phát huy ra một thành uy lực của Thiên Đế thân thể!"
Hà Vô Hận suy nghĩ một chút, trong lòng dần dần nóng rực lên.
Thiên Đế thân thể cường đại đến mức nào?
Chỉ cần nhìn Hiên Viên Thiên Đế đã từng tung hoành tinh không, uy danh hiển hách, liền có thể thấy được chút ít.
Hắn hiện tại chỉ có Thiên Vương cảnh nhất trọng, dù cho chỉ có thể phát huy một thành uy lực của Thiên Đế thân thể, cũng đủ để chấn động thế nhân.
Vừa nghĩ tới đây, hắn không khỏi có chút cảm xúc dâng trào, không nhịn được sinh ra rất nhiều ảo tưởng.
Nếu hắn tu luyện Âm Dương đại đạo, mức độ hòa hợp với Thiên Đế thân thể đạt đến mười phần trăm, rồi ra chiến trường chém giết Ma tộc, sẽ có lực chiến đấu mạnh mẽ đến cỡ nào?
Rất nhanh, hệ thống Oa Oa liền ban cho hắn cả hai phần thưởng.
Một đoàn hào quang năm màu bỗng dưng xuất hiện trong đầu hắn, dung hợp với linh hồn của hắn, rất nhanh liền biến mất không còn tăm hơi.
Hà Vô Hận chỉ cảm thấy tinh thần chấn động, có cảm giác như được thể hồ quán đỉnh, tinh thần sảng khoái.
Tỉ mỉ cảm ứng một phen, hắn liền phát hiện trong ký ức linh hồn có thêm vô vàn tin tức, đó chính là Âm Dương đại đạo.
Không cần hắn nhớ kỹ đọc thuộc lòng khẩu quyết đạo pháp, Âm Dương đại đạo trực tiếp khắc sâu trong linh hồn của hắn, vĩnh viễn không quên.
Thậm chí, hắn hiện tại đã nắm giữ phương pháp tu luyện và thi triển Âm Dương đại đạo.
Từ nay về sau, hắn chỉ cần khắc khổ tu luyện, chuyên tâm nghiên cứu thể ngộ Âm Dương đại đạo, tăng lên đạo hạnh là đủ.
Tiếp theo đó, là phần thưởng thứ hai.
Thân thể máu thịt của hắn, toát ra từng đạo Ngũ Thải Quang Hoa, đặc biệt xán lạn mê ly.
Hắn có thể rõ ràng cảm ứng được, cơ thể của mình đang phát sinh biến hóa, linh hồn cũng liên kết chặt chẽ hơn, từ từ tăng trưởng trở nên mạnh mẽ.
Trạng thái này kéo dài rất lâu, nửa giờ sau mới kết thúc.
Bạch Diễm cùng Đường Bảo hai người, tận mắt nhìn Hà Vô Hận cả người bao phủ hào quang năm màu, khí tức phát sinh biến hóa to lớn.
Hắn tuy rằng khoanh chân trên đất bất động, thế nhưng khí tức trở nên càng hùng hồn, dày nặng, như vạn dặm sơn mạch, trấn áp vạn cổ.
Một loại uy nghiêm khí tức của thượng vị giả, cường giả tuyệt thế mới có, đang không ngừng tản ra, tràn ngập toàn bộ hồ nham tương.
Đường Bảo nhìn hắn chằm chằm hồi lâu, trong lòng có chút kính nể, không kiềm được liền muốn khom lưng hạ bái.
Đây là kết quả của việc Hà Vô Hận hết sức áp chế hơi thở.
Nếu hắn toàn lực phóng thích hơi thở, bất kỳ võ giả nào dưới Thiên Vương cảnh, chỉ sợ đều phải bị trấn áp đến vỡ mật nứt óc, sợ hãi gần chết.
Cuối cùng, khi biến hóa của Hà Vô Hận kết thúc, khí tức chậm rãi thu lại, hào quang năm màu cũng tản đi.
Đường Bảo lúc này mới thở phào một hơi, lau mồ hôi trán, thấp giọng nói: "Mẹ ơi, đáng sợ quá, đại thiếu gia làm sao vậy?"
Bạch Diễm không để ý tới hắn, hai mắt sáng quắc nhìn Hà Vô Hận, trong mắt hiện lên một tia vui mừng, trong lòng âm thầm tự nhủ.
"Hiên Viên, chúng ta sắp gặp lại rồi."
Đường Bảo không hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng hắn vẫn biết, khí tức mà Hà Vô Hận vừa lộ ra, chính là khí tức của Hiên Viên Đại Đế.
Sau một hồi lâu, Hà Vô Hận mới trấn áp bình ổn lại sức mạnh đang dâng trào trong cơ thể.
Hắn khôi phục vẻ yên tĩnh, giống như trước đây, sâu không lường được.
Không có khí tức cường giả toát ra, lại không ai có thể nhìn thấu thực lực cảnh giới của hắn.
Hà Vô Hận mở mắt ra, nhếch miệng cười.
Đường Bảo trợn mắt lên nhìn hắn, đầy mặt mong đợi hỏi: "Đ��i thiếu gia, ngươi lại trở nên mạnh mẽ hơn đúng không?"
Hà Vô Hận gật đầu.
"Vậy còn chờ gì nữa? Chúng ta lên trên đánh giặc đi!"
Đường Bảo gần đây thực lực tăng mạnh, đã không thể chờ đợi được nữa, muốn đi làm nóng người, phô diễn một phen.
Nhưng Hà Vô Hận khoát tay áo.
"Không vội, ta còn có chuyện chưa xử lý."
"Hả? Lại có việc à." Mặt Đường Bảo nhất thời xụ xuống, có chút bất đắc dĩ và phiền muộn.
Hà Vô Hận không để ý đến hắn, tiếp tục khoanh chân ngồi trên mặt đất, chuẩn bị kiểm tra tình huống Thông Thiên Tháp.
Năm đó Thần Phó trước khi lâm chung từng nói, tầng thứ bảy và thứ tám của Thông Thiên Tháp ẩn giấu bí mật động trời.
Đợi đến khi thực lực của hắn đủ mạnh thì mới có thể mở ra.
Hà Vô Hận hiện tại đã đạt đến Thiên Vương cảnh, hắn cảm thấy thời cơ đã chín muồi.
Đã đến lúc tiến vào tầng thứ bảy và thứ tám, xem đến tột cùng có gì.
Rất nhanh, bóng người hắn biến mất trước mặt Đường Bảo và Bạch Diễm, tiến vào Thông Thiên Tháp, đi tới lối vào tầng thứ bảy.
M���t vòng xoáy màu xanh đậm hình bầu dục xuất hiện trước mặt hắn, nơi sâu trong vòng xoáy tối đen một mảnh, không nhìn thấy tột cùng là vật gì.
Trong vòng xoáy tràn đầy sức mạnh thời gian và không gian, có chút hỗn loạn và chồng chéo vặn vẹo, tựa hồ rất nguy hiểm.
Hà Vô Hận ngắm nhìn vòng xoáy màu xanh đậm, thả Thần Thức ra dò xét một phen.
Thông qua quan sát cẩn thận, hắn phát hiện vòng xoáy màu xanh đậm này là một khe nứt thời không.
Hắn suy đoán, tác dụng của khe nứt thời không này, đại khái gần giống như truyền tống môn.
Tiến vào khe nứt thời không, thì có thể tiến vào tầng thứ bảy của Thông Thiên Tháp.
Nhưng ngay khi hắn chuẩn bị bước vào khe nứt thời không, bên ngoài Thông Thiên Tháp lại truyền đến một tiếng hét phẫn nộ.
Là giọng của Đường Bảo.
"Chỉ biết đánh lén, đồ con hoang đê tiện, có giỏi thì ra đây đấu một mình với ông, ông sẽ vặn đầu ngươi xuống!"
Tiếp theo đó, là một loạt âm thanh "ầm ầm" vang lên, xen lẫn tiếng hét phẫn nộ của Đường Bảo.
Hà Vô Hận trong lòng kinh hãi, ý thức được không ổn, vội vàng thối lui ra khỏi Thông Thiên Tháp.
Trở lại hồ nham tương, trên tảng đá lớn màu đen, hắn liền phát hiện cảnh tượng xung quanh đã thay đổi.
Hồ nham tương sóng lửa ngập trời, nham tương kịch liệt va chạm.
Từng đạo kiếm khí màu bạc to lớn, xé rách trăm dặm đại địa, chém xuống hồ nham tương.
Hắn vừa ngẩng đầu liền thấy, đại địa bị xé rách một khe rãnh rộng trăm dặm, xuyên qua khe rãnh còn có thể nhìn thấy Thái Dương trên trời cao.
Đường Bảo và Bạch Diễm đều đã rời khỏi hồ nham tương, đang chém giết trên bầu trời.
Hà Vô Hận nhất thời đã minh bạch, nhất định là có kẻ địch tập kích.
Hắn vội vàng thu hồi Thông Thiên Tháp, mang theo Ẩm Huyết đao bay ra ngoài, đi tới trên bầu trời dãy núi.
Lúc này chính là sau giờ ngọ, ánh mặt trời vàng rực chiếu xuống, nhưng căn bản không thể chiếu tới bên trong Thiên Đãng sơn mạch.
Bởi vì trên trời cao, có bốn vị cường giả Thiên Vương thực lực cường hãn, đang vây công Đường Bảo và Bạch Diễm.
Các loại đạo pháp và Đạo Khí lớp lớp, phóng ra ánh bạc rực rỡ chói mắt, che khu��t bầu trời và ánh mặt trời.
Hà Vô Hận định thần nhìn lại, kẻ địch xâm phạm là bốn Ma tộc Thiên Vương.
Ba nam một nữ, đều là người trung niên, mặc áo giáp màu đen giống nhau, trên ngực có một huy hiệu đặc thù.
Có thể thấy, bốn Ma tộc Thiên Vương này hẳn là thuộc cùng một thế lực, hoặc là bang phái, hoặc là gia tộc nào đó.
Bạch Diễm một mình chống lại hai người, bị hai cường giả Thiên Vương cảnh tứ trọng vây công, vẫn có thể giữ thế bất bại.
Đường Bảo lại vô cùng thê thảm, bị hai cường giả Thiên Vương tứ trọng đánh cho trọng thương thổ huyết chỉ trong vài chiêu, vết thương chồng chất.
May mà Bạch Diễm mấy lần ra tay cứu hắn, giúp hắn ngăn được sát chiêu trí mạng.
Nếu không, chỉ sợ Đường Bảo đã bị diệt sát.
Dù hắn có thiên tài đến đâu, dù sao cũng chỉ có thực lực Thiên Phủ bát trọng, so với thực lực Thiên Vương tứ trọng, khác biệt như bùn với mây.
"Muốn chết!"
Thấy Đường Bảo bị thương nặng, dáng vẻ thê thảm, trong mắt Hà Vô Hận phun ra lửa giận, trừng mắt nhìn hai Ma tộc Thiên Vương kia.
Hắn vung Ẩm Huyết đao, mạnh mẽ chém ra một đạo ánh đao màu tím dài trăm mét.
"Ầm!"
Hai Ma tộc Thiên Vương đang muốn vung kiếm trảm giết Đường Bảo, đột nhiên bị ánh đao màu tím đánh trúng, lập tức bị đánh lui ngàn mét.
Ánh đao màu tím nổ tung, hóa thành mười mấy đạo Lôi Đình như giao long, quấn quanh thân thể hai người, phát ra tiếng nổ vang trời.
Trên trời cao, hàng nghìn cột sáng Lôi Đình đánh xuống, dày đặc như mưa trút xuống hai người.
"Ầm ầm ầm ầm!"
Tiếng nổ lớn đinh tai nhức óc liên tục vang lên, quanh quẩn trong đất trời.
Núi đồi trong phạm vi ba ngàn dặm, dưới dư âm chiến đấu, trong nháy mắt hóa thành phế tích và tiêu thổ.
Hai vị Ma tộc Thiên Vương liều mạng giãy giụa, mới thoát ra khỏi sự đánh giết của cột sáng Lôi Đình.
Chỉ là bọn hắn cũng bị thương, tóc tai rối bời, da thịt cháy đen, bốc lên từng trận khói đen, dáng vẻ rất thê thảm.
Hai người đều cảnh giác nhìn Hà Vô Hận, trong mắt bùng nổ sát khí và phẫn hỏa.
Bọn hắn theo bản năng dò xét thực lực cảnh giới của Hà Vô Hận, lại không thu hoạch được gì, cái gì cũng không dò xét được, trong lòng nhất thời lạnh toát.
Kết quả này khiến bọn họ lầm tưởng rằng, thực lực cảnh giới của Hà Vô Hận, nhất định cao hơn bọn họ mấy cấp bậc.
Bất quá, khi bọn họ thấy rõ khuôn mặt của Hà Vô Hận, nhất thời đều sửng sốt một chút.
"Hà Vô Hận?!"
"Dĩ nhiên là ngươi, tên cẩu tặc kia!"
Hai vị Thiên Vương ngẩn người một lúc, lập tức lộ ra vẻ mừng rỡ, nét mặt hưng phấn, vẻ mặt và ánh mắt đều trở nên dữ tợn hơn.
"Thật đúng là đi mòn gót sắt tìm chẳng thấy, đến khi gặp được chẳng tốn chút công phu, không ngờ lại tìm được ngươi ở đây!"
"Hà Vô Hận, ngươi chết chắc rồi!"
Hai Thiên Vương không quan tâm đến vết thương của mình, đều đắc ý cười lạnh.
Một bên khác, hai Thiên Vương một nam một nữ đang vây công Bạch Diễm, cũng đều nhìn về phía Hà Vô Hận, trong mắt tràn ngập hưng phấn.
Phản ứng của bốn Ma tộc Thiên Vương khiến Hà Vô Hận cau mày, có chút không hiểu ra sao.
Hắn căn bản không quen biết bốn Ma tộc Thiên Vương này, đối phương lại như có thù đoạt vợ gi��t cha với hắn vậy!
Dịch độc quyền tại truyen.free