Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Đằng sau vương miệng - Chương 29: Chapter 29: Hạt mầm thù ghét

Sau khi Marcus nhận ra ánh mắt né tránh đã biến thành nỗi sợ, hắn tưởng chuyện dừng lại. Nhưng không.

Sang tuần kế tiếp, tin đồn bắt đầu đổi giọng.

Không còn là: “Ai gần nó cũng gặp chuyện.” Mà là: “Nó chính là kẻ gây chuyện.”

Một câu đơn giản. Nhưng khác biệt nằm ở chỗ: người ta không còn né tránh – mà bắt đầu thì thầm chỉ tay.

Brin là người báo đầu tiên.

Hôm đó, hắn đi qua khu chợ mới – nơi vừa dựng tạm một dãy sạp bán thảm len – và nghe một bà già nói với con gái:

“Tao bảo rồi, tránh xa thằng bé hay đứng với thằng mặt búng ra sữa đó. Chuyện gì cũng có mặt nó.”

Khi Brin dừng lại, người phụ nữ nhìn thẳng vào hắn, rồi quay đi như thể nhìn thấy bệnh.

“Tao là thằng mặt búng ra sữa đó?” – Brin hỏi khi trở về.

Marcus đang xếp lại một đống dây bện.

“Không,” hắn đáp. “Tao mới là.”

Brin nhíu mày: “Họ bắt đầu gọi thẳng tên rồi?”

Marcus không trả lời ngay. Hắn rút trong túi một mảnh vải, có khâu hình chữ “X” chồng lên dấu chấm hỏi.

“Gắn cái này vào vai em, ngày mai đi chợ.”

“Để làm gì?”

“Để họ thấy một người dám đeo biểu tượng của tao… và vẫn về nhà nguyên vẹn.”

Brin khựng lại.

“Và nếu tao không về nguyên vẹn?”

Marcus không ngẩng đầu. Chỉ nói:

“Vậy thì tin đồn đó chính thức sai.”

Ngày hôm sau, Brin mặc áo khoác đen, khâu biểu tượng vào tay trái, đi một vòng quanh khu chợ đông người nhất.

Lúc đầu, chỉ có vài ánh mắt liếc nhanh.

Nhưng đến giữa chợ, khi Brin đứng gần gian hàng thịt hun khói, một người đàn ông gypsy cao lớn bước đến, chỉ tay:

“Biểu tượng đó là của thằng Marcus?”

Brin không đáp.

Người kia gằn giọng: “Đừng theo thằng nhóc đó nữa. Nó là tai họa.”

Lần đầu tiên trong nhiều tháng, Brin không né.

Cậu nhìn thẳng vào mắt gã kia:

“Tôi vẫn còn đây, phải không?”

Rồi quay lưng bỏ đi.

Người đàn ông không đuổi theo. Nhưng đám đông xung quanh bắt đầu nhìn Brin bằng ánh mắt khác: hoài nghi. Hoặc phục. Hoặc e ngại.

Khi về, Brin kể lại với Marcus:

“Chúng ta sắp vượt qua ranh giới.”

Marcus nhìn chằm chằm vào mảnh dây rút từ túi Brin – bị nhăn, nhưng không rách.

“Không,” hắn nói. “Chúng ta vừa vượt rồi.”

Tối hôm đó, Marcus tìm Iska.

Bà già ngồi xỏ chỉ vào miệng túi da cũ, không nhìn lên.

“Tao biết rồi,” bà nói trước khi Marcus mở miệng.

“Biết gì?”

“Có người đang tìm tao để ‘nói lại sự thật’ về mày.”

Marcus im một lúc.

“Và bà có nói lại không?”

Iska ngẩng đầu, mắt như gương không phản chiếu.

“Còn tùy. Mày mang gì tới?”

Marcus đưa ra một đoạn dây buộc mới – lần này là sợi xoắn kép, có gắn mảnh da khắc ba đường chéo.

“Biểu tượng này là gì?” – Iska hỏi.

“Không phải để gửi tin. Mà để cảnh báo: kẻ nói thay phải chịu trách nhiệm bằng thứ không ai biết.”

Iska cười khẽ.

“Lời đe dọa hay đấy.”

“Không. Là cơ hội cuối cùng để im lặng.”

Ngày hôm sau, không ai dám nhắc tên Marcus nữa.

Nhưng một lời đồn mới xuất hiện: “Người nào nhận tin thay cho nó… có khi còn nguy hiểm hơn nó.”

Marcus không phủ nhận.

Cũng không phủ nhận những người đang nói thay cho mình.

Hắn chỉ ghi vào sổ tay một dòng:

“Người thật sự đáng sợ là người không cần đe dọa mà vẫn khiến kẻ khác tự im miệng.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free