Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Đằng sau vương miệng - Chương 24: Chapter 24: Lựa chọn không được công bố

Sau khi đốt sợi dây trắng, Marcus không nhắc lại chuyện Brin. Không hỏi, không nhìn. Hắn biết: người từng lo sợ bị thay thế sẽ tự tạo ra những hành vi “trung thành hóa” để giữ chỗ đứng.

Nhưng một cái bóng chỉ hữu dụng khi có ánh sáng hắt ngược từ đám đông. Marcus muốn biết: liệu thứ quyền lực hắn đang thử bên trong – có tác dụng khi đặt ra ngoài?

Bốn ngày sau, hắn chọn cách thử nghiệm ở chợ phiên gần vùng Small Heath – nơi dân gypsy bán rơm, nấm khô, củi vụn và đồ da vá cũ. Marcus không đi cùng người lớn. Cậu bảo Brin dẫn đường, Dane đi theo sau.

Tới nơi, hắn không vội vào. Ngồi chờ ở mép lều thứ ba, mắt quan sát dòng người. Tầm chiều, khu chợ bắt đầu có nhóm phụ nữ người Do Thái tụ lại mua đồ ăn nhanh: bánh ngọt, mật dẻo, thuốc lá vụn và nước xốt đặc. Bên kia, dân Ireland chen mua áo da khâu lỗi.

Marcus nhận ra một gã từng gặp trong trại John Lee – tên là Gerran, chuyên bán dây cương nhưng thỉnh thoảng làm “người đưa lời” cho các cuộc thương lượng giữa gypsy và xóm đen.

Cậu bảo Dane đưa cho Gerran một bọc vải nhỏ, không đề tên, không lời nhắn.

Bên trong chỉ có một sợi dây đỏ, một đồng xu bị khoét rỗng ở giữa, và một vết gạch than viết hình chữ "X" lật ngược.

Brin liếc qua.

“Thứ này là gì?”

Marcus trả lời không ngẩng đầu:

“Là cách khiến ai đó tự nghĩ mình đang bị nhắm đến.”

Khi Gerran mở bọc vải, mặt hắn đanh lại.

Hắn không biết từ ai. Không hiểu ý. Nhưng từng là người trung gian, hắn quá rõ một điều: mọi dấu hiệu mập mờ đều nguy hiểm hơn mệnh lệnh.

Hắn không tìm Marcus.

Nhưng ngay chiều hôm đó, hắn thì thầm với hai người quen trong trại Lee:

“Có ai đang thử thăm dò... hoặc đe.”

Ba ngày sau, dân trong trại Lee cắt cử người theo dõi vài đứa trẻ lạ khi vào chợ.

Marcus biết tin qua một phụ nữ bán hành, không rõ tên. Chỉ nhớ bà ấy từng nói: “Có kẻ trả thêm nửa xu nếu tôi im.”

Cậu tặng bà ta một túi bánh khô. Rồi nói:

“Nếu lần sau có người hỏi thêm, bảo họ: ‘Người đó vẫn chưa chọn ai.’”

Bà không hiểu.

Nhưng vẫn gật.

Trở về trại, Brin hỏi:

“Mày đang thử cái gì vậy?”

Marcus nhìn hắn, nghiêng đầu:

“Tao thử xem… có thể làm ai đó phản ứng, chỉ bằng một vật không ai hiểu.”

“Và nếu họ phản ứng sai?”

“Thì họ sẽ bị người khác nghi.”

Brin cau mày:

“Và nếu người khác không nghi?”

“Thì tao sẽ nghi lại cả hai.”

Tối hôm đó, Brin lén gặp Dane, khi Marcus đã ngủ. Cậu đưa một sợi dây vải xám – không có nút.

“Cái này là của ai?”

Dane không trả lời. Chỉ cầm lấy.

Brin siết nhẹ tay nó.

“Nếu có chuyện gì… đừng chọn im lặng. Người không nói sẽ bị coi là kẻ có nhiều điều để giấu.”

Dane gật, không chớp mắt.

Sáng hôm sau, sợi dây vải ấy nằm trước cửa lều Marcus – bị thắt một nút cứng, như muốn nói: Tao đã thấy. Tao đang chờ xem ai làm gì trước.

Marcus cầm sợi dây, nhìn một lúc, rồi bỏ vào túi.

Hắn không cười. Cũng không tức.

Chỉ khẽ nhủ:

“Bắt đầu rồi.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free