Đằng sau vương miệng - Chương 21: Chapter 21: Thắt nút trong lòng người khác
Buổi chiều thứ ba liên tiếp, Marcus quay lại xóm đen.
Elijah không đợi ở ngoài như mọi khi. Gã đang ngồi trong căn chòi gỗ, tay cầm con dao nhỏ đang gọt một khúc tre dài. Gió lạnh len qua khe gỗ, mang theo mùi than cháy dở và vải mốc. Trên bàn, một ly nước đục màu, không phải trà, không phải rượu.
“Vào đi,” Elijah nói mà không ngẩng đầu.
Marcus bước vào, không hỏi.
Trong góc phòng có một người phụ nữ đang ngồi. Da nâu đỏ, tóc tết sát da đầu, cổ đeo sợi vòng đồng to như dây thừng mảnh. Bà ta không già, cũng không trẻ – cái tuổi nằm giữa ba mươi và năm mươi, không ai đoán được. Mắt đen như nước cạn, sâu và yên như đáy thùng gỗ.
Elijah nói: “Đây là Inez. Người đưa lời.”
Inez không gật đầu, cũng không chào. Chỉ nhìn Marcus từ đầu đến chân.
Marcus không né.
Sau vài giây, Inez nói bằng giọng trầm nhưng dứt khoát:
“Cậu không cần nói. Chỉ cần nhớ.”
Bà đưa ra một cuộn vải bọc, mở ra là ba sợi dây – một đỏ, một vàng, một đen. Mỗi sợi gắn một nút thắt khác nhau.
“Chúng tôi không viết,” bà nói. “Chúng tôi dùng cách người mù nhìn – bằng tay. Một nút thắt là một câu.”
Elijah xen vào: “Vì vậy, không ai đọc trộm. Trừ khi tay họ giống tay người gửi.”
Marcus bước lại, chạm nhẹ vào sợi dây đen. Mềm, lạnh, nút thắt lệch.
“Và con là ai trong cái chuỗi tay đó?” hắn hỏi.
Inez không đáp.
Bà đưa cho cậu một mảnh vải trơn.
“Gửi thử một câu đi. Không cần thật. Chỉ cần… người nhận nghĩ nó đúng.”
Marcus ngồi xuống. Tay cậu lặng lẽ thắt. Ba vòng. Một gút.
Inez nhìn, gật nhẹ.
“Người nhận sẽ tưởng cậu muốn xin lỗi.”
Marcus mỉm cười:
“Thật ra là để nhắc họ từng sai.”
Elijah gật đầu như thể vừa xác nhận một món hàng vẫn còn sắc.
Ngày hôm sau, Marcus trao mảnh dây cho Brin.
“Buộc vào gốc cột trại John Lee,” cậu nói.
Brin nhăn mặt: “Đó là họ nhà mẹ mày.”
“Ừ. Nhưng họ đâu biết ai là Marcus.”
Brin làm theo. Không hỏi thêm.
Ba ngày sau, một gã từ nhà Lee tìm tới trại Shelby. Mang theo một bó hành khô, ba củ cải và một túi vải nhỏ.
“Cho người đã gửi lời rằng: 'Tao nhớ rồi'.”
Không ai trong trại hiểu gì.
Chỉ Marcus, ngồi sau xe, gật đầu.
Không vì nhận lại thứ gì.
Mà vì lần đầu tiên, hắn khiến một cộng đồng xa lạ phản hồi lại một tín hiệu mà không biết ai là người gửi.
Mary hỏi:
“Có chuyện gì thế?”
Marcus đáp:
“Có người nhận ra mình không quên.”
“Con gửi gì cho họ?”
“Không phải thứ có thể đọc.”
Đêm ấy, Marcus nằm trên sàn xe, mắt nhìn lên mái vải loang màu mưa cũ.
Hắn biết: chữ viết có thể bị đốt.
Lời nói có thể bị quên.
Nhưng thứ khiến người khác tự thắt nút trong lòng – thì không ai tháo ra giùm họ được.