Đan Đạo Tông Sư - Chương 791: Thánh địa võ hồn bảng
Gã này, chẳng lẽ muốn vắt kiệt điểm cống hiến của Dịch Bất Tội hay sao...
Tần Dật Trần sờ mũi, xem như đã một lần nữa nhìn nhận Lý Nguyên Bá.
Có lẽ, ngay từ đầu, rất nhiều người đều cho rằng Lý Nguyên Bá hành sự thiếu suy nghĩ, là một kẻ lỗ mãng, thế nhưng hiện tại, Tần Dật Trần lại chứng kiến, một Dịch Bất Tội tinh ranh như thế, lại bị kẻ lỗ mãng này xoay vòng như chong chóng.
Xoẹt!
Thần ngọc của Lý Nguyên Bá lại lần nữa lướt qua quả cầu thủy tinh, hai trăm điểm hiện lên bên trong đó.
"Tiểu tử, ngươi đúng là đang tự rước lấy khổ!"
"Đại huynh đệ, đừng câu giờ, mau lên!"
Và lúc này, Lý Nguyên Bá trên đài đấu võ lại xoa tay hầm hè, ra vẻ không thể chờ đợi hơn nữa.
Chứng kiến cảnh này, mấy đệ tử ngoại môn đứng quanh đó lập tức không nhịn được cười khẽ, đây chẳng phải là công khai khiêu khích Dịch Bất Tội hay sao? Bị một tân đệ tử như vậy khiêu khích, trong mắt vô số đệ tử ngoại môn nhìn Dịch Bất Tội đều tăng thêm vài phần vẻ trêu chọc.
Kẻ này, không ít lần ỷ vào danh tiếng vị sư huynh kia mà hoành hành bá đạo trong khu vực Bính Đinh, không ngờ hôm nay lại xuất hiện một kẻ lỗ mãng không sợ trời không sợ đất.
Thật ra, vẻ mặt của Lý Nguyên Bá không hề có chút làm bộ, cũng không có ý định cố ý chọc giận Dịch Bất Tội, bởi vì bản tính của hắn chính là hiếu chiến, bất kể là trong chiến tranh vương quốc hay thịnh hội hoàng triều, hắn đều chỉ vì tìm kiếm sự kích thích từ những trận chiến đấu.
Thế nhưng, đối với Dịch Bất Tội, hành động này lại chẳng khác nào hung hăng tự vả vào mặt mình!
"Được lắm... Rất tốt!"
Dịch Bất Tội hít sâu một hơi, nhưng cơn tức giận trong lòng vẫn như cũ không cách nào trấn áp, ánh mắt hắn hung hăng trừng Lý Nguyên Bá, như thể muốn dùng ánh mắt mà xé nát đối phương ra.
"Dám ở trước mặt ta mà càn rỡ, xem ra ngươi sau này không muốn sống yên ổn trong Thánh địa nữa rồi!"
Giọng nói âm trầm của Dịch Bất Tội từ từ vang lên, chợt, hắn cũng đặt Thần ngọc lên đài đấu võ thủy tinh mà quét qua.
Trước lời đe dọa của Dịch Bất Tội, trên mặt Lý Nguyên Bá vẫn không có chút nào vẻ kiêng dè, ngược lại nhìn thoáng qua phiến đá thủy tinh, không nhịn được liếm môi, bộ dạng như vậy, phảng phất điểm cống hiến trong đó đã thuộc về mình.
"Đáng chết!"
Lúc này, Dịch Bất Tội không nhịn được nữa, một bước đạp lên đài, đồng thời, chân nguyên quanh thân hắn bạo dũng, chân nguyên màu đỏ tuôn trào ra, mang theo một luồng ba động kinh người, nhanh như chớp giật lao thẳng tới Lý Nguyên Bá mà oanh kích.
Đối mặt với luồng chân nguyên màu đỏ mang theo cuồn cuộn bụi bặm, chớp nhoáng lao tới kia, mắt hổ của Lý Nguyên Bá trừng một cái, thế nhưng trong tay hắn lại không hề có bất kỳ động tác nào, thậm chí, hắn còn không hề có ý định né tránh.
Vẻ mặt như vậy, hệt như thể hắn chưa kịp phản ứng trước công kích nhanh như chớp giật của Dịch Bất Tội.
"Hèn hạ!"
Chứng kiến cảnh này, mấy tân đệ tử từng bị ức hiếp trước đó đều biến sắc, vừa lên đài đã công kích không chút nương tay, Dịch Bất Tội này, quả thực không hề có chút dáng vẻ của một trưởng bối!
Mặc dù trước đó Lý Nguyên Bá đã một chùy đánh bay Dịch Bất Tội ra khỏi lôi đài, nhưng nói cho cùng thực lực của hắn vẫn chưa ai biết rõ, trong mắt mọi người, việc hắn đẩy lùi Dịch Bất Tội e rằng có liên quan rất lớn đến cây búa lớn kia.
Mà lúc này, Dịch Bất Tội nén giận ra tay, đây chính là công kích Hoàng cảnh cao cấp thật sự, ngay cả mấy cường giả Hoàng cảnh cao cấp cùng tiến vào Thánh địa cũng chưa chắc dám đón đỡ!
Keng!
Thoáng chốc, luồng chân nguyên màu đỏ kia liền đánh thẳng vào bộ ngực trần trụi của Lý Nguyên Bá, thế nhưng, cảnh tượng hắn bị đánh bay như mọi người dự liệu lại không hề xuất hiện, ngược lại từ đài đấu võ truyền ra một tiếng động như kim loại va chạm!
"Đại huynh đệ, ngươi dùng thêm chút sức đi, thế này thì có đau gì đâu!"
Trong khi mọi người còn đang nghi hoặc, một giọng nói phảng phất có chút bất mãn vang lên từ trong làn bụi, chợt, chỉ thấy một cây búa lớn đẩy ra cuồn cuộn bụi bặm, thân thể khôi ngô của Lý Nguyên Bá bước ra từ trong đó.
Điều khiến mọi người có chút kinh hãi là, làn da trên ngực hắn, đừng nói bị thương, ngay cả một chút dấu vết bị công kích cũng không có!
"Hít... Làm sao có thể không hề hấn gì chứ?"
"Cơ thể này, cũng quá cường hãn đi?"
"Kẻ đó, chẳng lẽ là một hung thú hình người hay sao?"
Nhìn Lý Nguyên Bá không hề sứt mẻ lông tóc, bên ngoài đài đấu võ lập tức vang lên một tràng tiếng hít khí lạnh, chợt, từng tiếng lẩm bẩm cũng lặng lẽ vang lên.
"Không ngờ, ngươi lại còn có chút năng lực đấy!"
Thấy Lý Nguyên Bá vậy mà không hề hấn gì, trong mắt Dịch Bất Tội cũng xẹt qua một tia kinh ngạc.
Mặc dù trước đó hắn lấy cớ nói mình bị đánh lén, nhưng trong lòng hắn lại rõ ràng, vừa rồi mình hơi chủ quan một chút, sau đó liền trực tiếp bị kẻ lỗ mãng này một chùy đánh bay!
Mà lúc này, khi thấy nhục thể của người sau cường hãn đến vậy, một nỗi bất an liền lan tràn từ tận đáy lòng hắn.
"Đừng có đắc ý, ta còn chưa ra tay thật sự đâu!"
Dịch Bất Tội giận quát một tiếng, một sải bước ra, giờ phút này, tóc hắn không gió mà bay, chợt, một con cự ưng màu đỏ đột nhiên hiện lên sau lưng hắn, một luồng ba động chân nguyên kinh người quét sạch ra.
Con cự ưng màu đỏ kia, lông vũ trên thân giống như từng mảnh từng mảnh hỏa diễm đang bốc cháy, một luồng khí tức nóng bỏng tỏa ra, tựa như ngay cả không khí cũng sắp bị nó đốt cháy.
Nhìn con cự ưng màu đỏ sau lưng Dịch Bất Tội, đồng tử Tần Dật Trần cũng khẽ co rút lại.
"Đó là... Sí Hỏa Ưng võ hồn sao?"
"Đối phó một tân đệ tử, Dịch Bất Tội vậy mà lại vận dụng Sí Hỏa Ưng võ hồn!"
Bên ngoài đài đấu võ, sắc mặt rất nhiều đệ tử ngoại môn, theo sự xuất hiện của đạo ưng ảnh này, mà trở nên có chút ngưng trọng.
Sí Hỏa Ưng, đây chính là võ hồn xếp thứ một trăm hai mươi trong bảng xếp hạng võ hồn của Thánh địa địa giới đấy!
Võ hồn bảng chính là danh sách võ hồn được mười hai Thánh địa công nhận và ước định, trong Thánh địa địa giới, nó có uy quyền tuyệt đối!
Phàm là võ hồn có thể tiến vào Võ hồn bảng, không cái nào mà không có chỗ phi phàm xuất chúng, võ hồn xếp khoảng một trăm hai mươi tên thì trình độ cường hãn của nó càng không thể nghi ngờ!
Chân nguyên cường đại, tựa như hỏa diễm đỏ rực bạo dũng từ trong cơ thể Dịch Bất Tội mà ra, sau lưng hắn, con cự ưng màu đỏ khổng lồ khẽ vỗ đôi cánh, lập tức, ngay cả không khí cũng bắt đầu cháy hừng hực, khí tức cực nóng tràn ngập khắp cả đài đấu võ!
"Có thể khiến ta phải vận dụng Sí Hỏa Ưng võ hồn, dù ngươi có thua, cũng đủ để kiêu ngạo rồi!"
Triệu hồi võ hồn của mình ra, lòng Dịch Bất Tội lập tức đại định, bất kể thế nào, thực lực mà kẻ lỗ mãng kia thể hiện ra khiến hắn có chút giật mình, hắn cũng không muốn trước mặt mọi người lại vì chủ quan mà bị đánh bay khỏi lôi đài.
"Thua ư? Vậy thì phải xem ngươi có bản lĩnh đó hay không đã!"
Ánh mắt Lý Nguyên Bá nóng bỏng, suýt chút nữa không nhịn được mà thét dài lên tiếng, giờ khắc này, toàn thân cơ bắp hắn đều run rẩy, đây mới chính là trận chiến mà hắn mong muốn!
Bên ngoài đài đấu võ, Tần Dật Trần xoa xoa thái dương, trong lòng không khỏi thầm lẩm bẩm, bản thân đi theo kẻ cuồng chiến này tiến vào Thái Hạo Thánh địa, rốt cuộc là đúng hay sai đây?!
Chương truyện này đã được truyen.free chuyển ngữ độc quyền, xin đừng sao chép dưới mọi hình thức.