Đan Đạo Tông Sư - Chương 659: Truy xét chân tướng
Hơn mười thành viên chủ chốt rời đi cùng lúc với cả ngàn người trong đại quân, phương thức nào bí mật hơn, ít thu hút sự chú ý hơn, điều đó là quá rõ ràng.
Thế nhưng, Âu Dương thế gia lại hành động hoàn toàn trái ngược, mang theo cả gia quyến lẫn người của mình mà cùng biến mất.
Mọi dấu hiệu đều cho thấy điều đó rất bất hợp lý.
Thực ra mà nói, kiếp trước ngay cả Phong tộc cũng không truy ra được manh mối của Âu Dương thế gia, bản thân chuyện này đã là một điều bất hợp lý!
Âu Dương thế gia dù có năng lực lớn đến mấy, cũng chỉ là một thế lực đỉnh cấp trong Hoàng triều mà thôi, họ dựa vào đâu mà có thể tránh thoát được tai mắt của Phong tộc chứ?!
"Chỉ mong, chỗ của hắn sẽ có tin tức gì đó hữu ích..."
Rời khỏi Âu Dương thế gia, nơi đầu tiên Tần Dật Trần tìm đến là Thân Vương phủ.
Nhìn thấy hai vị cường giả Hoàng Cảnh như hình với bóng bên cạnh Tần Dật Trần, sắc mặt Long Trạch Khiếu khẽ biến, ánh mắt hắn nhìn Tần Dật Trần cũng trở nên khác lạ.
Đương nhiên, hai vị hộ vệ Hoàng Cảnh này chỉ là một khía cạnh.
Thế nhưng, điều quan trọng nhất là hắn đã nhận được một tin tình báo... Có người đã đi ra từ Vẫn Thần Thâm Uyên!!!
Hắn đích thân thẩm vấn một trong số những người có mặt lúc đó, dựa theo miêu tả của người kia, người đi ra từ Vẫn Thần Thâm Uyên, chắc hẳn chính là Tần Dật Trần!
Hơn nữa, trong khoảng thời gian cục diện căng thẳng đó, cũng từng lan truyền tin tức Tần Dật Trần đã tiến vào Vẫn Thần Thâm Uyên.
Có lẽ bởi vì Tần Dật Trần vẫn còn sống, vì vậy, cũng chẳng còn mấy ai chú ý đến tin tức này là thật hay giả nữa.
Bởi vì, trong tiềm thức của tất cả mọi người đều cho rằng... không một ai có thể sống sót trở ra từ Vẫn Thần Thâm Uyên!
Ngay cả Thánh Nhân cũng không thể!
Mà Tần Dật Trần, cho dù thiên phú dị bẩm, hắn cũng chỉ là một người ở cấp độ Võ Vương mà thôi, cách Hoàng Cảnh vẫn còn một đoạn đường rất dài.
Trong tình báo của Long Trạch Khiếu, mọi dấu hiệu đều cho thấy... Tần Dật Trần đã đi qua Vẫn Thần Thâm Uyên, hơn nữa, còn sống trở ra!!!
"Thân vương điện hạ!"
Tần Dật Trần cất tiếng, đánh thức Long Trạch Khiếu. Tiếp đó, Tần Dật Trần mới hỏi: "Không biết chuyện ta nhờ Thân vương điện hạ, ngài đã có tiến triển gì chưa?"
Nghe vậy, Long Trạch Khiếu khẽ nhíu mày, đáp: "Kể từ đó, ta đã phái người theo dõi Âu Dương Hạo Thiên, thế nhưng, không bao lâu sau, hắn đã đi đến Phong tộc..."
"Những người khác của Âu Dương thế gia thì sao?"
Tần Dật Trần hỏi.
"Ngoài việc tiếp xúc nhiều lần với Tiền gia, cũng không có ai đặc biệt khác..."
Long Trạch Khiếu lắc đầu.
Hắn thật sự không hiểu, tại sao Tần Dật Trần lại muốn hắn theo dõi Âu Dương Hạo Thiên và Âu Dương thế gia, thế nhưng nhìn xem bây giờ, dường như Tần Dật Trần đã sớm liệu trước được tình huống ngày hôm nay.
"Tại sao lại như vậy chứ..."
Tần Dật Trần nhíu mày lẩm bẩm.
Chuyện này, quả thực quỷ dị đến cực điểm!
"Thân vương điện hạ, đêm Âu Dương thế gia biến mất, Hoàng thành có bất kỳ dị thường nào không?"
Hắn lại hỏi.
"Không có dị thường gì, cũng không có bất kỳ ai đi qua cửa thành để ra ngoài!"
Long Trạch Khiếu dùng ngữ khí khẳng định đáp lời.
Rất nhiều người hầu trong Âu Dương thế gia căn bản không tập võ, thế nhưng bọn họ cũng không thấy đâu, đây cũng là điều Long Trạch Khiếu không thể nghĩ ra.
"Không có sự dị thường nào, lại không phải từ cửa thành đi ra ngoài..."
Tần Dật Trần suy tư.
Truyền Tống Cổ Trận!
Sau khi Âu Dương thế gia tập thể biến mất, hắn không phải là chưa từng nghĩ đến điểm này.
Thế nhưng, chưa nói đến việc Âu Dương thế gia có người nào đó có thể nắm giữ Truyền Tống Cổ Trận hay không, cho dù là có nắm giữ, thôi thúc Truyền Tống Cổ Trận cũng không phải chuyện dễ dàng. Hơn nữa, căn cứ những gì hắn biết, vận dụng Truyền Tống Cổ Trận, động tĩnh chắc chắn sẽ không nhỏ.
Không phải Truyền Tống Cổ Trận, lại không phải từ cửa thành đi ra ngoài, vậy rốt cuộc người của Âu Dương thế gia đã đi đâu?!
"Thực ra, còn có một chuyện..."
Dường như đã cân nhắc rất lâu, Long Trạch Khiếu mới nói: "Bên cạnh người cầm quyền của Âu Dương thế gia, có nội ứng của Thân Vương phủ ta. Thế nhưng, đêm hôm đó, y cũng cùng biến mất rồi!"
"Nội ứng cũng biến mất rồi ư?"
Tần Dật Trần nhất thời cảm thấy có quá nhiều điểm không đúng.
Hắn đi đi lại lại trong đại sảnh, lông mày cũng càng nhíu càng chặt.
Mấy ngàn người, không có bất kỳ dấu hiệu nào mà biến mất, không để lại bất cứ dấu vết gì... Rốt cuộc là làm cách nào đây?!
Tần Dật Trần xoa cái đầu đang muốn đau nhức, rồi đi tới Hạnh phủ.
"Cha!"
Hắn vừa xuất hiện, Tiểu Linh Nhi liền nhào vào lòng hắn.
"Linh Nhi thật ngoan."
Tần Dật Trần sủng nịch xoa xoa cái mũi nhỏ của nàng, đồng thời, nhìn về phía Lữ Linh Hạm và Thư Như Yên đang kích động đến mức khóe mắt rưng rưng.
"Đã để mọi người lo lắng rồi."
Tần Dật Trần đầu tiên chắp tay với Hạnh Dư Hoan, nói: "Ơn của Hạnh huynh, Tần mỗ không dám quên."
Lần này, nếu không phải nhờ sức mạnh bảo vệ của Hạnh Dư Hoan dành cho toàn bộ người của Phi Nhạc Thương Hội, chỉ dựa vào Tiểu Hắc Tiểu Bạch, căn bản không thể bảo vệ được tất cả mọi người. Huống hồ, hắn còn biết rằng, gia tộc lánh đời đằng sau Tiền gia còn phái cường giả đến trợ trận!
"Tần huynh khách khí quá rồi, nếu không phải Tần huynh, ta Hạnh Dư Hoan làm sao có được ngày hôm nay chứ?!"
Hạnh Dư Hoan vui vẻ cười lớn, không hề kể công chút nào.
Mà phía sau hắn, mấy vị nguyên lão của Hạnh gia, khi nhìn thấy hai vị cường giả Hoàng Cảnh đến từ Phong tộc phía sau Tần Dật Trần, nhất thời, đôi mắt khẽ mở to.
Phong tộc, vậy mà lại phái hai vị cường giả Hoàng Cảnh làm cận vệ cho Tần Dật Trần, đây là đãi ngộ cỡ nào chứ?!
Nghĩ đến kết cục của Âu Dương thế gia, cùng với việc các thế lực như Tiền gia hiện tại đang đóng cửa không ra, trong lòng họ liền cảm thấy vạn phần may mắn.
Mấy người khách khí một lúc lâu, mới cùng đi vào đại sảnh ngồi xuống.
"Ngươi tiểu tử lại gây ra tai họa gì ở Phong tộc vậy?"
"Đúng rồi, nghe nói ngươi đã đi đến Vẫn Thần Thâm Uyên?"
"Âu Dương thế gia rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì..."
Mọi người có những vấn đề hỏi mãi không hết.
Liên quan đến những chuyện trong Phong tộc, Tần Dật Trần cũng không tiết lộ gì. Còn về việc có tiến vào Vẫn Thần Thâm Uyên hay không, hắn cũng chỉ cười mà không đáp.
Cũng không biết, hắn còn có thể gặp lại vị lão nhân vô danh kia được nữa hay không.
Nếu không có ông ấy, có lẽ lúc rơi xuống vực sâu, Tần Dật Trần đã chết rồi.
Là lá bùa hộ mệnh đã cứu hắn!
Còn về chuyện Âu Dương thế gia, thì Tần Dật Trần lại không giấu giếm gì.
"Âu Dương Hạo Thiên đã làm chuyện trời đất không dung thứ..."
Nghĩ đến Phong Thiên Tuyết, nắm đấm Tần Dật Trần liền không kìm được mà siết chặt.
Lại nghĩ tới Âu Dương Hạo Thiên cùng Âu Dương thế gia thoát thân hoàn toàn, điều này càng khiến lồng ngực hắn khó chịu như bị một tảng đá đè nặng.
"Ngươi nói, những người hầu bình thường và nội ứng đều cùng biến mất rồi sao?"
Khi nghe Tần Dật Trần nói tới tình hình nội bộ của Âu Dương thế gia, Diệp Lương Thần liền tiếp lời.
"Ừm."
Tần Dật Trần nặng nề gật đầu.
"Vậy thì kỳ quái, làm sao có khả năng không mang theo bất cứ thứ gì, lại không phải bị bắt cóc, vậy tại sao nhiều đồ vật như vậy lại không mang đi chứ?!"
Diệp Lương Thần lẩm bẩm nói.
"Bị bắt cóc?"
Một câu nói vô ý như vậy của hắn, nhất thời khiến trong đầu Tần Dật Trần chợt lóe lên một tia linh quang, trong miệng hắn lẩm bẩm: "Bị bắt cóc, bị bắt cóc..."
"Đúng vậy, nếu như Âu Dương thế gia toàn tộc rút đi, không thể nào không mang theo bất cứ thứ gì, cũng không thể nào mang theo tất cả mọi người cùng đi, nếu như là bị bắt cóc..."
"Nếu như là bị... diệt?"
Đột nhiên, dường như nghĩ tới điều gì đó, thân thể Tần Dật Trần chấn động, nhất thời bật dậy, liền đi ra ngoài cửa.
Hắn nhất định phải lại đi một chuyến Âu Dương thế gia, để xác thực một chuyện.
Người của Âu Dương thế gia, rốt cuộc là tập thể rút đi, hay là... bị diệt tộc!
Mặc dù, xét theo cục diện Hoàng triều, không có bất kỳ thế lực nào có thể làm được việc diệt Âu Dương thế gia mà không gây ra tiếng động nào. Thế nhưng, nếu là thế lực đến từ bên ngoài Hoàng triều thì sao?!
Nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức, toàn bộ bản quyền dịch thuật của chương truyện này thuộc về truyen.free.