Đan Đạo Tông Sư - Chương 556 : Tỉnh thần ấn
"Phủ chủ mời vào."
Sau khi Thân Phàm Cổ thu lại linh chủng, Tần Dật Trần mở cửa ra.
Ba người bước vào phòng.
Tần Dật Trần và Thân Phàm Cổ ngồi đối diện, còn Thân Linh thì đứng phía sau Thân Phàm Cổ.
"Không rõ Phủ chủ đột phá đến Nhân cấp đỉnh phong đã được bao lâu rồi?"
Tần Dật Trần đi thẳng vào vấn đề hỏi.
Hiển nhiên, hắn muốn chỉ điểm cho Thân Phàm Cổ.
Nếu Thân Phàm Cổ có thể nâng cấp thành Địa cấp đan sư, vậy hắn liền có thể nắm quyền quản lý Thân gia.
Dù sao, có một gia tộc với Địa cấp đan sư chống lưng cho mình vẫn sẽ an toàn hơn rất nhiều.
"Hả?"
Thân Phàm Cổ ban đầu ngẩn ra, chợt bừng tỉnh, hắn cưỡng ép đè nén sự kích động trong lòng, thở dài một tiếng: "Thật đáng xấu hổ, mới chỉ bảy, tám năm mà thôi."
Các thiên tài trong hoàng thành, đa phần đều đạt đến độ cao này khi còn trẻ hoặc trung niên, bởi vậy có thể thấy, thiên phú của Thân Phàm Cổ chỉ ở mức trung bình.
Nếu không có tình huống đặc biệt, cả đời này của Thân Phàm Cổ tuyệt đối sẽ dừng lại tại đây, không có khả năng tiến thêm một bước nào nữa.
"Ồ."
Tần Dật Trần không cảm thấy có gì bất ngờ.
"Ta biết, với thiên phú của ta, cả đời này sẽ không thể chạm tới ngưỡng cửa cảnh giới đó..."
Thân Phàm Cổ cười khổ đáp, nhưng sâu trong ánh mắt nhìn về phía Tần Dật Trần lại vẫn ánh lên vẻ chờ mong.
Rõ ràng là hắn vẫn muốn có thể tiến thêm một bước nữa.
Địa cấp đan sư và Nhân cấp đan sư khác biệt quá lớn, có thể nói là một trời một vực, chỉ cần còn một tia hy vọng, sẽ không ai buông bỏ.
Thân Phàm Cổ cũng vậy.
Tần Dật Trần khẽ nhếch môi nở một nụ cười nhạt: "Vậy cũng chưa chắc."
Trong hoàng thành, đương nhiên không ai có khả năng chỉ điểm cho người khác đột phá đến Địa cấp đan sư, bởi vì chính bản thân bọn họ cũng đều là ngơ ngơ ngác ngác, hồ đồ mà vượt qua đến Địa cấp.
Nhưng Tần Dật Trần lại không giống vậy.
Hắn biết rõ khác biệt giữa Nhân cấp đan sư và Địa cấp đan sư nằm ở đâu.
Theo lý giải của người thường, muốn đột phá Địa cấp là phải mở ra thần thủ của tinh thần lực thân thể, hoặc mở ra thần nhãn. Nhưng cụ thể phải làm thế nào để mở ra thì không ai hiểu rõ.
Thế nhưng Tần Dật Trần lại biết.
Tinh thần lực thân thể, do tinh th���n lực ngưng tụ thành, tích trữ trong thức hải. Lúc này, tinh thần lực thân thể không hề có ý thức, nó chỉ là một khối tinh thần lực ngưng tụ cực kỳ đậm đặc mà thôi.
Mà muốn mở ra công năng của tinh thần lực thân thể, vậy điều đầu tiên phải làm, chính là kích hoạt tinh thần lực thân thể, khiến nó không còn là một khối năng lượng, mà là một cá thể sống động!
Tất cả luyện đan sư đều biết, Địa cấp đan sư chính là muốn kích hoạt thần thủ hoặc thần nhãn của tinh thần lực thân thể, bọn họ chuyên tâm vào chi tiết của hai thứ này, lại bỏ qua sự tồn tại của tinh thần lực thân thể.
Kỳ thực, tinh thần lực thân thể, cùng Võ Châu bản mệnh của võ giả, là có khác nhau.
Vốn dĩ, thức hải chính là nơi linh hồn của một người cư ngụ, mà tinh thần lực thân thể, kỳ thực thì tương đương với linh hồn của một người!
Mà khi tinh thần lực của một người có thể giao tiếp được với tinh thần lực thân thể, thì người đó đã chạm tới ngưỡng cửa Địa cấp đan sư rồi.
Giao tiếp với tinh thần lực thân thể, nói khó thì khó, nói dễ cũng dễ.
Chủ yếu phụ thuộc vào ngộ tính của mỗi người.
Còn đối với Tần Dật Trần mà nói, dẫn dắt một người giao tiếp với tinh thần lực thân thể của mình, không phải là việc gì khó khăn.
Chỉ có điều, hiện tại hắn muốn làm chuyện này, kỳ thực cũng cần phải đánh đổi nguy hiểm rất lớn.
Bởi vì, khi dẫn dắt, tinh thần lực của hắn như là tiến vào thức hải của người được dẫn dắt.
Nếu lúc này, người được dẫn dắt mang lòng dạ xấu xa, thì hắn rất có thể sẽ bị tổn thương, thậm chí trọng thương.
Theo hiệu lệnh của Thân Phàm Cổ, Thân Linh đi ra ngoài, canh gác ở trước cửa.
"Phủ chủ, thả lỏng tâm trí, tuyệt đối đừng chống cự, nếu không..."
Tần Dật Trần thận trọng nói với Thân Phàm Cổ.
"Ừm."
Thân Phàm Cổ đương nhiên cũng hiểu rõ chỗ yếu hại trong đó.
Để người khác tiến vào thức hải mà không chống cự, kỳ thực cũng là một chuyện vô cùng nguy hiểm. Việc hắn có thể để Tần Dật Trần làm như thế, cũng là một biểu hiện của sự tin tưởng dành cho Tần Dật Trần.
Tiếp đó, hắn ngồi khoanh chân trên mặt đất, tâm thần dần dần thả lỏng, cả người như tiến vào trạng thái ngủ say.
Lúc này, Tần Dật Trần cũng chậm rãi nhắm mắt lại, tinh thần lực lan tỏa ra, thấm vào thức hải của Thân Phàm Cổ.
Mặc dù Thân Phàm Cổ đã thả lỏng, hơn nữa không hề chống cự sự xâm nhập của hắn, Tần Dật Trần vẫn cảm giác được một luồng áp lực nặng nề.
Tinh thần lực của Thân Phàm Cổ, như những con sóng lớn, chập trùng lên xuống, áp bức tới.
Bất quá, điều này không thể làm khó được Tần Dật Trần.
Tinh thần lực của hắn như một con cá bơi, qua lại trong những con sóng, tiến gần đến vị trí của tinh thần lực thân thể.
Ở giữa, Tần Dật Trần nhìn thấy một bóng người tương tự Thân Phàm Cổ.
"Phủ chủ, chú ý."
Giọng nói của Tần Dật Trần vang lên trong thức hải của Thân Phàm Cổ. Ngay sau đó, tinh thần lực của hắn hóa thành một bàn tay, trực tiếp chụp lấy đầu của tinh thần lực thân thể kia.
Tình cảnh này, nếu là người khác, đều sẽ sợ hãi đến hồn phi phách tán, nhất định sẽ chống cự, thế nhưng Thân Phàm Cổ vẫn bình thản như cũ.
"Mở!"
Bàn tay đặt trên đầu của tinh thần lực thân thể, hóa thành một văn ấn tinh diệu, phức tạp, nhìn qua vô cùng tối nghĩa. Theo tiếng quát của Tần Dật Trần, tinh thần lực thân thể vốn dĩ tĩnh lặng như pho tượng gỗ chấn động mạnh mẽ.
Tiếp đó, Tần Dật Trần liền trực tiếp thu hồi tinh thần lực của mình.
Ấn ký này tên là Tỉnh Thần Ấn.
Tần Dật Trần có thể làm chỉ có chừng đó, cuối cùng Thân Phàm Cổ có thể thành công hay không thì phải xem bản thân hắn rồi.
Từ sáng đến trưa.
Thân Phàm Cổ giữ nguyên tư thế ngồi khoanh chân bất động.
Mãi đến chiều tối, Thân Phàm Cổ mới thong thả tỉnh lại. Ngay khoảnh khắc hắn mở mắt, Tần Dật Trần cảm giác được khí tức trên người hắn phát sinh một chút biến hóa nhỏ.
"Chúc mừng Phủ chủ đã giao tiếp thành công với tinh thần lực thân thể."
Giọng Tần Dật Trần truyền vào tai hắn.
Nhìn thiếu niên mỉm cười trước mắt, Thân Phàm Cổ há miệng ra, nhưng lại không biết nói gì cho phải.
Không sai, hắn đã giao tiếp thành công với tinh thần lực thân thể!
Tuy rằng vẫn chưa mở ra thần thủ, thế nhưng đối với hắn mà nói, đó cũng chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.
Hắn không ngờ rằng, chính bản thân mình vốn dĩ không có manh mối nào, thậm chí toàn bộ Hoàng triều cũng không một ai có thể giải thích rõ ràng, lại được thiếu niên này ung dung thực hiện.
Có thể dẫn dắt người khác giao tiếp với tinh thần lực thân thể!
Đây là năng lực nghịch thiên đến nhường nào chứ.
Đương nhiên, những nguy hiểm trong đó Thân Phàm Cổ cũng hiểu rõ, chỉ sợ hơi có sai sót, hai người đều sẽ gánh chịu phản phệ.
Đồng thời, điều khiến hắn càng chấn động hơn, chính là sự khống chế tinh thần lực của Tần Dật Trần.
Điều đó đã tinh diệu đến mức khiến hắn chỉ có thể ngưỡng mộ.
"Ngươi có phải đã đột phá Nhập Vi rồi không?"
Khi hỏi câu này, ngay cả chính Thân Phàm Cổ cũng không nhận ra, giọng nói hắn hơi run rẩy.
Trong hoàng thành Thiên Long, mặc dù mấy vị Địa cấp đan sư bề ngoài kia, kỳ thực cũng chưa đột phá cảnh giới Nhập Vi, vẫn đang ở đỉnh cấp của tầng thứ Nhập Vi.
"Ừm."
Tần Dật Trần hơi do dự, rồi gật đầu.
Toàn bộ quyền lợi của bản dịch này thuộc về truyen.free.