(Đã dịch) Đại Vương Nhiêu Mệnh - Chương 538: Thâm Uyên trái cây
Năm trăm ba mươi tám, Thâm Uyên trái cây
Lữ Thụ từ phòng giáo viên đi ra, lén lút tiến về phía phòng học. Thấy các bạn học đang giờ giải lao, tự do hoạt động, hắn liền ghé vào cửa sổ, lén lút nhìn vào trong, muốn xem Lữ Tiểu Ngư ngồi ở đâu.
Kết quả, hắn còn chưa kịp nhìn thấy Lữ Tiểu Ngư thì nàng đã xuất hiện phía sau hắn. Nàng chẳng màng đến sự thấp thỏm, lén lút của Lữ Thụ, trực tiếp lớn tiếng gọi: "Lữ Thụ, cuối cùng ngươi cũng chịu đến trường!"
Lữ Thụ: ". . ."
Trong phòng học, rất nhiều bạn học chưa rõ sự tình lập tức ngạc nhiên: "Lữ Thụ?! Lữ Thụ nào?"
Ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào mặt Lữ Thụ. Hắn ngượng ngùng nhưng vẫn giữ vẻ lễ độ, cười nói: "Chào mọi người, đã lâu không gặp."
"Đến từ Lý Ngọc Thanh tâm tình tiêu cực giá trị, +666!"
Đến từ Diệp Linh Linh tâm tình tiêu cực giá trị, +666!" "Đến từ. . ."
Lữ Thụ cảm thán rằng, vẫn là các bạn học tốt, chào hỏi mình đều khách khí như thế.
Nhưng không đợi Lữ Thụ nghĩ kỹ nói gì, đã thấy Lữ Tiểu Ngư quay đầu, lạnh lùng nói với toàn thể bạn học: "Trước kia thế nào ta không quản, về sau nếu ai sau lưng nói xấu Lữ Thụ. . ."
Nói đến đây, Lữ Tiểu Ngư còn cúi đầu, từ trong túi lấy ra một tấm thẻ nhỏ, tự nhắc nhở lời thoại của mình: "Đúng vậy, chính là không qua được với Lữ Tiểu Ngư ta!"
"Đến từ Lý Ngọc Thanh tâm tình tiêu cực giá trị, +666!"
Đến từ Diệp Linh Linh tâm tình tiêu cực giá trị, +666!" "Đến từ. . ."
Lữ Tiểu Ngư thật sự chờ đợi ngày này đã rất lâu. Khi nói ra câu này, chính nàng cũng cảm thấy uy phong lẫm liệt, đơn giản là đã thỏa mãn tâm nguyện bao năm qua của mình! Quả nhiên, việc học là hữu dụng!
Lữ Thụ đứng bên cạnh cũng ngớ người ra. Lữ Tiểu Ngư, ngươi đã mở khóa thuộc tính lợi hại nào vậy? Kể từ khi đột phá cảnh giới, khoảng thời gian này ngươi đã làm những gì trong lớp vậy!
Hắn ngắm nhìn xung quanh, đột nhiên phát hiện biểu cảm của các bạn học đều có chút kỳ lạ. Thế nhưng, khoảng thời gian trước, việc cày tâm tình tiêu cực giá trị diễn ra quá dày đặc, khiến hắn căn bản không để ý liệu có tâm tình tiêu cực giá trị từ bạn học xuất hiện hay không.
Lữ Tiểu Ngư kéo Lữ Thụ ngồi vào bên cạnh mình. Một nam sinh mập mạp lập tức tự giác mang túi sách lùi ra phía sau. Cảm giác này, cứ như thể được đại ca học đường bao bọc vậy. Không hiểu vì sao, Lữ Thụ bỗng nhiên càng thêm không muốn đến trường. . .
Bất quá, hắn bỗng nhiên nghĩ đến một chuyện: cuối tuần Lữ Tiểu Ngư có phải cũng phải đi tập huấn không nhỉ? Mặc dù rất không nỡ Lữ Tiểu Ngư đi chịu khổ, nhưng Lữ Thụ bỗng nhiên lại có chút may mắn nho nhỏ.
Ít nhất thì cuộc sống học đường của hắn có thể bình thường hơn một chút!
Ngay lúc này, Lữ Thụ bỗng nhiên cảm thấy trong lòng có gì đó, nhìn về phía giao diện hệ thống của mình. Giao diện ghi chép thu nhập vốn có, lại xuất hiện thêm một trang phụ, trang này mang tên Lữ Tiểu Ngư, bên trong rõ ràng ghi chép những tâm tình tiêu cực vừa thu được từ Lữ Tiểu Ngư. Phía dưới giao diện này còn có tổng số thu nhập: 4021 điểm tâm tình tiêu cực giá trị.
Lữ Thụ có chút nghi hoặc: hai giao diện ghi chép thu nhập này là sao? Cảm giác giống như những tâm tình tiêu cực giá trị thu được từ Lữ Tiểu Ngư được tách riêng ra. Dường như được tính toán hai lần, cả trang đầu lẫn trang phụ đều có bổ trợ và đồng bộ với nhau.
Lữ Thụ phát giác có điều gì đó lạ lùng. Hắn mở Thương Thành ra xem xét, đằng sau Tinh Thần Trái Cây lại đột nhiên xuất hiện thêm một vật phẩm: "Thâm Uyên trái cây".
Tinh Thần Trái Cây và Thâm Uyên Trái Cây đều cần 1000 điểm để đổi lấy một quả. Lữ Thụ đổi một quả, kết quả phát hiện tâm tình tiêu cực giá trị của mình không hề giảm bớt, mà là tâm tình tiêu cực giá trị trong trang phụ giảm đi 1000 điểm!
"Tê!" Lữ Thụ hít một hơi khí lạnh. Nói cách khác, thứ này chỉ có thể mua bằng tâm tình tiêu cực gi�� trị do Lữ Tiểu Ngư tạo ra. Vậy... Thâm Uyên Trái Cây cũng là để Lữ Tiểu Ngư ăn sao?
Trước đó, Lữ Thụ từng nghĩ muốn cho Lữ Tiểu Ngư ăn Tinh Thần Trái Cây, nhưng không thành công. Ngược lại, tâm tình tiêu cực giá trị mà Lữ Tiểu Ngư tạo ra lại khiến hắn thu hoạch song song, tâm tình tiêu cực giá trị tăng vùn vụt.
Mà bây giờ, tâm tình tiêu cực giá trị do Lữ Tiểu Ngư tạo ra vừa có thể gia tăng thu nhập cho hắn, đồng thời cũng có thể giúp nàng đổi lấy trái cây tăng tiến thực lực? Cứ như vậy, Lữ Tiểu Ngư đã có phương pháp tự lực cánh sinh để tăng cường thực lực. . .
Về phần liệu có đúng như hắn dự đoán hay không, tối nay về phải thử nghiệm xem sao.
Lúc này, Lữ Thụ chợt thấy Lưu Lý đi vào lớp. Hắn nhớ tới chuyện khuya hôm kia mình đã gia tăng linh khí cho nơi tu hành của Lưu Lý, liền thần bí ra hiệu với Lưu Lý rồi hỏi: "Thế nào, gần đây có tin vui đến nhà à?!"
Lưu Lý lúc ấy cả người không ổn. Lữ Thụ đây là đến cười trên nỗi đau của người khác sao, mà chuyện này Lữ Thụ làm sao biết được? Hắn sa sầm mặt hỏi: "C�� phải ngươi làm không?"
Lữ Thụ nghe xong Lưu Lý hỏi vậy, theo nguyên tắc làm việc tốt không lưu danh của tinh thần Lôi Phong, đương nhiên không thể thừa nhận: "Ha ha ha, làm sao có thể là ta? Không phải ta, không phải ta."
Nói xong, Lữ Thụ liền về chỗ ngồi. Còn Lưu Lý, đứng ở cửa lớp nín nhịn, càng thêm chắc chắn căn biệt thự của mình bị phá hủy chính là do Lữ Thụ gây ra, mặc dù hắn không rõ Lữ Thụ đã làm cách nào!
"Đến từ Lưu Lý tâm tình tiêu cực giá trị, +999!"
Lữ Thụ nhìn thấy dòng tâm tình tiêu cực giá trị này, khẽ nhếch miệng. Hiện tại làm người tốt khó khăn đến vậy sao? Việc mình chăm sóc gia quyến anh hùng dễ dàng lắm sao? Hắn cũng không biết bao giờ mình mới có thể thay đổi hình tượng trong lòng Lưu Lý.
"A, Khương Thúc Y đâu rồi?" Lữ Thụ vỗ nhẹ vào vai bạn học ngồi phía trước, hỏi.
Bạn học phía trước run rẩy nghiêng đầu lại: "Khương Thúc Y từ sau kỳ thi chung của người tu hành liền không còn đến trường nữa. . ."
Lữ Thụ "à" một tiếng. Trước đó vốn đã có tiền lệ Khương Thúc Y đi Thanh Hải lập c��ng, nên việc Khương Thúc Y không đến lớp cũng không khiến hắn quá kinh ngạc. Tính thời gian thì đối phương cũng đã tấn thăng cấp C rồi chứ?
Mà tốc độ tu hành của Tào Thanh Từ e rằng còn nhanh hơn. Khi họ đi tập huấn đã là cấp C, mà bây giờ có lẽ đều đã trên đường tu luyện đạt tới C cấp viên mãn rồi.
Nhìn như vậy, tốc độ tu hành của Tây Phệ và những người khác có vẻ hơi chậm. Nhưng nghĩ kỹ lại, trong hơn một tỷ người toàn quốc, mới xuất hiện 82 thiên tài có tư chất hạng A như Tào Thanh Từ. Việc nhóm người này tu hành nhanh hơn người khác rất nhiều cũng là điều bình thường.
Tuy nhiên, khi đạt đến C cấp rồi đột phá bình cảnh B cấp sẽ không còn dễ dàng như vậy nữa. Theo lời Lão đạo sĩ Trần Bách Lý, tư chất là việc kinh mạch quyết định tốc độ tu hành, còn ngộ tính lại quyết định độ cao của thành tựu. Nên Lão đạo sĩ đặc biệt coi trọng Lữ Tiểu Ngư là bởi Lữ Tiểu Ngư thức tỉnh sớm, ngộ tính cao, về sau khả năng đạt đến cấp độ cũng sẽ cao hơn.
Ví dụ như những người có tư chất hạng A như Tào Thanh Từ, Thành Thu Xảo và những người khác, nếu chỉ có tư chất mà không có ngộ tính, e rằng cả đời sẽ chỉ dừng lại trên cấp B.
Theo lời Lão đạo sĩ, e rằng cũng có một bộ phận thiên tài tư chất hạng A sẽ gục ngã trước từng ải đột phá. Ưu thế lớn nhất của họ chỉ là tiếp cận được ải đó sớm hơn người khác mà thôi. Đương nhiên, thiên tài tư chất hạng A phổ biến cũng có ngộ tính cao, số ít là không cao.
Nhưng cũng sẽ có một nhóm học sinh tư chất không quá tốt nhưng ngộ tính lại rất cao. Họ sẽ kiên trì khổ tu rồi nghênh đón tương lai xán lạn của mình. Có lẽ, cửa ải mà người khác cảm thấy khó đột phá, đối với họ lại dễ như trở bàn tay.
. . .
Ăn cơm thôi.
Những trang viết này, kết tinh từ tâm huyết dịch thuật, chỉ có thể tìm thấy tại truyen.free.