Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đại Tống Tiểu Nông Dân - Chương 495: Phan Tiểu An thảm bại

Các bộ lạc nguyên thủy lại càng say mê điệu múa này.

Họ ngã lăn xuống đất, xoay tròn, gào thét đối mặt vầng trăng. Đó là bản năng người hay thú?

Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, các cô gái vẫn giữ trọn nhiệt huyết với vũ điệu.

Đó là một cảnh tượng vô cùng thú vị.

Khi Phan Tiểu An chuyển sang vòng thứ ba, anh thấy ánh sáng lóe lên trong bụi cỏ.

– Có mai phục! – Phan Tiểu An kinh hãi kêu lên.

– Mọi người cẩn thận, có mai phục! – Anh hô lớn.

Vừa dứt lời, một trận mưa tên ào ạt lao tới.

Cô gái trẻ còn đang nắm tay nhau nhảy múa vui vẻ, trong khoảnh khắc đã ngã gục xuống đất, biến thành một th‌i th‌ể lạnh giá.

Ngay cả Phan Tiểu An, người vốn quen với cảnh g‌iết chóc, lúc này cũng đứng sững sờ tại chỗ.

Lưu Diệu giương cung, cài tên và bắn thêm một mũi tên về phía Phan Tiểu An.

– Cẩn thận, đại nhân! – Mạnh Kỳ hô lớn, đẩy Phan Tiểu An văng ra. Chính Mạnh Kỳ dùng thân mình che chắn cho Phan Tiểu An, và bị ngọn lửa thiêu đốt.

– Châm lửa! – Lưu Diệu ra lệnh.

Ngay lập tức, những mái nhà tranh trong thôn bốc cháy ngùn ngụt.

Đám Thị vệ canh gác bên ngoài thôn phát hiện sự bất thường, liền lập tức hành động.

Họ như phát điên lao về phía thôn, nhưng lại bị tấn công từ phía sau.

Mưa tên từ phía sau bay tới, khiến các Thị vệ lần lượt trúng tên gục ngã.

Miêu Cảnh và thuộc hạ thấy cuộc tấn công thành công liền dẫn đám lâu la xông lên g‌iết chóc.

Những Thị vệ chưa gục ngã liền xông về phía Phan Tiểu An. Bằng mọi giá bảo vệ Phan Tiểu An phá vòng vây, đó là sứ mệnh của họ.

– Tiểu An đại nhân, chúng ta mau rời khỏi đây! – Mạnh Kỳ, người đang bốc khói vì bị bỏng, nói. Anh phải báo tin cho binh sĩ ở bờ biển.

Khói lửa bay lên không trung, tỏa ra những sắc màu đẹp mắt.

Trên bờ biển, lính gác phụ trách quan sát đã phát hiện tín hiệu khói lửa.

– Tô Tương Quân, Tiểu An đại nhân đang gặp nguy hiểm. Xin ngài mau chóng phái binh đến cứu viện!

– Mạnh Tường, ngươi dẫn năm trăm huynh đệ đi cứu viện. Các huynh đệ khác lập tức lên thuyền, đề phòng địch nhân đánh lén.

Tô Minh cũng là bộ hạ cũ của Phan Tiểu An. Hắn rất có kinh nghiệm trong việc xử lý các sự kiện đột xuất.

Mệnh lệnh của Tô Minh vừa được ban ra, từ những chiếc thuyền hỏa pháo cũng truyền đến tín hiệu khói lửa.

– Không ổn rồi, có thuyền địch đang đánh lén!

Tô Minh vội vã chạy về phía thuyền.

Những chiếc thuyền ném đá của Lưu Vinh đã bắt đầu công kích.

Những hòn đá khổng lồ được hất lên cao, khi rơi xuống thuyền liền tạo ra tiếng 'loảng xoảng', đục thủng thân thuyền.

Đá lớn rơi xuống nước, bắn tung tóe những cột nước khổng lồ.

– Mau khai hỏa pháo! – Tô Minh ra lệnh.

Tuy nhiên, những thuyền hỏa pháo lúc này đã mất đi sự chính xác, rất nhiều đạn pháo rơi xuống biển.

Hai bên cứ thế nã đạn vào nhau.

Tổn thất của mỗi bên đều vô cùng nặng nề.

– Tăng tốc về phía thuyền địch, chúng ta phải phá vòng vây thoát ra ngoài! – Tô Minh dự cảm có chuyện chẳng lành.

Hắn muốn dẫn binh sĩ phá vòng vây. Nếu cứ ở lại bờ biển sẽ chỉ bị địch nhân tiêu diệt hoàn toàn.

Mạnh Tường dẫn năm trăm Thị vệ chạy về phía Lưu Gia Trại.

– Đại tướng quân, ngài đi theo ta! – Trân Châu cõng Trân Bảo, gọi Phan Tiểu An.

Trân Bảo bị bắn trúng sau lưng, lúc này không rõ sống c‌hết.

Thấy đường lui đã bị chặn, Phan Tiểu An đành theo Trân Châu bỏ chạy.

Lão tộc trưởng thở dài: – Bạch Mãng Xà bị g‌iết, tai họa lập tức ập đến.

Ông dẫn theo những thanh niên trai tráng thề sống c‌hết chống cự, giúp Phan Tiểu An tranh thủ thời gian chạy thoát.

Phan Tiểu An cùng đoàn người lẩn trốn trong rừng rậm, mò mẫm chạy không biết bao lâu, cũng chẳng hay đã tới đâu.

Đến khi mọi người đều kiệt sức không thể chạy nổi nữa, Phan Tiểu An nhìn lại quanh mình, chỉ còn hơn mười người.

– Tiểu An đại nhân, ngài không sao chứ? – Mạnh Kỳ, với cánh tay bị lửa thiêu tổn thương, không màng đau đớn, vội vàng đến hỏi han Phan Tiểu An.

Phan Tiểu An cười ha hả: – Ta không sao. Mạnh Kỳ, ngươi mau băng bó v‌ết thương đi.

– Tướng quân vì sao lại cười? – Trân Châu hỏi anh.

Phan Tiểu An bị hỏi khó. Anh không thể nói rằng mình đang học theo chuyện Tào A Man ba lần cười mà gây ra truy sát được.

– Ta cười vì mình vô dụng, đã gây ra phiền toái lớn cho các ngươi!

Trân Châu lắc đầu: – Đây không phải lỗi của tướng quân, đây là lỗi của ta.

– Ta không nên đưa tướng quân đến thôn. Đã gây ra rắc rối cho tướng quân, lại còn mang đến t‌ai nạn cho thôn làng.

Phan Tiểu An lặng lẽ lắng nghe.

– Là ta và Trân Bảo không tốt, đã lừa gạt Đại tướng quân. Trân Bảo đã gặp báo ứng, ta liều c‌hết cũng sẽ bảo vệ Đại tướng quân được toàn mạng.

Phan Tiểu An bước đến bên Trân Bảo. Anh đã tắt thở. Chàng trai trẻ kiêu ngạo, hiền lành ấy cứ thế ra đi.

Anh liều mạng kiếm bạc để bảo vệ thôn dân. Anh liều mạng kiếm bạc để đưa chị gái mình cho ác quỷ... Trong thế gian này, những người lương thiện luôn có quá ít lựa chọn. Còn kẻ ác thì cứ mãi cười ha hả.

Lưu Vinh nhìn năm chiếc thuyền hỏa pháo trước mắt, cười ha hả.

Mặc dù bản thân tổn thất nặng nề, nhưng cuối cùng hắn cũng giành được thắng lợi.

Lưu Vinh đứng trên thuyền hỏa pháo, vẫn còn cảm thấy sợ hãi.

Nếu không phải có cuộc tấn công bất ngờ như vậy, nếu không phải chủ tướng của quân địch không có mặt, thì trận chiến này hắn dù thế nào cũng không thể thắng được.

Hỏa pháo công kích quá mãnh liệt, còn binh lính địch thì lại quá hung hãn.

Hắn mang đến ba mươi thuyền ném đá và hai mươi chiếc hải thuyền lớn, bao vây bờ biển chật như nêm, vậy mà vẫn để địch chạy thoát hai chiếc.

May mắn là chúng đã thu được năm chiếc thuyền hỏa pháo. Có năm chiếc thuyền này, những thuyền ném đá kia liền trở nên không còn quan trọng nữa.

Tô Minh nhìn đảo Bắc Trì, đau khổ đến mức muốn nhảy xuống biển.

– Sao lại thảm bại đến mức này? Khi có Tiểu An đại nhân chỉ huy, địch nhân luôn tỏ ra không chịu nổi một đòn. Vậy mà khi mình chỉ huy, địch nhân lại bướng bỉnh đến th��?

Tô Minh than thở: – Tiểu An đại nhân ôi, Tiểu An đại nhân vẫn còn ở trên đảo!

Tô Minh chợt toát mồ hôi lạnh. Hắn vừa rồi chỉ lo đánh trận, lại quên mất Phan Tiểu An.

Hắn phái một chiếc thuyền khác đi đảo Đại Úc cầu cứu. Còn mình thì đi đường vòng trở về đảo Bắc Trì.

– Mạnh Tường, ngươi nhất định phải cứu được Tiểu An đại nhân!

Mạnh Tường đi lạc đường trên đảo, họ mò mẫm đi suốt một đêm, cuối cùng lại đến một cái rãnh biển của đảo Bắc Trì.

– Mạnh Tương Quân, phía trước bờ biển có thuyền biển.

Mạnh Tường hiểu rõ, đây chắc chắn là thuyền của địch nhân.

– Mạnh Tương Quân, chúng ta nên làm gì?

Mạnh Tường lập tức nảy ra một kế sách: – Chúng ta c‌ướp lấy thuyền của địch, sau đó cho chúng một vố “ôm cây đợi thỏ”!

Hắn ra lệnh: – Toàn bộ chia thành mười đội, mỗi đội lẻn lên một chiếc thuyền. Lên thuyền rồi thì gặp ai g‌iết nấy, không được nương tay.

Lưu Diệu chỉ lo việc đánh lén, nên để lại rất ít người canh giữ thuyền.

Lúc trời tờ mờ sáng, đám lâu la canh thuyền đang ngủ gà ngủ gật, hoàn toàn không hề hay biết có người đang tiếp cận.

Đoàn hải tặc của Lưu Diệu hoành hành ở đây đã lâu, khiến cảm giác về nguy hiểm của chúng cũng trở nên cùn mòn.

Mạnh Tường dẫn người leo lên thuyền. Họ gặp ai g‌iết nấy, rất nhanh đã kiểm soát được những chiếc thuyền.

– Mạnh Tương Quân, có nên thiêu hủy tất cả thuyền biển không?

– Không được. Một khi khói đặc bốc lên, địch nhân sẽ phát giác. Các ngươi hãy đục chìm thuyền đi.

– Lưu Tam, ngươi mang ba mươi huynh đệ lái thuyền về phía tây. Những người khác cùng ta tiến vào rừng rậm, dù có c‌hết cũng phải tìm thấy Tiểu An đại nhân.

Bản quyền dịch thuật và biên tập này thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free