(Đã dịch) Đại Tống Siêu Cấp Học Bá - Chương 53
Nếu không chấp nhận, họ sẽ phải bán đấu giá đất. Năm trăm lượng bạc đó tương đương sáu mươi mẫu thượng điền! Trong khi ông tổng cộng chỉ có tám mươi mẫu thượng điền, thế thì gia đình ông ấy sẽ phá sản mất.
Không chỉ Phạm Đại Xuyên đen mặt, ba huynh đệ Phạm gia khác cũng đều hồn bay phách lạc, bởi cho dù cả nhà góp tiền cũng góp không nổi năm trăm lượng bạc.
– Đại lang, chỗ con có thể lấy ra một ít được không? – Phạm Đại Xuyên khàn giọng hỏi.
Phạm Đồng Chung vội vàng nói thêm: – Gia cảnh nhà nhị ca cũng đâu đến nỗi nào, có thể giúp tam ca một tay được chứ! Phạm Thiết Chu và Phạm Thiết Thương nhìn nhau, cả hai đều lắc đầu. Mấy chục lượng bạc thì còn xoay sở được, chứ mấy trăm lượng thì làm sao mà có? Cho dù có đi chăng nữa, vợ họ cũng sẽ chẳng đời nào chịu.
Phạm Đại Xuyên thừa hiểu hai đứa con trai ông không thể gánh vác nổi khoản tiền đó. Ông chỉ đành nhìn sang tộc trưởng, khẩn khoản nói: – Đại Chí, ông nói giúp vài lời đi! Phạm Đại Chí cười khổ một tiếng. Ông ấy cũng chẳng biết phải làm sao. Chính Phạm Đại Xuyên đã đồng ý hòa giải ngày hôm nay. Giờ thấy hòa giải bất lợi cho mình thì lại muốn lật lọng, trên đời này làm gì có chuyện tốt như vậy chứ? Ông ta chỉ đành thở dài nói: – Nhị ca, nếu thật sự không xoay sở được thì đành bán đất thôi! Phạm Đại Xuyên vạn bất đắc dĩ, chỉ đành nói với Lục viên ngoại: – Thôi thì hay là hai nhà chúng ta lại bàn bạc thêm một chút nữa được không? Trong lòng Lục viên ngoại vô cùng đắc ý, lão ta ra vẻ làm cao, nói: – Thật ra ta cũng rất quý Thiết Ngưu, nếu Phạm gia thật sự không muốn ly hôn cũng được thôi, nhưng phải đặt ra vài quy định, sau này cứ theo quy định đó mà làm. Thiết Ngưu vẫn là con rể của ta, ông sui gia thấy sao? Phạm Đại Xuyên vừa định lập tức đồng ý, thì một giọng nói trong trẻo vang lên từ bên ngoài: – Lục viên ngoại nói rất hay, chúng ta phải làm việc theo quy định! Mọi người cùng quay đầu lại, chỉ thấy một thiếu niên bước vào từ bên ngoài, theo sau còn có một tiểu cô nương và một ông lão dáng vẻ phú quý.
Tiếp đó, phía sau là một nữ tử có vóc dáng cực cao, đeo một thanh trường kiếm, trông như một cây tháp sắt.
Các bà các cô trong sân lập tức xôn xao bàn tán. Ai nấy đều dán mắt vào người phụ nữ cao lớn phía sau. Trong mắt bọn họ, người phụ nữ cao lớn thế này quả đúng là yêu quái.
Lục viên ngoại ngẩn người một lúc: – Vị công tử này là ai vậy? – Ta cũng là người Phạm gia, tên là Phạm Ninh. Thiết Ngưu là tam thúc của ta. Đúng lúc này, Chu Thủy Căn đột nhiên trừng to mắt, hắn ta chợt nhận ra vị lão gia phúc hậu kia.
Hắn ta sợ đến nỗi vội vàng chạy lên trước, liên tục khúm núm: – Tiểu nhân không biết Chu đại quan giá lâm, thật đáng tội! Thật đáng tội! Ba vị hương lão cũng sực tỉnh, kịp phản ứng. Không ngờ lại là Chu đại quan của Mộc Đổ trấn đích thân đến. Vị này chính là đệ nhất cự phú của toàn Bình Giang phủ. Trước mặt ông ấy, ba người bọn họ chỉ là những con kiến nhỏ bé.
Ba người vội vàng chạy lên trước, chắp tay thi lễ: – Ngưỡng mộ đại danh của đại quan đã lâu! Chu Nguyên Phủ cười lớn ha hả, khoát tay nói: – Mọi người đều là thân quen, không cần khách khí như thế. Ta chỉ ghé qua góp vui chút thôi.
Cô bé Chu Bội đứng bên cạnh mới đúng là đến để góp vui. Hai nhà ly hôn tranh cãi ầm ĩ, chuyện thú vị như vậy, làm sao nàng có thể bỏ qua được chứ? Thế là nàng nhất định đòi đi theo.
Chu Bội cười hớn hở nói: – Đứng ở đây thật không thú vị, Ông nội ơi, chúng ta ngồi xuống đi! Chu Thủy Căn chợt phản ứng, vội vàng chạy vào đại sảnh bê ra một chiếc ghế, lấy tay áo chùi chùi mặt ghế rồi cười nói: – Chu đại quan mời ngồi! Chu Nguyên Phủ cười mỉm rồi ngồi xuống. Chu Thủy Căn lại lấy cho Chu Bội một chiếc ghế: – Mời tiểu thư ngồi! Chu Bội thản nhiên ngồi xuống, vẫy vẫy tay ra hiệu với Phạm Ninh: – Tiểu A Ngốc, đến đứng cạnh ta! Phạm Ninh trừng mắt nhìn cô bé, đành bất đắc dĩ đứng cạnh nàng. Hắn nghiến răng nghiến lợi, nói khẽ: – Sau này ta sẽ tính sổ với ngươi.
– Ngươi dám! – Chu Bội hừ một tiếng khinh khỉnh, vênh váo nói: – Ngươi hiện tại chính là đang cầu cạnh ta đấy! – Bội nhi, con đừng càn quấy nữa. Chu Nguyên Phủ cười mắng nhẹ cháu gái một tiếng. Ông ngẩng đầu nhìn thấy Phạm Đại Chí, tộc trưởng của Phạm gia: – Ồ! Đại Chí cũng ở đây.
Phạm Đại Chí cười tiến tới hành lễ: – Nếu biết đại quan giá lâm, tiểu nhân đâu dám đến đây chứ? – Không nên nói vậy chứ. Ông là tộc trưởng, đương nhiên phải có mặt. Còn ta thì được vị tiểu hữu này kéo đến, đúng là chẳng đặng đừng mà.
Lời này của Chu Nguyên Phủ khiến tất cả mọi người sững sờ kinh ngạc. Vô số ánh mắt đổ dồn về phía Phạm Ninh. Rốt cuộc thiếu niên này là người như thế nào, mà lại có thể khiến Chu đại quan phải nể mặt đến vậy.
Mấy cha con nhà họ Phạm cuối cùng cũng hoàn hồn khỏi cơn kinh ngạc.
Phạm Đại Xuyên dù có chậm hiểu đến mấy cũng biết Chu Nguyên Phủ là ai. Ông ta trừng mắt nhìn chằm chằm Phạm Thiết Chu: – Đại lang, con có điều gì giấu cha phải không? Phạm Thiết Chu vẻ mặt đau khổ: – Phụ thân, con cũng chẳng biết chuyện gì đang diễn ra ạ? – Thằng hỗn xược nhà ngươi! Về nhà ta sẽ tính sổ với ngươi! Trong lòng Phạm Đại Xuyên thật sự tức giận. Gia đình mình có quan hệ cứng rắn như thế này mà mình lại chẳng hay biết gì sao? Trong lòng Lục viên ngoại đang hoảng hốt. Lão ta cảm thấy có điều chẳng lành, lão ta hỏi khẽ người huynh đệ: – A Sinh, chúng ta phải làm thế nào đây? Lục A Sinh liếc nhìn Chu Nguyên Phủ, đảo mắt một vòng: – Hay là cứ nghe xem họ nói gì đã? – Nói nhảm gì chứ! – Trong lòng Lục viên ngoại tức giận. Lẽ ra giờ phải gấp rút đặt điều ki��n với Phạm gia mới phải, sao có thể cho Phạm gia cơ hội xoay chuyển tình thế được? Lão khẽ ho một tiếng: – Ông sui gia, hay là hai chúng ta nói chuyện riêng chút nhỉ?
Phạm Đại Xuyên là người tinh ranh đến mức nào. Nếu tôn tử Phạm Ninh đã mời Chu đại quan đến, vậy tức là cục diện đã có thể xoay chuyển. Lúc này ông ấy c��ng không đời nào ký vào bản hiệp ước đầy nhục nhã kia nữa.
Ông ta cười khẩy một tiếng: – Ông sui gia, chúng ta chờ thêm một lát nữa đi.
Chu Thủy Căn cũng đã ngầm hiểu. Hắn ta cười tủm tỉm hỏi Phạm Ninh: – Vừa nãy Phạm công tử muốn nói gì ạ? Phạm Ninh bình thản nói: – Vừa nãy Lục viên ngoại nhắc đến quy tắc, vậy ta cũng xin nói rõ về quy tắc hòa giải. Các hương thân phụ trách hòa giải sẽ do mọi người cùng đề cử, hoặc mỗi bên tự mời một người, sau đó mọi người cùng nhau bàn bạc để giải quyết vấn đề. Ba vị hương thân ở đây đều do Lục gia mời đến, thay mặt Lục gia đưa ra ý kiến. Nhưng hương thân đại diện cho phía Phạm gia chúng ta vẫn chưa lên tiếng, thì làm sao có thể kết luận hòa giải được chứ, phải không? Chu Thủy Căn thầm giơ ngón cái tán thưởng. Thằng nhóc này quả đúng là nhân vật lợi hại, sao Phạm gia lại không đưa hắn ra sớm hơn chút chứ? Hắn ta cười lớn ha hả đáp: – Theo quy định thì là như thế. Chỉ là vừa nãy Phạm gia không mời hương thân, mà tộc trưởng Phạm gia, mặc dù cũng là hương thân, nhưng suy cho cùng cũng mang họ Phạm, nên Lục viên ngoại cho rằng ông ấy không thể tham gia hòa giải. Vì thế đành phải quyết định theo ý kiến của ba vị hương thân kia. Phạm Ninh khẽ cười: – Nhưng bây giờ Phạm gia chúng ta cũng mời hương thân đến rồi, vậy có thể để ông ấy nói vài lời được không? Chu Thủy Căn thầm than trong lòng. Chu đại viên ngoại đã lên tiếng, còn ai dám hé răng?
Bản dịch này được thực hiện với sự cẩn trọng và độ chính xác cao, chỉ có tại truyen.free.