(Đã dịch) Đại Tống Siêu Cấp Học Bá - Chương 10
Gã lạnh lùng nói: - Cháu của tôi mới mười tuổi, nếu Bao thị lang tìm thần đồng mười ba tuổi đến so tài với cháu tôi, thì tôi đành chịu thua thôi.
Bao Chửng lắc đầu: - Tôi không tìm Tăng Bố, tôi đề cử một đứa trẻ, nhỏ hơn cháu trai ông hai tuổi. Ông có bằng lòng nhận lời khiêu chiến này không? - Hả? Không biết Bao thị lang định đề cử ai? Trong lòng Trương Nghiêu Tá nhẹ nhàng thở ra, chỉ cần không phải Tăng Bố, gã chẳng sợ gì.
Lúc này, tất cả mọi người nhìn về phía Phạm Ninh, trong lòng Phạm Ninh vô cùng hối hận, sớm biết Bao Chửng muốn kéo mình xuống nước, hắn còn đến đây xem Hoàng đế làm gì chứ! Nhưng hiện tại hắn muốn chạy trốn là điều không thể, Vương An Thạch nắm chặt tay hắn, e rằng hắn lâm trận bỏ chạy.
Bao Chửng nhìn thoáng qua Phạm Trọng Yêm, Phạm Trọng Yêm khẽ gật đầu. Bao Chửng liền cười với Phạm Ninh nói: - Tiểu Phạm, lại đây với ta nào! Vương An Thạch nhẹ nhàng đẩy Phạm Ninh lên, ghé sát vào tai hắn nói: - Đừng sợ! Đây đâu phải là chuyện sợ hãi hay không. Nếu chẳng may phải làm thơ viết thư pháp, thì hắn sẽ mất mặt lớn rồi.
Bất đắc dĩ, Phạm Ninh đành quỳ xuống, tâu với Thiên tử: - Tiểu dân bái kiến Thiên tử, chúc Thiên tử hồng phúc tề thiên, thọ cùng trời đất! Tám chữ cuối cùng là Phạm Ninh thuận miệng nói ra. Nói xong, mặt hắn liền đỏ bừng, chỉ thiếu mỗi câu "thiên thu vạn đại, thống nhất giang hồ" nữa thôi.
Triệu Trinh cũng không chú ý đến hắn nói gì, nhưng đối với thân phận của hắn lại rất hứng thú: - Ngươi là con nhà ai? Phạm Trọng Yêm bước ra khỏi hàng nói: - Bệ hạ, đứa nhỏ này là cháu vi thần, tên là Phạm Ninh.
Triệu Trinh khẽ mỉm cười: - Hóa ra là cháu Phạm công, quả nhiên là nhân tài.
Trong lịch sử, thời đại coi trọng thần đồng nhất chính là triều Tống, mà vị hoàng đế yêu thích thần đồng nhất lại chính là Tống Nhân Tông Triệu Trinh này, vì y không có con cái, nên y luôn vô cùng yêu thích thần đồng.
Lúc này, Trương Nghiêu Tá khẽ đẩy nhẹ cháu của mình một chút, Trương Xuân cũng tiến lên quỳ xuống thi lễ.
Triệu Trinh đánh giá hai đứa trẻ một chút. Tuy rằng Trương Xuân là cháu của quý phi, dù mình cũng là dượng của cậu bé, nhưng xét kỹ, y lại càng ưa thích Phạm Ninh hơn. Đứa nhỏ này quần áo đơn giản, vẻ tự tin toát ra từ cốt cách, khí chất thản nhiên, bình tĩnh; Trương Xuân so ra có vẻ kém hơn.
Triệu Trinh cười nói với Bàng Tịch: - Bàng tướng công có thể chọn một trong hai đứa bé này.
Bàng Tịch đương nhiên muốn Phạm Ninh. Phạm Trọng Yêm mang theo cháu ngàn dặm xa xôi đến mừng thọ cho mình, thì mình không thể không nể mặt. Nhưng Trương quý phi là sủng phi, nếu trực tiếp chọn Phạm Ninh, e rằng sẽ đắc tội với Trương quý phi.
Bàng Tịch ngẫm nghĩ một lát rồi cười nói: - Hai người đều là thần đồng thiên phú, rất khó chọn! Chỉ có thể chọn một người có tài học cao hơn. Hôm nay mừng thọ sáu mươi tuổi của vi thần, vậy liền mời hai đứa bé này hiến thọ từ vậy! Trương Nghiêu Tá vội vàng nói: - Nghe tiếng Âu Dương học sĩ thư pháp tuyệt diệu, vi thần xin đề cử Âu Dương công chép lại bài từ của hai đứa bé! Những lời này vừa nói ra, Phạm Ninh suýt bật cười thành tiếng. Hóa ra vị tiểu bằng hữu họ Trương này thư pháp cũng kém cỏi, khó trách Vương An Thạch bảo mình đừng sợ.
Sắc mặt Triệu Trinh có chút khó coi, y bất mãn trừng mắt nhìn Trương Nghiêu Tá một cái, rồi cười nói với Âu Dương Tu: - Vậy phiền Túy Ông tiên sinh.
Âu Dương Tu xấu hổ, vội vàng nói: - Vi thần tuân chỉ! Viết đương nhiên vẫn là do hai người tự viết, chỉ là để Âu Dương Tu chép lại một bản, mà không cần xét đến chữ viết của cả hai.
Phạm Ninh khẽ thở dài, vì không muốn để cho ông nội mất mặt, hắn đành phải lại một lần nữa mượn thi từ của danh nhân vậy.
Phạm Ninh trầm tư thật lâu, sau đó hắn bỗng nhiên nghĩ đến một bài từ chúc thọ, vô cùng thích hợp với cảnh ngày hôm nay. Thời gian này cũng vừa khéo là ngày mười tám tháng chín, quả thực là trời định vậy.
Hắn cầm bút viết ra: Bốc toán tử · Tiếu tĩnh cúc hoa thiên.
Lúc này, Trương Xuân cũng đã viết xong rồi. Đây cũng là do trước đó cậu ta đã chuẩn bị tốt, nếu đã gọi là thần đồng hiến thọ, thì phải là thi từ dâng cho thọ ông.
Âu Dương Tu mặt không chút cảm xúc chép lại bài từ của cả hai, lập tức đưa cho Bàng Tịch. Bàng Tịch không dám tự xem, vội trình lên Thiên tử Triệu Trinh.
Lúc này, Âu Dương Tu lặng lẽ giơ ngón tay cái với Phạm Trọng Yêm, ý khen ngợi lộ rõ trong mắt, không hề che giấu. Phạm Trọng Yêm lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Bài từ của Trương Xuân sáng nay Triệu Trinh cũng đã xem qua. Nói thật, thật ra viết quá bình thường, nhưng vì do một đứa bé mười tuổi viết, nên miễn cưỡng có thể chấp nhận.
Triệu Trinh để bài từ Trương Xuân viết ở một bên, y lại xem kỹ bài từ của Phạm Ninh.
Bốc toán tử · Tiễu tĩnh cúc hoa thiên Tiễu tĩnh cúc hoa thiên, tẩn tận ngô đồng vũ. Bội cửu chu tao lạn mạn khai, chúc thọ đương đầu thủ. Đỉnh đới thiên diệp hoàng, điệp tú kim lăng thổ. Tiên chủng hoa dung vãn tiết hương, nhân nguyện tranh tiên đổ.
- Thơ hay! Triệu Trinh vỗ bàn một cái, cảm thán nói: - Hay cho câu "Tiễu tĩnh cúc hoa thiên, tẩn tận ngô đồng vũ", miêu tả cảnh cuối thu vô cùng tinh tế.
Triệu Trinh đưa bài từ của Phạm Ninh cho mọi người. Ai nấy đều là người tinh tường, đều trầm trồ khen ngợi không ngớt. Trên đầu Bàng Tịch cài một đóa hoa cúc màu vàng, chẳng phải chính là "Đỉnh đới thiên diệp hoàng" sao? Sắc mặt Trương Nghiêu Tá tái nhợt, nửa ngày không nói lên lời. Gã quả thực có một nỗi đau như thể làm lợi cho kẻ khác một cách vô cớ. Gã rất muốn lại giở thêm mánh khóe, nhưng Thiên tử đang ở ngay đây, gã do dự thật lâu, cuối cùng cũng không dám lật lọng làm khó.
Nhưng nếu bảo gã nhận thua như vậy mà rời đi, gã lại không cam lòng, muốn tìm lại cơ hội gỡ gạc.
Ánh mắt Trương Nghiêu Tá dừng lại trên người Phạm Ninh, chính tên tiểu tử thối tha này đã cướp mất cơ hội của cháu gã, lại còn là cháu của Phạm Trọng Yêm nữa chứ.
Nhưng gã cũng biết, cháu trai Trương Xuân của mình không bằng Phạm Ninh, căn bản chẳng có cơ hội nào. Suy đi tính lại, Trương Nghiêu Tá đành phải tự mình ra tay.
Trương Nghiêu Tá cười ha hả bước ra: - Phạm thiếu lang thật sự là một thần đồng! Chi bằng để ta thử kiểm tra một chút xem sao.
Trong lòng Bao Chửng cảnh giác, Trương Nghiêu Tá này hẳn là không có ý tốt. Y vừa định ngăn cản, Vương An Thạch lại nhẹ nhàng kéo y một chút, nháy mắt với y.
Từ ánh mắt của Vương An Thạch, Bao Chửng nhìn theo, chỉ thấy gương mặt Phạm Trọng Yêm tươi cười đang nhìn cháu trai mình, trong ánh mắt tràn đầy sự chờ mong dành cho cậu bé.
Bao Chửng lập tức không lên tiếng nữa. Phạm Trọng Yêm tín nhiệm cháu mình như vậy, thì mình cần gì phải lo lắng chứ. Y cũng đầy hy vọng nhìn về phía Phạm Ninh.
Phạm Ninh khẽ thi lễ, bình tĩnh nói: - Mong Quốc trượng chỉ giáo! Trương Nghiêu Tá dựa vào nữ nhân lập nghiệp, học vấn nông cạn, nhưng thật ra gã lại rất thích câu đối. Đây cũng là lĩnh vực duy nhất mà gã có thể ra tay.
Lông mày Trương Nghiêu Tá nhíu lại, râu ria khẽ nhếch lên, nói: - Chúng ta đối câu đối đi! Ta ra vế trên, ngươi đối vế dưới. Nếu ngươi đối được, thì ta sẽ thừa nhận ngươi giỏi hơn cháu ta.
Phạm Ninh khẽ mỉm cười, thong dong ứng chiến: - Cung kính không bằng tuân mệnh, Quốc trượng, mời nói! Đôi mắt híp của Trương Nghiêu Tá từ từ nheo lại, gã rung đùi đắc ý nói: - Trong phủ ta có một bức họa, là hai con khỉ đốn củi ở trong núi. Ta sẽ dùng nó để ra vế trên. Phạm Ninh nghe cho kỹ: "Hai vượn đốn củi trên núi đá, khỉ nhỏ vậy mà dám cưa".
Mọi người đều căm tức Trương Nghiêu Tá, không ngờ lại mượn câu đối để nhục mạ một đứa trẻ con, quả thực rất mất thể diện.
Lúc này, Phạm Ninh lại không chút hoang mang nói: - Mấy ngày hôm trước mưa thu ở Giang Hoài kéo dài, trên đường đi ta rơi vào một vũng bùn, khó bề thoát thân. Không bằng ta lấy tình cảnh này để đối vế dưới đây. Mời Quốc trượng nghe kỹ: "Con ngựa sa vào vũng bùn suông, lão súc sinh không thể nào nhấc vó (đề)".
Vế đối vừa được đưa ra, quan viên xung quanh lập tức cười vang. Bao Chửng cười chảy cả nước mắt, y giơ ngón cái lên, cái tát này quả thực rất hả dạ.
Phạm Trọng Yêm vuốt râu mỉm cười. Vừa rồi Trương Nghiêu Tá đã lớn tiếng làm nhục mình trước mặt Quan gia, mình cũng không muốn so đo với gã. Để cháu trai thay mình giáng cho gã một cái tát thì còn gì bằng. Ngươi cũng chẳng thể so đo với một đứa trẻ con được nữa đâu! Mặt Trương Nghiêu Tá lúc đỏ lúc trắng, hiện tại muốn xuống nước cũng không được. Cuối cùng, vẻ mặt già nua của gã đỏ bừng lên, trừng mắt nhìn Phạm Ninh, tiến đến kéo cháu mình, mặt xám xịt mà rời đi.
Triệu Trinh cũng chỉ cười mà không nói gì. Quốc trượng rõ ràng là tự rước lấy nhục, chuyện này cũng không thể trách ai được. Y không hề cho rằng đó là sự toan tính, lại sinh lòng hứng thú với Phạm Ninh, lại hỏi: - Ngươi quê ở đâu? - Tiểu dân quê ở thôn Tưởng Vịnh, Ngô huyện.
Triệu Trinh gật đầu: - Đúng rồi, ngươi là cháu của Phạm công, quê hương ngươi đương nhiên là ở Ngô huyện. Ngươi có thể làm một bài thơ tả quê hương mình không? Phạm Ninh bất đắc dĩ, đành âm thầm tự nhủ xin lỗi: "Lục đại ca, thực sự xin lỗi huynh, lại phải mượn tạm bài thơ của huynh một chút."
Hắn đi đi lại lại mấy bước, dưới cái nhìn chăm chú của vô số danh sĩ quan lớn, hắn chậm rãi ngâm: Đừng tưởng nhà nông rượu chạp xoàng, Được mùa đãi khách lợn gà sang. Núi trùm khe bọc ngờ không lối, Liễu rậm hoa thưa lại có làng. Cúng tế uy nghi kèn trống rộn, Thói lề chất phác áo khăn thường. Từ nay ví gặp đêm trăng rỗi, Chống gậy sang chơi gõ cửa vang.
Hắn vừa ngâm xong, trong đại sảnh lập tức vang lên những tiếng trầm trồ khen ngợi và vỗ tay vang dội. Âu Dương Tu không kìm nổi cao giọng ủng hộ: - Hay cho câu "Núi trùm khe bọc ngờ không lối - Liễu rậm hoa thưa lại có làng", quả thực vô cùng tuyệt diệu! Phạm Trọng Yêm cười không ngớt miệng. Bài thơ này vừa đọc ra, thanh danh thần đồng của cháu trai lại càng thêm vững chắc, quả thực làm vẻ vang cho mình biết bao! Bao Chửng vỗ vai ông, thở dài: - Lão Phạm, thực hâm mộ ông có được đứa cháu như vậy! Triệu Trinh vuốt râu tán thưởng không ngừng: - Tiểu Phạm Ninh, quê hương của ngươi tươi đẹp như vậy, trẫm thật sự muốn đến thăm một lần.
- Bệ hạ nếu đến quê hương tiểu dân, tiểu dân xin xuống bếp làm thịt khô đãi Bệ hạ! Đại sảnh lại vang lên một tràng cười lớn. Trong lòng Triệu Trinh vô cùng yêu thích Phạm Ninh, y quay đầu hỏi Phạm Trọng Yêm: - Vì sao không cho cháu của ông thi khoa thi đồng tử? Phạm Trọng Yêm vội vàng thi lễ: - Kinh văn của thằng bé còn rất yếu, chữ viết cũng chưa tốt. Cần thêm thời gian rèn luyện, bồi đắp thêm vài năm nền tảng, vi thần sẽ cho thằng bé đi thi khoa thi đồng tử.
Triệu Trinh nhìn chăm chú Phạm Ninh, chậm rãi nói: - Trẫm hy vọng có thể sớm ngày đọc được thi văn của ngươi trên triều đình.
- Phạm Ninh nhất định sẽ không khiến Bệ hạ thất vọng.
Triệu Trinh ngẫm nghĩ một lát rồi nói: - Ngươi tên là Phạm Ninh. Gia Cát Lượng trong Giới Tử Thư có nói "không sống đạm bạc thì không thể tỏ rõ ý chí, không yên tĩnh thì không thể nhìn xa". Vậy trẫm liền ban cho ngươi tên tự Trí Viễn. Từ nay về sau, ngươi sẽ có tên tự là Phạm Trí Viễn.
Trong màn đêm, Phạm Ninh một mình trong phòng thu dọn đồ đạc, sáng mai hắn phải lên đường rồi.
Đồ đạc hắn mang đi không nhiều, chỉ có hai bộ quần áo để thay và hai trăm quan tiền, nhưng lúc về lại thêm một cái rương tre lớn.
Trong rương đầy ắp đồ đạc, có quà hắn mua cho cha mẹ, nhưng nhiều nhất vẫn là quà mà Âu Dương gia tặng cho hắn, gồm một tấm lụa cực phẩm, do Âu Dương phu nhân đặc biệt tặng cho mẫu thân hắn.
Lúc này, sau lưng vang lên tiếng gõ cửa nhè nhẹ. Phạm Ninh cười nói: - Tiểu Thiến tỷ, mời vào! Cửa khẽ mở, Âu Dương Thiến bước đến.
Mấy ngày này nàng đang dạy Phạm Ninh luyện chữ, giúp Phạm Ninh tiến bộ vượt bậc. Tuy thư pháp của hắn còn quá xa vời, nhưng chí ít cũng tạm gọi là không mất mặt.
- Tặng đệ! Âu Dương Thiến đưa cho hắn một chiếc hộp.
- Ta tặng đệ chiếc nghiên mực này. Đây là quà mà cha tặng năm ta mười hai tuổi, vẫn chưa nỡ đem dùng, đệ nhận đi! - Đa tạ Tiểu Thiến tỷ! Phạm Ninh nhận chiếc hộp, thấy mắt Âu Dương Thiến đỏ hoe, giống như vừa khóc xong một trận lớn. Hắn bất chợt vô cùng cảm động, không ngờ chỉ vài ngày mà tình cảm Tiểu Thiến tỷ dành cho mình đã sâu đậm đến vậy.
Âu Dương Thiến mắt ngấn lệ, vừa quệt nước mắt vừa nói: - A Bối tối nay đi rồi! Phạm Ninh khẽ giật khóe miệng, hóa ra là hắn đã ảo tưởng.
- Huynh ấy làm sao vậy? - Chiều nay chàng nhận được tin dữ, phụ thân đã qua đời. Chàng và huynh trưởng liền tức tốc về quê ngay trong đêm.
- Chỉ là về quê thôi mà! Đâu phải huynh ấy sẽ không trở lại nữa.
- Nhưng! nhưng phải để tang ba năm! Âu Dương Thiến gục xuống bàn khóc nấc.
Hóa ra là vậy! Phạm Ninh mừng thầm trong bụng, cơ hội của mình tới rồi.
Hừm! Giậu đổ bìm leo, đúng là quá đáng.
Phạm Ninh liền kìm lại nụ cười, nghĩ ngợi một lát rồi nói: - Tiểu Thiến tỷ, đệ tặng tỷ hai câu thơ được không? - Thơ gì? Âu Dương Thiến ngẩng đầu, mắt giàn giụa nước nhìn Phạm Ninh.
- Tình này nếu như đã là vĩnh cửu Thì đâu cần gặp nhau sớm tối.
Phạm Ninh ban đầu định viết ra cả bài thơ Thước Kiều Tiên, nhưng lại cảm thấy có chút đáng tiếc. Những câu chữ hoàn mỹ như vậy, nên giữ lại cho phu nhân tương lai của mình thì hơn! Nếu tặng cho Âu Dương Thiến, e rằng đêm nay nàng cũng đem tặng lại cho Tăng Bố thôi.
- Tiểu Ninh, cảm ơn đệ! Đệ về rồi nhớ viết thư cho ta nhé!
- Được! Mỗi ngày đệ sẽ viết một bức.
Âu Dương Thiến bật cười, vội khoát tay nói: - Không cần đến mức đó, một hai tháng một bức là được rồi.
Phạm Ninh lôi đồ trang điểm và nước hoa mua tặng mẹ từ trong rương ra, đưa cho Âu Dương Thiến: - Đệ tặng tỷ.
- Không được! Không được! Không được! Âu Dương Thiến vội vàng xua tay từ chối.
Mọi bản dịch từ văn học Trung Quốc đều được thực hiện bởi đội ngũ tại truyen.free, với sự tôn trọng nguyên tác và nỗ lực tối đa để truyền tải tinh hoa đến độc giả.