Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đại Náo Giang Hồ - Chương 26: Giang Hồ đúng là thú vị

"Khoan đã!"

Một giọng nói chặn bước chân Tiểu Thuyết lại. Hắn quay người về phía sau, tìm kiếm chủ nhân của giọng nói đó. Nhưng tất cả mọi người đằng sau đều chỉ tay về phía trước.

"Nhầm hướng rồi."

Tiểu Thuyết liền quay mặt lại phía trước. Trước mặt y là một thiếu niên tuấn tú, nhân trung khẽ động, khoác trên mình bộ y phục trông rất đắt tiền. Trên tay thiếu niên còn cầm một thanh cự đao xanh biếc như nước biển mùa đông, chỉ cần nhìn thôi đã thấy lạnh buốt cả sống lưng.

"Là ngươi gọi ta!" Tiểu Thuyết nhìn thiếu niên, hỏi. Điệu bộ vẫn ung dung.

"Đúng!" Thiếu niên nhếch mép trả lời.

"Ngươi gọi ta làm gì?" Tiểu Thuyết nhún vai hỏi tiếp.

Thiếu niên búng nhẹ lên thân đao, phát ra tiếng keng ngân dài, khiến thanh đao lắc lư như sóng biển, làm người nghe rợn người: "Chẳng phải ngươi đang tìm đối thủ sao?"

Tiểu Thuyết lắc lắc cổ tay: "Ta không muốn đánh với những kẻ không phải đối thủ thực sự!"

"Chẳng phải ngươi cũng đang tìm đệ tử của thánh nhân hay sao?" Thiếu niên vung nhẹ thanh đao, một luồng đao khí hóa thành hơi nước rồi cuộn lấy thân đao.

"Đó không lẽ là..." Mạc Hàn Quốc ở phía sau bỗng nhiên kích động.

"Đúng như ngươi nghĩ... Thanh đao đó tên là Hữu Vô Quy Lai!" Hạ Cúc bình thản nói.

Toàn bộ mọi người có mặt tại Cận Thuần Môn đều xôn xao. Họ kích động không chỉ vì thanh đao, mà còn vì chủ nhân của nó. Người ấy chính là Đao Thánh Hải T��c Đạc, đao pháp đệ nhất giang hồ, dù đã hai mươi năm không ai còn nhắc đến tên ông trên chốn võ lâm.

Mạc Hàn Quốc nhảy vọt về phía trước, sau đó nhíu mày nhìn thanh đao kia: "Ngươi có thanh đao này từ đâu?"

"Sư phụ ta tặng!" Thiếu niên dứt khoát trả lời.

"Sư phụ?" Mạc Hàn Quốc cũng nhíu mày.

"Là Đao Thánh - Hải Túc Đạc!" Thiếu niên vẫn dứt khoát đáp.

Lại là một thánh nhân, lẽ nào các vị đã bắt đầu tìm người kế thừa rồi sao?

"Đệ tử Đao Thánh... Được! Ngươi tên gì?" Tiểu Thuyết rạng rỡ hẳn lên.

"Ta tên Ngô Kiệt..." Thiếu niên điềm nhiên trả lời.

"Ngô Kiệt? Hắn ta họ Ngô?"

Toàn bộ mọi người đều xôn xao trở lại, bởi vì họ Ngô ở Thiên Sơ quốc này rất ít, nhưng lại vô cùng nổi tiếng, vì đó chính là họ của hoàng tộc triều đình Thiên Sơ.

Mọi người có mặt bỗng nhiên khép nép lại, nhưng không ai cúi chào thiếu niên đó.

"Ngươi là đại hoàng tử Ngô Kiệt?" Hạ Cúc bước đến bên cạnh Tiểu Thuyết, cô lấy trong tay áo ra một bông hoa cúc rồi ném sang cho Ngô Kiệt.

Ngô Kiệt đặt tay lên chuôi đao, đao lại vung lên, thân đao tóe nước ôm lấy bông hoa cúc, dòng nước cuộn xoáy nghiền nát bông cúc thành trăm mảnh.

"Thật thô lỗ!" Hạ Cúc vẫn cười, nói rất nhẹ nhàng.

"Ta vẫn còn nhớ, ngươi là đứa nhóc năm xưa đã bị binh lính của Lê Khang bắt giữ..." Mạc Hàn Quốc hỏi.

Khuôn mặt Ngô Kiệt biến sắc rõ rệt, từ điềm tĩnh chuyển sang tức giận: "Im ngay cho ta!"

Thanh đao một lần nữa vung lên, lại một đợt sóng cuộn tròn quanh thân đao.

Suốt bao năm qua, Ngô Kiệt vẫn điên cuồng luyện tập mỗi ngày, bởi y không thể nào quên được cảnh tượng năm đó. Đất nước lâm nguy, bản thân bị bắt, bị đem ra làm con tin uy hiếp phụ hoàng, y chỉ có thể bất lực đứng nhìn mọi chuyện xảy ra. Đoạn ký ức kinh hoàng ấy đã ám ảnh tâm trí y suốt bao năm. Y không muốn đứng nhìn thêm lần nào nữa, y muốn tự tay mình thay đổi tất cả.

"Suốt bao năm nay ta điên cuồng luyện tập... Mong một ngày nào đó có thể tự tay trả món nợ máu mà bọn chúng đã gây ra cho ta và phụ hoàng." Ngô Kiệt nghiến răng nói từng chữ: "Hôm nay ta cũng muốn xem thử bản lĩnh của mình đ�� tiến bộ đến mức nào. Tới đi!"

"Hoàng tử tuổi còn nhỏ mà ăn nói ngông nghênh như thế à? Nơi này không phải là chỗ cho các ngươi muốn làm gì thì làm." Một cây bút còn dính đầy mực không biết từ đâu bay đến, nó đâm thẳng vào giữa thân đao trên tay Ngô Kiệt, nhuộm dòng nước trên thân đao thành màu đen tuyền của mực tàu.

Dòng nước đen đặc trút xuống đất, nhuộm đen bãi đất nhỏ dưới chân Ngô Kiệt.

Ở Cận Thuần Môn từ trước tới nay đã có một quy định, người vào đây chỉ được lắng nghe tin tức chứ không được luận võ tỉ thí tại đây. Kẻ nào vi phạm sẽ bị phế bỏ võ công tại chỗ.

Một thư sinh từ không trung xuất hiện, hắn đáp xuống cách Ngô Kiệt bảy bước chân, sau đó tiếp tục bước đến hai bước. Từ khinh công đến bước đi đều từ tốn mà thanh thoát, khuôn mặt trông rất nhã nhặn.

"Đó là... Ai vậy?" Toàn bộ mọi người đều nhốn nháo lên, mặc dù bọn họ đã lăn lộn trên giang hồ rất nhiều năm nhưng chưa ai nhận ra thân phận của thư sinh này.

Nhưng ngược lại với đám người giang hồ đó, người của Cận Thuần Môn chỉ cần nghe giọng đã biết người thư sinh này là ai. Hắn ta không ai khác mà chính là Đỗ Chí Thương, Môn Chủ của Cận Thuần Môn hiện tại.

Hắn được biết đến là người có đam mê vẽ tranh về những trận tỷ thí của giang hồ, bởi vì hằng ngày chỉ ở trong căn nhà tranh phía sau của Cận Thuần Môn để vẽ lại những trận tỷ thí đó qua lời kể, nên rất ít ai thấy hắn xuất hiện trên giang hồ.

Cũng bởi vì hằng ngày có rất nhiều trận tỷ thí diễn ra, mà hắn lại không thể quan sát hết được, nên chỉ đành vẽ vào những trang giấy, để lưu giữ những khoảnh khắc có một không hai, với ước muốn sau này các vãn bối có thể hiểu được giang hồ tuyệt vời đến nhường nào.

"Môn chủ!" Âm thanh kính trọng vang khắp sân Cận Thuần Môn.

Bây giờ những người giang hồ ở đó mới biết được thân phận của thư sinh trước mặt, trong lòng bọn họ từ bất ngờ chuyển sang kinh ngạc.

"Đao tốt, nhưng kẻ dùng đao lại chưa tốt... Ài! Đúng là chẳng biết phép tắc gì cả..." Đỗ Chí Thương vẫy nhẹ ngón tay, cây bút lúc này liền bay trở lại: "Cho dù Đao Thánh có đến đây thì cũng không làm càng như ngươi đâu!"

"Ngươi!" Ngô Kiệt rất tức giận nhưng chỉ nói được một chữ rồi thay đổi sắc mặt, trở nên trầm tĩnh. Hắn buông lỏng cánh tay rồi hạ thanh đao xuống.

"Vãn bối lúc này có hơi lỗ mãng, xin tiền bối rộng lòng bỏ qua..." Sắc mặt Ngô Kiệt lúc này đã hoàn toàn thay đổi, không còn vẻ lỗ mãng lúc nãy nữa.

"Ha ha! Được, lần này coi như ta không truy cứu!" Đỗ Chí Thương cười khanh khách, sau đó ném sang cho Hạ Cúc một quyển trục thư: "Muội muội!"

"Muội muội?"

Toàn bộ mọi người có mặt tại đó lại nhận thêm một bất ngờ. Từ trước đến giờ bọn họ chỉ biết Hạ Cúc là Phó Môn chủ của Cận Thuần Môn chứ chưa từng nghe nói nàng là muội muội của Môn chủ.

Có một số người còn kinh ngạc đến mức không ngậm được miệng.

"Ngạc nhiên lắm sao?" Hạ Cúc lắc đầu chán nản với đám người giang hồ này. Cô đưa tay đón lấy quyển trục thư. Sau đó từ từ mở ra, cô im lặng một hồi lâu rồi mỉm cười nói.

"Thú vị!"

Sau đó mới đọc lớn quyển trục thư đó: "Kiếm Thánh La Chư Tôn mở đại hội vấn kiếm ở Kiếm Các để tìm kiếm chủ nhân hữu duyên với thanh Uy Long Kiếm. Thanh kiếm do chính tay Kiếm Thánh La Chư Tôn và Loạn Chùy Lạc Huy Hoàng rèn luyện. Đại hội sẽ diễn ra vào năm ngày sau."

Hôm nay tại Cận Thuần Môn, mọi người đã được chứng kiến từ bất ngờ này đến bất ngờ khác, từ tin tức này đến tin tức khác, mỗi tin tức đều khiến mọi người chấn động.

Cận Thuần Môn quả nhiên là nơi hội tụ những tin tức trọng đại của giang hồ. Hôm nay đến đây đúng là lựa chọn quá đúng đắn. Trong lòng Lý Thiên thầm nghĩ, y có mặt ở đây, chứng kiến tất cả. Sự nhộn nhịp, bất ngờ, hưng phấn này chính là bức tranh giang hồ mà y hằng mơ ước bấy lâu nay.

"Đại hội vấn kiếm!"

"Uy Long Kiếm!"

"Đúng là tuyệt vời!"

"Chúng ta phải đến đó xem thôi..."

"Đúng đúng!"

Lại một lần nữa, tiếng bàn tán xôn xao trở lại.

"Vấn kiếm thì vãn bối không có hứng thú, vãn bối xin cáo lui!" Ngô Kiệt nắm chặt chuôi đao, cúi đầu từ biệt Đỗ Chí Thương, sau đó nhìn sang Tiểu Thuyết: "Lần sau gặp lại, ta muốn luận võ với ngươi!"

Nhưng không hiểu vì một lí do nào đó mà Ngô Kiệt lại liếc nhìn về phía đám đông. Đó là một trực giác mãnh liệt mách bảo y.

Ánh mắt Lý Thiên cũng dõi thẳng về phía Ngô Kiệt. Cả hai ánh mắt sắc bén va vào nhau.

Ngô Kiệt quan sát một lượt rồi trong lòng thầm nghĩ. Lại là một tên thư sinh, nhưng sao mình lại c�� cảm giác bất an trước hắn?

Hắn ta đang nhìn mình? Lý Thiên cũng thầm nghĩ, y liền né tránh ánh mắt của Ngô Kiệt.

Nhưng chỉ một thoáng, Ngô Kiệt cũng quay người bỏ đi.

Thuyên Kỳ Sơn từ đầu đến cuối chỉ đứng quan sát mọi diễn biến ở Cận Thuần Môn mà chẳng nói lời nào, nhưng sau khi nghe được tin về vấn kiếm thì bấy giờ mới cất lời. Đã là người của Học Kiếm Đường thì đương nhiên trong lòng cũng có niềm nhiệt huyết và đam mê kiếm đạo: "Vấn kiếm... Uy Long Kiếm... Sao có thể thiếu phần của Học Kiếm Đường chúng ta!"

"Thiên huynh! Có lẽ chúng ta sẽ phải từ biệt tại đây, huynh cứ tiếp tục đi thẳng theo con đường lớn hướng đông ở phía ngoài là sẽ đến kinh thành, còn bọn ta bây giờ sẽ bắt đầu khởi hành đến Kiếm Các." Thuyên Kỳ Sơn hứng khởi nói, chắp tay cáo biệt Lý Thiên.

"Hay là..." Mai Thanh ấp úng thì thầm bên tai Thuyên Kỳ Sơn.

"Thiên huynh là người đọc sách, làm sao có thể để cho huynh ấy theo chúng ta phong sương vất vả." Lâm Thùy Linh xua tay, cười nói.

"Không sao, ta cũng muốn đi, một sự kiện trọng đại c���a giang hồ như vậy, nếu bỏ lỡ thì cả đời này e rằng khó lòng nguôi ngoai!" Lý Thiên mỉm cười vỗ vai Thuyên Kỳ Sơn, bỗng nhiên Thuyên Kỳ Sơn lại cảm nhận được một uy lực mãnh liệt từ tay Lý Thiên phát ra.

Thuyên Kỳ Sơn bỗng nhiên hiểu thấu ẩn ý, liền tròn mắt kinh ngạc nhìn Lý Thiên.

Thiên huynh lại có nội công mạnh mẽ đến mức này.

Chẳng lẽ....

Bản chuyển ngữ này được thực hiện bởi truyen.free, xin chân thành cảm ơn sự đồng hành của độc giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free