(Đã dịch) Đại Náo Giang Hồ - Chương 21: Tám năm sau
Tám năm sau...
Mười lăm năm kể từ ngày đất nước bị chia cắt, mọi thứ đã thay đổi chóng mặt.
Thành Tùng Li.
Bá gia và Tạ Đình gia giờ đây phất lên như diều gặp gió. Năm xưa, từng giúp An Khang đế diệt trừ Mộc gia – cái gai trong mắt ngài, nay cả hai đều được hoàng đế trọng dụng. Không chỉ trong thành Tùng Li mà cả các thôn trấn lớn nhỏ xung quanh đều nằm dư���i sự quản lý của họ, quyền hành chẳng kém gì các đại quan trong triều đình. Tuy nhiên, một núi không thể có hai hổ. Bên ngoài, Bá gia và Tạ Đình gia tỏ ra vô cùng kính trọng lẫn nhau, nhưng bên trong lại ngấm ngầm đấu đá.
Tạ Đình gia.
Trước cổng Tạ Đình gia vô cùng nhộn nhịp. Gia chủ Tạ Đình Châu cùng quản gia đang tất bật đón khách ngay phía trước.
Từ xa, một chiếc xe ngựa lộng lẫy từ từ tiến đến. Chiếc xe được gắn vô số đá quý xung quanh, lại thêm bốn con bạch mã kéo, chỉ cần nhìn thôi cũng biết chủ nhân là người vô cùng giàu có.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về chiếc xe ngựa đó.
"Là ai vậy?"
"Trông sang trọng quá!"
Không ít tiếng bàn tán về người đang ngồi trong chiếc xe ngựa.
Người kéo xe ghìm cương ngựa, một nam tử tuấn tú bước ra từ trong xe. Hắn vận y phục trắng làm từ tơ sen, khoác ngoài bộ áo choàng lông cáo cùng màu, chắp tay cung kính nhìn Tạ Đình Châu và quản gia.
"Chúc mừng sinh thần Tạ Đình Uyên tiểu thư. Nhân dịp này, ta xin tặng tiểu thư một viên dạ minh châu này..." Không chỉ giọng nói mà cả phong th��i của hắn cũng toát lên vẻ quyền quý, trên tay cầm một viên dạ minh châu.
Bạch công tử này chính là con của Bạch Ngọc Đường gia tộc giàu có nhất hiện tại ở Phục Hưng quốc, nắm giữ gần phân nửa tài sản của cả quốc gia, đến cả hoàng đế cũng phải nhượng bộ ba phần. Vị Bạch công tử này tên thật là Bạch Phong Sang. Hắn rất dễ nhận biết, không chỉ bởi danh tiếng mà còn ở cách ăn mặc; bên ngoài lúc nào cũng vận y phục trắng vô cùng đắt tiền. Trong thế hệ các công tử chịu chơi nhất Phục Hưng quốc, Bạch Phong Sang đứng thứ hai thì không ai dám đứng thứ nhất.
"Ồ! Bạch công tử đã đến rồi..." Cả Tạ Đình Châu và quản gia đều tiến đến đáp lễ với Bạch công tử: "Mời công tử vào trong!"
"Cái gì mà Bạch công tử? Thúc cứ gọi con là Sang nhi như trước là được rồi." Bạch Phong Sang xua tay, tuy vô cùng giàu có nhưng lại không hề kiêu căng, ngạo mạn.
"Ha ha, được! Vậy cứ gọi là Sang nhi!" Tạ Đình Châu vỗ vai Bạch Phong Sang rồi cười lớn, sau quay sang nói với quản gia: "Quản gia ở đây tiếp khách, ta đưa Sang nhi vào trong."
"Gia chủ cứ vào trong đi, mọi việc ở đây cứ để ta lo." Quản gia gật đầu nhẹ giọng đáp.
Phía trong sân nhà, các bàn tiệc được bố trí ngoài trời. Hai mươi bàn tiệc vẫn chưa bày biện thức ăn, nhưng khách khứa đã ngồi kín tất cả các bàn, cũng có người đứng trò chuyện. Đa số đều là những người giàu có, còn một số ít là những nhân sĩ giang hồ.
Bạch Phong Sang vừa bước vào, mọi ánh mắt đã đổ dồn về phía hắn.
Nhiều người đứng dậy đi lại chào Bạch Phong Sang. Mặc dù hắn mới mười tám tuổi, còn rất trẻ so với những người chào hỏi, nhưng vì là con một của gia tộc, việc hắn lên nắm quyền chỉ là vấn đề thời gian. Chính vì thế, mọi người vẫn vô cùng cung kính chào hỏi hắn.
Bạch Phong Sang vẫn chắp tay đáp lễ, nhưng ánh mắt vẫn đảo quanh như đang tìm kiếm ai đó.
"Tạ Đình thúc, Uyên tiểu thư đâu sao ta chẳng thấy?" Bạch Phong Sang nhìn Tạ Đình Châu.
Nhưng Tạ Đình Châu chưa kịp trả lời thì từ phía trong nhà, một thiếu nữ bước ra. Nàng mặc váy lụa ngắn màu vàng, để lộ bả vai trắng nõn nà cùng đôi chân thon thả. Khuôn mặt nàng vô cùng xinh đẹp, đặc biệt là đôi mắt long lanh như mắt phượng. Khiến các nam nhân tại bữa tiệc nhìn không chớp mắt.
"Bạch công tử tìm ta sao?" Thiếu nữ ấy tiến đến bên cạnh Tạ Đình Châu: "Phụ thân!".
Thiếu nữ bước đến đâu, hương thơm lan tỏa đến đó. Có một số người ngồi tại bàn tiệc, dù chưa ăn nhưng đã nuốt nước miếng ừng ực.
"Mau đưa Sang nhi đến chỗ ngồi đi." Tạ Đình Châu nhìn Tạ Đình Uyên rồi cười nói.
"Bạch công tử. Mời!" Tạ Đình Uyên nở một nụ cười với Bạch Phong Sang, khiến cho hắn cả người đần ra, phong thái cao quý lúc nãy biến mất, giờ chỉ còn vẻ mặt ngây ngô.
Tạ Đình Châu tiến đến giữa trung tâm các bàn tiệc. Mọi người đang trò chuyện đều ngừng lại, chuẩn bị lắng nghe Tạ Đình Châu.
Tạ Đình Châu cao giọng nói: "Mọi người hôm nay tề tựu nơi đây là vinh hạnh lớn của Tạ Đình gia chúng ta. Nếu sau này chư vị có cần ta giúp đỡ, chỉ cần trong khả năng, ta nhất định sẽ không từ chối. Còn bây giờ... Khai tiệc!"
Sau đó, gia nhân bưng các món ăn từ trong ra, nào là: heo quay, gà đông tảo, hải sâm, cá anh vũ, bào ngư, vi cá...
Các món tráng miệng được bày lên kế tiếp: bánh trôi tàu, chè trái cây, bánh cuộn than tre, sương sáo...
Các loại trái cây: lệ chi (vải thiều), cam xã đoài, nhãn, dưa lê...
Liên tục những món ăn được bày lên, vô cùng bắt mắt từ hình thức đến hương vị. Tất cả đều được chế biến vô cùng tỉ mỉ, khiến ai nấy cũng chẳng hề có ý định buông đũa.
Núi Tuyết Sơn.
Nhắc đến núi Tuyết Sơn là nhắc đến sương mù, luôn bao phủ quanh năm, tạo nên cảnh tượng không khác gì bồng lai tiên cảnh.
Bao năm nay, hương hỏa núi Tuyết Sơn vô cùng tấp nập, người người ồ ạt kéo đến cúng bái, khiến ngọn núi trở nên nhộn nhịp và khang trang hơn rất nhiều.
Từ chân núi đến đạo quán ở sườn núi đã được tu sửa vô cùng đẹp mắt, bậc thang được mở rộng, đèn đuốc cũng được treo dọc hai bên. Vô số người xếp hàng leo từng bậc thang. Còn từ sườn núi lên đỉnh núi thì không một bóng người, cũng không được tu sửa. Nơi đó giờ đây chỉ có những người trong đạo giáo mới được phép lên.
Trên thế gian đều biết, trên đỉnh Tuyết Sơn có một vị thần tiên đang cư ngụ. Sương mù quanh năm trên núi cũng là do vị thần tiên đó tạo ra. Để tránh làm phiền vị tiên nhân, nơi đó trở thành khu vực cấm đối với những người không thuộc đạo giáo.
Một đạo sĩ mặc đạo bào đầy bùn đất bước ra từ giữa đám người cúng bái. Vị đạo sĩ đó bước từng bước lên các bậc thang phía trên, rồi hướng thẳng lên đỉnh núi.
"Ồ! Đó là tiểu đạo sĩ nổi danh của núi Tuyết Sơn kìa!"
Vô số người phía dưới ngạc nhiên hô hoán.
"Sao trông bẩn thỉu thế kia?"
"Đúng là có hơi..."
"Chắc là người tu đạo nên trông thế thôi."
Cũng có vô số người thấy lạ nên bàn tán xôn xao.
"Tiểu Thuyết! Đi đâu vậy?" Một lão đạo sĩ tay cầm một thanh kiếm gỗ hô lên.
Tám năm trôi qua, Tiểu Thuyết giờ đây đã trở thành một thiếu niên.
"Con đến thăm Đạo Tổ!" Tiểu Thuyết quay mặt lại rồi hô lớn trả lời, gương mặt tuấn tú nhưng dính đầy bùn đất.
"Nhớ về sớm!" Lão đạo sĩ vuốt râu gật đầu.
"Được!" Tiểu Thuyết đã đi lên khá cao, sương mù trên đó rất dày đặc nên không thể nhìn rõ, chỉ còn nghe được tiếng vọng trả lời của Tiểu Thuyết mà thôi.
Ba khắc sau, Tiểu Thuyết cũng đã lên đến đỉnh núi. Thời gian đã trôi qua rất lâu nhưng khung cảnh nơi đây vẫn như ngày nào, chẳng có gì thay đổi. Gian đình vẫn nằm đó, một ông lão tiên phong vẫn ngồi đó.
"Đạo Tổ! Con đến rồi đây! Hôm nay là sinh thần của con, Đạo Tổ tặng con cái gì đi..." Tiểu Thuyết hào hứng chạy đến gian đình.
Chử Đạo Tổ mở mắt nhìn Tiểu Thuyết, khuôn mặt vẫn rất trẻ trung tuấn tú, không thấy một nét già nua nào của tuổi tác, còn giọng nói thì có chút già nua: "Ồ! Thế con muốn gì?"
"Đạo Tổ là thần cơ diệu toán, không lẽ không biết con muốn gì?" Tiểu Thuyết hỏi ngược lại Chử Đạo Tổ.
"Tặng con một cái túi gấm! Được không?" Chử Đạo Tổ nói, như thể đã đoán trước được lòng Tiểu Thuyết.
"Túi gấm?" Tiểu Thuyết suy nghĩ một hồi nhưng vẫn không hiểu.
"Khi nào gặp khó khăn thì mở chiếc túi gấm này ra!" Chử Đạo Tổ phất ống tay áo, một cây phất trần trắng toát xuất hiện. Lại phất cây phất trần một cái, một chiếc túi xuất hiện. Chiếc túi bay thẳng đến trước mặt Tiểu Thuyết rồi dừng lại, lơ lửng giữa không trung.
"Con ở trên núi thì làm sao mà gặp nguy hiểm?" Tiểu Thuyết hoang mang hỏi, tay cầm lấy chiếc túi gấm.
"Không! Ta bắt con xuống núi. Khi nào nổi danh giang hồ thì mới được về." Chử Đạo Tổ nói với giọng điệu hờ hững.
"Đạo Tổ nói con nổi danh giang hồ, vậy chắc con có thể làm được... Nhưng khi nào mới làm được?" Tiểu Thuyết hỏi dồn dập.
"Ta không biết! Thôi con mau xuống núi đi kẻo trời tối."
Chử Đạo Tổ vừa dứt lời thì Tiểu Thuyết đã đứng ở sườn núi tự lúc nào không hay. Tiểu Thuyết hoang mang, định chạy lên lại đỉnh núi, nhưng lại nghe một tiếng nói văng vẳng bên tai.
"Đi đi!"
Giọng nói đó là của Chử Đạo Tổ. Mặc dù không hiểu gì, Tiểu Thuyết vẫn ngầm đồng ý với lời dặn của Đạo Tổ. Y gật đầu rồi quay bước xuống núi.
"Tiểu Thuyết đi đâu nữa vậy?" Lão đạo sĩ cầm kiếm gỗ lúc nãy vẫn còn đứng trước đạo quán đón khách, hỏi.
"Con vào giang hồ! Tạc sư huynh! Khi nào Lưu Phong trưởng môn về, nhớ nói là đệ đã xuống núi theo lời dặn của Đạo Tổ. Đệ đi đây." Cứ như vậy, Tiểu Thuyết len lỏi qua đoàn người cúng bái để xuống núi.
Đã rất nhiều lần y hạ sơn nhưng lần này là lần đặc biệt nhất.
Đang yên đang lành, bỗng nhiên lại bị bắt phải nổi danh giang hồ. Tiểu Thuyết lắc đầu chán nản.
Thiên Sơ quốc.
Giang hồ Thiên Sơ bao năm nay luôn vô cùng náo nhiệt, không ít cái tên mới bắt đầu xuất hiện, tạo nên một thời đại giang hồ đầy mạnh mẽ.
Cận Thuần Môn cũng từ đó mà lập ra một bảng xếp hạng, gọi là Thần Công Thất Bảng. Trên bảng ghi chép tổng cộng bảy cái tên mạnh nhất trong giang hồ nhưng chưa bước vào cảnh giới Thánh nhân. Những người trên bảng này được sắp xếp theo thực lực võ công từ trên xuống dưới, mạnh trên yếu dưới, và mỗi năm thay đổi một lần. Điều này tạo ra những trận tỉ thí cao thấp náo nhiệt cho giang hồ.
Phiên bản văn chương này đã được truyen.free chăm chút, mọi quyền hạn thuộc về chúng tôi.