Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đại Náo Giang Hồ - Chương 2: Thiên Tôn Vương Cảnh

Một đứa nhóc mới tám tuổi, nhưng những gì cậu bé vừa trải qua có lẽ đến những người từng trải nhất cũng khó lòng sánh kịp. Cuộc sống luôn tàn nhẫn, nó luôn cướp đi những thứ quan trọng nhất của chúng ta. Người có đủ ý chí và nghị lực mới có thể vượt qua mất mát, đứng vững trên thế giới này; bằng không, họ sẽ bị những ký ức quá khứ chôn vùi tâm trí.

***

Trên mái nhà Mộc gia, một lão già xuất hiện từ lúc nào không hay.

"Ai da, vậy mà tự xưng là sát thủ hạng ba trên giang hồ, lại bị giết một cách đơn giản như vậy, làm ta thất vọng quá! Đúng là kẻ chỉ đáng đóng vai phụ." Ông lão khoác trên mình bộ y phục xanh đặc trưng của Bá gia, đứng trên mái nhà quan sát tình hình bên dưới.

"Ngươi cũng đến đây sao, lão già?" Một lão già râu tóc bạc phơ khác xuất hiện, đứng trên mái nhà đối diện của Mộc gia. Người này mặc một chiếc áo cam rách tay áo, cũng là đặc trưng của gia nhân Tạ Đình gia, và cũng trạc tuổi ông lão áo xanh kia.

Hai người này không ai khác chính là Bá Long Điền, gia chủ đời trước của Bá gia, và Tạ Đình La, của Tạ Đình gia. Cả hai đều cùng thời với Mộc Đinh Lăng, gia chủ đời trước của Mộc gia, cũng chính là phụ thân của tộc trưởng Mộc gia hiện tại – Mộc Đinh Tùng, người đang bị nhập ma phía bên dưới.

"Tạ Đình gia các ngươi tính đến đây hôi của à?" Lão già mặc y phục xanh chắp tay sau lưng, nhìn lão già mặc y phục màu cam bên mái nhà đối diện, hỏi bằng giọng điệu giễu cợt.

"Đúng là suy bụng ta ra bụng người. Bá gia các ngươi phá hoại hạnh phúc gia đình người khác như vậy không sợ con cháu sau này bị chết yểu à?" Người mặc y phục cam dùng giọng điệu giễu cợt y hệt để đáp lời: "Hình như Mộc gia chủ phát hiện chúng ta rồi!"

Tay Mộc Đinh Tùng buông lỏng, xác tên đội nón lá rơi xuống đất. Hắn dùng khuôn mặt lạnh băng nhìn về phía hai người đứng trên mái nhà rồi gằn từng chữ một: "Ta giết tất cả các ngươi!"

Đôi mắt Mộc Đinh Tùng toát ra ma khí nặng nề.

"Ồ! Mọi chuyện đã rối tung lên. Tên này nhờ ma khí mà đột phá Thiên Tôn Vương Cảnh! Không dễ đối phó!" Lão già mặc y phục xanh nhìn Mộc Đinh Tùng với vẻ e dè, đoạn quay sang nhìn lão già của Tạ Đình gia, giọng có chút thành khẩn: "La huynh! Chỉ cần huynh giúp ta giết nốt cái tên này, thì bất cứ thứ gì huynh thích, cứ tự nhiên lấy đi!"

Lão già được gọi là La huynh trầm ngâm suy nghĩ rồi nhún vai một cái: "Nhiệm vụ của ta thì Điền huynh cũng biết rồi đó. Mặc dù lần này lão già kia không có ở đây, còn Mộc Đinh Tùng bị nhập ma nên thần trí không còn minh mẫn như lúc bình thường, nhưng dù sao hắn cũng vừa đột phá Thiên Tôn Vương Cảnh. Cảnh giới tuy chưa vững chắc nhưng muốn giết hắn thì không hề đơn giản chút nào!"

"Được! Ta biết La huynh vốn rất ưa thích những món binh khí lừng danh trên giang hồ. Nếu huynh muốn, không chỉ Bích Hằng kiếm và Ô Long đao phía bên dưới là của huynh, ta cũng sẽ tặng huynh thêm một thanh kiếm xếp hạng mười trên bảng Bách Binh Phổ." Lão già được gọi là Điền huynh dùng tay chỉ về hai món binh khí trên đất, sau đó đưa tay lên vuốt râu.

"Ha ha! Hấp dẫn... Thật là hấp dẫn! Vậy thì giết hắn!" Lão già được gọi là La huynh nghe xong liền vô cùng phấn khích, lập tức nhảy từ trên mái nhà xuống, tung một chưởng mang theo ánh lửa mờ ảo lúc ẩn lúc hiện như một con đom đóm đang bay trong đêm tối. Đó chính là Viêm Ma Chưởng.

Nhưng chiêu đó lại không nhắm vào Mộc gia chủ mà lại nhắm vào Quân nhi đang nằm bất tỉnh dưới đất. Mặc dù Mộc Đinh Tùng đang nhập ma, hắn vẫn còn bản năng của một người cha. Cảm nhận được sự nguy hiểm đối với Quân nhi, hắn nhón mũi chân, bay thẳng đến nắm lấy cổ áo Quân nhi rồi dùng thân mình đỡ lấy chưởng đó. Tốc độ của Mộc Đinh Tùng nhanh như một cơn gió cuốn, mang theo cả ma khí nồng đậm.

Toàn thân Mộc Đinh Tùng lóe lên ánh lửa nhưng không lâu sau lại tắt. Hắn đột nhiên xoay người, đấm vào bụng Tạ Đình La một chiêu vừa nhanh vừa mạnh, lại mang theo ma khí trong người, khiến Tạ Đình La lùi lại mười bước, phun ra một ngụm máu.

"Đúng là không dễ đối phó!" Tạ Đình La lắc đầu cảm thán: "Lại lần nữa... Lão già ngươi còn định đứng đó nhìn đến bao giờ? Mau phụ ta một tay!"

"Tới ngay, tới ngay." Bá Long Điền gật đầu, đoạn nhón mũi chân rồi lao người xuống.

Tạ Đình La lại xuất chiêu Viêm Ma Chưởng vừa rồi đánh xuống, nhưng lần này thủ thế lâu hơn lần trước. Hắn ta định dồn hết nội công vào chưởng này sao?

Còn Bá Long Điền không dùng chiêu thức, mà đặt tay lên vai Tạ Đình La.

"Đây là... Truyền nội công cho ngươi!"

Chiêu Viêm Ma Chưởng lúc này đã khác xa lúc nãy, ánh lửa không còn chớp nháy mà mạnh hơn, vô cùng nóng bỏng. Mộc Đinh Tùng dùng một tay đấm vào chưởng đó, tay còn lại vẫn nắm chặt Quân nhi.

Hai chưởng va chạm khiến mặt đất xung quanh nổ tung, khói bụi mịt mù. Những mái nhà lân cận cũng bị luồng sức mạnh khủng khiếp hất tung lên, gió mạnh thổi bay mọi thứ. Mây trên bầu trời cũng tan biến, để lộ ánh trăng sáng vằng vặc soi rọi cả nơi đó. Thế nhưng, chỉ thấy khuôn mặt hai lão già đã nhăn nhó, trong khi Mộc Đinh Tùng vẫn giữ vẻ lạnh lẽo như ban đầu, chẳng hề biến sắc.

"Khốn kiếp! Sao lại mạnh đến thế chứ?!" Tạ Đình La bực tức chửi thề một tiếng, rồi nói với Bá Long Điền: "Còn chiêu gì... Mau dùng luôn đi, bằng không chết hết bây giờ!"

Tay phải của Bá Long Điền vẫn đặt trên vai Tạ Đình La, còn tay trái co lại, dồn năng lượng vào đầu ngón tay rồi bắn thẳng về phía Mộc Đinh Tùng.

Xuyên Tâm Chỉ!

Chiêu thức không có sức mạnh công phá quá mạnh mẽ nhưng khi thi triển, khả năng thành công lại lên đến tám, chín phần. Mặc dù nghe có vẻ lợi hại nhưng cái giá phải trả lại không nhỏ: ngón tay thi triển chiêu thức sẽ bị tách lìa khỏi bàn tay, lao thẳng vào kẻ địch.

"Lão già ngươi hôm nay chơi lớn vậy?" Tạ Đình La cảm thán: "Nhưng hy sinh một ngón tay để giết tên này thì vô cùng có lời!"

Ngón tay nhăn nheo do tuổi già của Bá Long Điền từ từ rách toác, rồi tách khỏi bàn tay, đâm thẳng vào giữa ngực Mộc Đinh Tùng. Hắn đau đớn rụt tay lại gào thét. Chưởng khí của Tạ Đình La cũng thừa cơ hội bồi thêm một đòn vào người Mộc Đinh Tùng. Lửa bùng phát, bao trùm thân thể hắn như một ngọn đuốc. Hắn vẫn cố gắng ôm chặt lấy Quân nhi rồi xoay người, ôm theo xác người vợ, cất bước bỏ chạy. Mặc dù được người cha che chở nhưng có vẻ Quân nhi cũng không tránh khỏi bị thương do hai chiêu thức đó gây ra.

Còn về phía hai lão già kia, tay của Bá Long Điền máu chảy đầm đìa, sắc mặt hai lão già đã tái mét. Nhưng Tạ Đình La vẫn cố gắng giơ cánh tay bị cháy đen của mình lên, bắn một pháo hiệu lên bầu trời rồi mới bất tỉnh. Dù chiêu chưởng có mạnh, nhưng gặp phải một quyền mãnh liệt của Mộc Đinh Tùng đã nhập ma nên cũng không tránh khỏi bị thương nặng. Dù có mượn ngoại lực tăng cường, sau khi kết thúc, họ cũng phải chịu phản phệ không nhỏ.

***

Ngoài đường, trước cửa Mộc gia.

Mộc Đinh Tùng, gia chủ Mộc gia, đang lao như điên về phía cửa thành phía tây. Trước ngực hắn, máu chảy nhỏ từng giọt xuống mặt đường, ngón tay của Bá Long Điền vẫn còn găm sâu trong lồng ngực. Thân thể thì bốc khói do vừa bị một chưởng của Tạ Đình La đánh phải. Có lẽ bây giờ Mộc Đinh Tùng cũng đã đặt một chân vào cửa tử.

Những ngôi nhà xung quanh của dân chúng đều mở toang hoác, nhưng lại không có bóng dáng của bất cứ ai. Bọn họ đều bỏ chạy khỏi khu vực đó khi thấy trong Mộc gia xảy ra chuyện chém giết. Mặc dù Mộc gia sống rất hiền hòa và thường xuyên giúp đỡ các gia đình khó khăn, làm cho dân chúng trong thành vô cùng quý mến, nhưng về chuyện đấu tranh của các gia tộc thì bọn họ muốn giúp cũng không đủ khả năng.

Mộc Đinh Tùng quay sang nhìn Quân nhi, phát hiện con trai mình cũng đã bị thương. Khuôn mặt từ gò má trái kéo dài xuống cổ đã bị bỏng, hơi thở cũng đã yếu vì bị ảnh hưởng bởi khí tức của Xuyên Tâm Chưởng. Trong lòng hắn không khỏi đau xót. Cũng nhờ việc này mà Mộc Đinh Tùng khôi phục được năm phần thần trí, cảm xúc cũng dần dần trở lại và nước mắt cũng bắt đầu rơi.

***

Bá gia.

Trước cửa không được thắp đèn.

Người của Bá gia đã âm thầm đưa Bá Long Điền về tới cửa nhà.

Một người trung niên để chòm râu lưa thưa, mặc y phục gia chủ tươm tất, từ trong nhà chạy ra đỡ lấy Bá Long Điền.

Người này không ai khác chính là Bá Long Đế. Trong giang hồ, hắn còn được biết đến với biệt hiệu Đế Bá, cũng là gia chủ hiện tại của Bá gia và là con trai duy nhất của Bá Long Điền.

"Phụ thân đã vất vả rồi!" Bá Long Đế đỡ lấy bàn tay đầy máu của Bá Long Điền.

"Không sao! Mọi việc còn lại giao cả cho con. Sống phải thấy người, chết phải thấy xác. Còn món đồ kia thì bỏ đi, chúng ta không lấy được đâu." Bá Long Điền xua tay trả lời bằng một giọng điệu đầy nhẹ nhõm, sau đó chậm rãi tiến vào trong nhà.

Bá Long Đế không trả lời mà chỉ gật đầu một cái. Hắn vẫn đứng trước cửa mà không có ý định rời đi.

Một lúc sau, lại xuất hiện một người trung niên. Hắn từ trong nhà bước ra, rồi đến gần Bá Long Đế, sau đó lấy que diêm trong tay áo ra, châm lửa thắp sáng ngọn đèn trước cửa.

Ánh lửa sáng dần lên, hiện rõ người vừa thắp đèn. Khuôn mặt người này vô cùng đáng sợ, bởi vì hắn chỉ còn một con mắt bên trái, bên phải là một hốc mắt trống rỗng tối tăm.

Người này không ai khác chính là Độc Nhãn, là quản gia của Bá gia. Hắn cũng là một người có tiếng trên giang hồ. Sau nhiều lần cùng nhau vượt qua sinh tử trên giang hồ, Bá Long Đế và Độc Nhãn đã kết nghĩa huynh đệ. Độc Nhãn liền đến Bá gia làm quản gia.

"Có cần ta đi luôn không?" Độc Nhãn vừa hỏi, vừa thổi tắt que diêm trên tay.

"Không cần, cứ để bọn gia nhân đi được rồi." Bá Long Đế nhìn ánh trăng trên bầu trời rồi thở dài: "Hắn không sống nổi đâu."

Một toán người của Bá gia đã được lệnh chờ sẵn ở cửa sau, giờ đây đã bắt đầu truy đuổi Mộc Đinh Tùng.

***

Tạ Đình gia.

Trái ngược với Bá gia, trước cửa của Tạ Đình gia lại thắp sáng rất nhiều ánh đèn.

Tạ Đình La bây giờ đã được gia nhân khiêng trên cáng đưa về đến cửa. Có vẻ hắn ta bị thương nặng hơn Bá Long Điền. Tay phải bị thương đã được băng bó, tay trái vẫn ôm chặt Ô Long đao và Bích Hằng kiếm, nhưng đã hôn mê bất tỉnh.

Một người trung niên ăn mặc luộm thuộm, khuôn mặt không tuấn tú, chỉ ở mức coi được, đang đứng ở trước cửa. Sau khi thấy Tạ Đình La, người này liền hốt hoảng chạy đến.

Người này không ai khác là Tạ Đình Khởi, con trai thứ hai của Tạ Đình La. Là một người không có danh tiếng gì mấy ở thành Tùng Li, nhưng tính tình lại vô cùng tốt, là người duy nhất ở Tạ Đình gia đồng ý ủng hộ Mộc gia.

"Mau đưa cha ta vào trị thương." Tạ Đình Khởi chậm rãi mở lời, vẻ mặt hơi tức tối: "Vậy là Tùng huynh lành ít dữ nhiều rồi. Ta chỉ có thể giúp huynh đến đó thôi."

Đứng giữa gia tộc và bằng hữu, quả thực ai cũng khó xử.

Tạ Đình Khởi thở dài thườn thượt, rồi ngồi phệt xuống bậc thềm trước cửa nhà.

Truyện này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện hấp dẫn được kể lại.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free