Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đại Mộng Chủ - Chương 8: Nguyên Thạch

“Điền sư huynh, Thẩm sư đệ, hai người các ngươi làm gì mà chặn cửa ta ngay khi ta vừa về thế?” Một người vừa cầm chìa khóa lạch cạch mở cửa, vừa cười vừa quay đầu nói với hai người.

Người mở cửa không ai khác chính là Bạch Tiêu Thiên. Hai người y nhắc đến là Thẩm Lạc và Điền Thiết Sinh – người mà La sư đã sai xuống núi đón Thẩm Lạc nhập quán hai năm về trước.

Sau một thời gian ngắn lên núi, Thẩm Lạc mới thực sự nhận ra Điền Thiết Sinh là người chất phác, có điều hơi nhát gan. Dù y lên núi sớm hơn đại đa số đệ tử nhưng lại thường xuyên bị đám Đinh Nguyên bỡn cợt.

Bạch Tiêu Thiên và Thẩm Lạc đều từng ra tay giúp đỡ Điền Thiết Sinh, hơn nữa ba người đều là môn hạ của La sư nên quan hệ ngày càng thân thiết.

“Vào rồi nói, vào rồi nói…” Thẩm Lạc vừa cười vừa đáp lời.

Hai người hối thúc Bạch Tiêu Thiên mở cửa, đốt nến rồi ngồi quây quần quanh chiếc bàn vuông trong phòng.

“Ui cha, mùi thơm này là… Hồng Vận lâu phải không?” Điền Thiết Sinh nhìn cái bọc giấy dầu trên bàn, nuốt nước bọt.

“Sành ăn đấy.” Bạch Tiêu Thiên đáp rồi nhanh chóng mở hết bốn gói giấy dầu ra.

Sau lớp giấy dầu kia còn có một lớp lá sen. Mở cả hai lớp ra, mùi thịt nồng nàn liền tỏa khắp phòng.

Ngay sau đó, y cười ha hả rồi nhấc hai bình sứ xanh lên, đặt một bình vào chiếc hộp gỗ sơn ở góc giường, chỉ để lại trên bàn duy nhất một bình.

Bạch Tiêu Thiên thích rượu, việc này Thẩm Lạc đã biết từ lâu. Điền Thiết Sinh thì chỉ im lặng, chăm chú nhìn đống vịt quay, thịt kho.

“Hôm nay Thẩm sư đệ rốt cuộc đã nhập môn Tiểu Hóa Dương Công, chén rượu này xem như chúc mừng hắn.” Bạch Tiêu Thiên lấy ra ba chén sứ, tự mình rót đầy ba chén Bạch Ngọc Thiêu rồi nâng chén lên nói.

“Thẩm sư đệ đã nhập môn? Chuyện xảy ra lúc nào? Huynh đệ chúng ta đúng là phải chúc mừng hắn.” Điền Thiết Sinh nghe xong thì thoáng giật mình, rồi vui mừng nói.

“Điền sư huynh, ta vừa mới nhập môn Tiểu Hóa Dương Công cách đây không lâu. Bạch sư huynh chỉ mất hai tháng đã nhập môn công pháp này, ta lại mất tới hai năm, có gì đáng chúc mừng đâu chứ.” Thẩm Lạc cười khổ đáp.

Chớ nói tới đệ tử nội môn như Bạch Tiêu Thiên, dù là đệ tử ngoại môn bình thường thì hai năm cũng phải tu luyện được đến bảy, tám phần công pháp Tiểu Hóa Dương Công.

“Đường tu hành rất dài, nhanh chậm nhất thời thì có đáng kể gì đâu, chỉ cần thành công đến đích là được. Hơn nữa Thẩm sư đệ là người có nghị lực lớn, thành tựu tương lai chưa hẳn đã kém ta.” Bạch Tiêu Thiên lắc đầu tỏ vẻ xem nhẹ.

“Bạch sư đệ nói rất đúng…��� Điền Thiết Sinh miệng nói vậy nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào đống vịt quay, thịt kho, như thể đang tính toán xem nên “ra tay” với miếng nào trước.

Thẩm Lạc nghe thế cũng chỉ cười trừ.

Đường tu hành rất dài nhưng chậm một bước sẽ là chậm nhiều bước, làm sao có thể nói nhẹ nhàng như vậy được? Huống hồ mình tu hành vốn là để kéo dài tuổi thọ, làm sao dám chậm?

Chỉ là những lời này hắn chỉ có thể nghĩ chứ không thể nói cùng bọn họ.

“Dù sao thì đây vẫn là chuyện tốt, trước cùng cạn chén này nào.” Bạch Tiêu Thiên bật cười lớn, cao giọng nói.

“Không sai, chúc mừng Thẩm sư đệ.” Điền Thiết Sinh phụ họa theo.

“Vậy liền đa tạ hai vị sư huynh.” Thẩm Lạc cảm ơn một tiếng rồi ba người cùng nâng chén uống.

Ngoài khung cửa, trăng đã ngả về tây. Trong phòng, tiếng nói cười càng rôm rả. Bất giác, đêm đã về khuya.

Thẩm Lạc tự biết cơ thể yếu ớt, thêm nữa tửu lượng hắn cũng bình thường nên không uống nhiều. Bạch Tiêu Thiên thì sức uống rất tốt, dù là mượn cớ tự phạt uống nhiều nhất bàn nhưng vẫn tỉnh như sáo.

Điền Thiết Sinh thì ngược lại, tửu lượng thực sự quá kém. Mới uống ba chén đã đỏ bừng mặt, lại ăn thêm kha khá vịt quay, thịt kho nên vừa no vừa buồn ngủ. Hai người liền dìu y lên chiếc giường kê ở đại sảnh nằm ngủ.

Hai người vừa mới trở lại bàn ngồi xuống thì đã nghe tiếng ngáy của Điền Thiết Sinh từ trong sảnh truyền ra.

Bạch Tiêu Thiên nghe tiếng ngáy liền mỉm cười, đưa tay vào trong túi áo mò mẫm một lúc, rồi lấy ra một xấp giấy vàng và ba bình sứ trắng, đặt lên bàn.

“Đa tạ Bạch sư huynh.” Thẩm Lạc tất nhiên biết đó là thứ gì nên vội vàng cảm ơn.

“Đồ là cho ngươi, có mấy điều này ta cần dặn dò ngươi một chút.” Bạch Tiêu Thiên dùng vẻ mặt nghiêm túc hiếm thấy nói.

“Ngươi nói đi.” Thẩm Lạc khẽ gật đầu.

“Chuyện chế phù, do môn quy nên ta không thể nói nhiều cho ngươi. Có điều ta tin tưởng thành tâm thì ắt linh nghiệm. Sư đệ là người có lòng bền vững chí, chưa hẳn không thể tự mình tìm hiểu ra. Chỉ có điều người không có pháp lực chân chính, làm thế nào để điều khiển phù lục này, e là ngươi vẫn chưa biết nhỉ?” Bạch Tiêu Thiên nói.

Thẩm Lạc nghe thế thì vui mừng, biết Bạch Tiêu Thiên muốn giúp mình nên vội lắc đầu.

“Phù lục cần chứa thần tàng khí mới có thể câu thông thiên địa quỷ thần. Khi sử dụng, cần dùng pháp lực kích hoạt phù lực, từ đó mới khiến linh phù phát huy uy lực. Nhưng nếu không có pháp lực mà muốn thôi động phù lục thì chỉ có thể mượn sức ngoại vật, ví dụ như Nguyên Thạch.” Bạch Tiêu Thiên giảng giải.

“Nguyên Thạch là thứ gì?” Thẩm Lạc thắc mắc hỏi. Thứ này hắn chưa từng thấy trong bất cứ cổ thư nào hắn từng đọc.

“Chính là cái này.”

Dứt lời, Bạch Tiêu Thiên liền đưa tay vào ngực áo mò mẫm một lúc, rồi lấy ra ba khối ngọc thạch màu trắng xám to cỡ trứng chim bồ câu đặt lên bàn.

Thẩm Lạc quan sát phát hiện những ngọc thạch này nhìn có vẻ rất đỗi bình thường, bên ngoài không thấy chút ánh sáng nào, nhưng quan sát kỹ sẽ thấy lấm tấm vài điểm đen. Điểm khác lạ duy nhất là khi có ánh sáng chiếu qua, có thể lờ mờ thấy bên trong ngọc thạch có một luồng khí trắng nhỏ đang chậm rãi lưu chuyển.

“Dùng cái này có thể kích hoạt được phù lục luôn sao?” Thẩm Lạc cầm một viên lên vân vê, hỏi.

“Đương nhiên là không, còn phải kết hợp với khí Dương cương của bản thân mới có thể kích hoạt. Tiểu Hóa Dương Công của ngươi đã nhập môn, chỉ cần chú ý phương pháp thôi động, hẳn là sẽ kích hoạt được.” Bạch Tiêu Thiên lắc đầu nói thêm.

“Còn cần khí Dương cương…” Thẩm Lạc trầm ngâm tự nói.

“Việc này có gì kỳ lạ, khí Dương Cương mặc dù không phải pháp lực nhưng người có dương khí sung túc, việc vẽ bùa cũng sẽ dễ dàng hơn người thường rất nhiều. Ngươi phải nhớ kỹ, vẽ bùa là việc hao tổn cả tâm thần lẫn dương khí, ngươi tuyệt đối đừng quá sức.” Bạch Tiêu Thiên nhắc nhở.

“Làm phiền Bạch sư huynh chỉ điểm.” Thẩm Lạc thầm hiểu những lời chỉ điểm này của đối phương mang lại cho mình không ít lợi ích, liền thành tâm cảm ơn.

“Đa tạ cái gì chứ, trước thu Nguyên Thạch vào rồi nói tiếp…” Bạch Tiêu Thiên nhìn mặt bàn hất cằm ra hiệu, đáp.

Thẩm Lạc không từ chối, gọn gàng thu Nguyên Thạch lại bởi hắn biết rõ, nếu không có Bạch Tiêu Thiên, e rằng hắn sẽ rất khó kiếm được thứ này.

“Ân tình này lớn lao, không lời nào có thể nói hết. Ngày sau có cơ hội nhất định báo đáp ngươi.” Thẩm Lạc trịnh trọng nói.

“Được rồi, có cơ hội mời ta đi uống mấy bữa rượu ngon là được, Hoa tử ở Xuân Hoa huyện cũng tốt, he he…” Việc chính đã nói xong, Bạch Tiêu Thiên lại trở về với vẻ nhắng nhít ban đầu.

Điền Thiết Sinh không dậy nổi, Thẩm Lạc đang một mình trở về tĩnh thất ở bãi đá xanh.

Bước trên thềm đá trong núi, dưới ánh trăng thanh nhàn nhạt trên cao chiếu xuống, tiếng côn trùng rả rích khiến tâm thần hắn thêm thanh thản, chút men say cũng theo gió núi mát lạnh bay đi.

Khi trở về tới tĩnh thất, hắn không còn buồn ngủ chút nào.

Bản chuyển ngữ này là tài sản của truyen.free, và mọi quyền lợi đều được bảo lưu.

Trước Sau

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free