(Đã dịch) Đại Mộng Chủ - Chương 73: Vật thị nhân phi
Ba ngày sau, đúng giữa trưa.
Ở sơn môn lối lên Xuân Thu quán, Ngưu sư huynh đang chán nản ngồi bệt trên thềm đá sau cổng sưởi nắng, tay bưng chén trà, miệng ngân nga khúc hát, vẻ mặt vô cùng nhàn tản.
Lúc này, gã bỗng nhìn thoáng thấy từ phía xa xa có một người đang men theo đường núi đi tới. Gã vội vàng đứng dậy, nheo mắt nhìn kỹ.
Chỉ thấy người kia mặc trường sam màu xanh, trên người đeo gói ghém quần áo bằng vải xám, tay còn xách thêm một túi nữa. Người này bước đi trên đường núi, thân người hơi cúi về phía trước, bước chân tuy không nhanh nhưng nhìn kỹ lại thấy khá vững vàng.
“Ối, sao lại là tiểu tử này?” Khi gã nhìn rõ gương mặt người tới, miệng không khỏi khẽ thốt lên một tiếng.
Người tới không ai khác, chính là Thẩm Lạc một mạch từ huyện Tùng Phiên trở về Xuân Thu quán.
Thẩm Lạc đến Thổ Tập trấn dưới núi từ sáng sớm, nhưng hắn không vội về quán mà trước tiên đi bán thớt ngựa, sau đó lại ghé Hồng Vận lâu mua thịt quay, rượu đế, cuối cùng là mua ít chu sa và phù chỉ rồi mới lên núi.
“Sơn môn trọng địa, không việc chớ vào.”
Thẩm Lạc vừa tới cửa sơn môn, giọng điệu lười nhác của Ngưu sư huynh liền từ trong sơn môn vọng ra.
“Ngưu sư huynh nói đùa rồi. Đệ theo lời tôn sư xuống núi thăm người nhà, hôm nay quay lại mà thôi.” Thẩm Lạc khẽ nhíu mày, chân không ngừng bước, tiến thẳng vào trong.
“Tiểu tử này nói chuyện với sư huynh thế à? Còn có chút quy củ nào không?” Vừa nói, Ngưu sư huynh bất ngờ lắc cổ tay, hất nước trà trong chén định dội thẳng vào đầu Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc nghiêng người ra sau một chút liền dễ dàng tránh được.
Trong mắt Ngưu sư huynh thoáng hiện nét kinh ngạc, gã nghiêng người qua một bên chắn trước mặt Thẩm Lạc.
Định bụng chất vấn Thẩm Lạc, gã đột nhiên chun chun cái mũi hít hà, đoạn đưa mắt liếc nhìn bọc quần áo trên vai Thẩm Lạc rồi mỉm cười, nói:
“Sư huynh đại nhân đại lượng, không so đo với ngươi. Quy củ ngươi cũng hiểu rồi, ta không cần phải nói lại chứ?”
“Rượu và vịt quay của Hồng Vận lâu này là ta mang về cho Bạch sư huynh và Điền sư huynh đó.” Thẩm Lạc nghe thế, mắt nhìn túi trên tay xong cũng cười híp mắt đáp.
Ngưu sư huynh nghe hắn đáp xong, tức thì nổi nóng quát:
“Đừng có không uống rượu mời mà muốn uống rượu phạt. Đưa đây!”
Dứt lời, gã lập tức bước tới một bước, toan tự tay cướp đồ.
Thẩm Lạc như đã dự tính trước tình huống này. Chân trái hắn không lùi mà nhích lên trước một chút, vừa vặn dẫm lên bãi nước trà, đồng thời Vô danh công pháp trong người cũng đã vận chuyển, một tia pháp lực xuôi theo lòng bàn tay phóng ra, vô thanh vô tức dẫn dắt đám nước trà ngưng tụ thành vô số hạt nước nhỏ xíu không ngừng xoay tít.
Ngưu sư huynh dẫm một cước lên những hạt nước kia, lòng bàn chân bất ngờ trượt đi khiến cả người mất thăng bằng, đâm thẳng về phía Thẩm Lạc.
“Ấy dà, sư huynh cẩn thận!”
Thẩm Lạc né người qua một bên, duỗi tay ra bộ y như muốn đỡ Ngưu sư huynh, nhưng bàn tay khi đối phương sắp chạm tới lại phất nhẹ một cái về phía bụng gã, theo đó một cỗ Dương cương chi lực thoáng đẩy lên, thân thể Ngưu sư huynh thuận đà bay lên không trung, nhào về phía trước rồi cứ thế ngã lăn ra ngoài sơn môn.
Tiếng kêu thảm thiết liên tục từ ngoài sơn môn vang lên, Ngưu sư huynh đúng là đã xuôi theo bậc thềm đường núi, một phát lăn liền mười bảy, mười tám bậc.
Thẩm Lạc không quay đầu nhìn, tiếp tục bước về phía trước nhưng đi được hai bước, hắn lại dừng lại, lấy giấy bút ra, ung dung viết liền một câu:
“Ấn đường sư huynh hôm nay đen sạm, bước chân yếu ớt, rõ là thận tinh không đủ. Cái phao câu vịt này bổ thận tráng dương, xin sư huynh cứ tự nhiên nhận lấy.”
Vừa thu bút lại, hắn liền lấy từ trong bọc ra con vịt quay mua dưới núi, tiếp đó ngắt lấy cái phao câu đem gói vào trong tờ giấy vừa ghi rồi đặt lên thềm đá mà Ngưu sư huynh mới ngồi.
Làm xong hết thảy, hắn liền phủi tay, thản nhiên đi vào sơn môn.
“Xem như đã trở về, cảnh cũ nhưng người đã khác.”
Nhìn những khóm cây ngọn cỏ quen thuộc trong Xuân Thu quán, Thẩm Lạc bất giác cảm thán một câu, xong tiếp tục bước về phía trước.
Dọc theo con đường này, hắn không ngờ lại gặp được không ít đệ tử nội môn, đa số đều gật đầu chào hỏi lấy lệ.
Chẳng biết tại sao, hắn cảm thấy những người này khi nhìn hắn, ánh mắt ai cũng hiện lên vẻ cổ quái.
Đang lúc Thẩm Lạc âm thầm thắc mắc, chân đã bước tới chỗ dưới Linh Quan điện, hắn định men theo đường núi đi lên, ngước mắt nhìn lại thấy trên đường núi, cách hắn khoảng năm, sáu mươi bậc có một thân ảnh béo tròn đang đi xuống.
Nói đến người béo nhất Xuân Thu quán, ai ngoài Đinh Nguyên ra chứ, đằng sau gã còn có ba, bốn đệ tử nữa.
Những người này liếc nhìn Thẩm Lạc đang bước tới bậc thứ mười, trong mắt ai cũng lộ vẻ ngạc nhiên, Đinh Nguyên đứng chính giữa còn khoa trương hơn, đưa hai bàn tay mập ú dụi dụi mắt.
“Ối, ta không hoa mắt chứ. Tiểu tử này mất tích nhiều ngày như vậy, vốn tưởng đã bị đuổi ra khỏi quán rồi, sao còn dám vác mặt về đây?” Một gã bình thường hay theo đuôi nịnh bợ Đinh Nguyên, không nhịn được nhỏ giọng lẩm bẩm.
Thẩm Lạc dù đứng cách khá xa nhưng nhìn rõ, nghe rõ, trong lòng tựa hồ đã hiểu nhưng bước chân vẫn không ngừng.
“Thẩm Lạc, lâu rồi không thấy bóng dáng, giờ nghĩ sao lại muốn quay về chứ?” Đinh Nguyên chờ Thẩm Lạc bước tới gần, đưa một tay ra ngăn lại.
“Về nhà thăm người thân thôi, sao có thể ở mãi không quay lại chứ?” Thẩm Lạc từ tốn hỏi ngược lại.
“Ta lại thấy là bị đuổi khỏi sư môn rồi, làm sao vẫn mặt dày quay về? Đừng tưởng chúng ta không biết gì, kẻ bệnh tật ốm yếu quanh năm như ngươi vào quán cũng chỉ để kéo dài tính mạng, cũng đừng có dùng những thứ vương mùi tiền bạc của ngươi làm ô uế đất Đạo Môn thanh tịnh.” Đinh Nguyên khinh khi, bĩu môi đáp.
Những kẻ kia ai nấy đều nhìn Thẩm Lạc.
“Ta vào quán làm gì, có liên quan tới các ngươi sao?” Thẩm Lạc sầm mặt, trừng mắt nhìn đám người kia.
Đám người Đinh Nguyên chỉ cảm thấy khí thế trên người Thẩm Lạc đột nhiên biến đổi, tạo cho người ta một loại cảm giác áp chế vô hình khiến cả đám nhất loạt không tự chủ được dời ánh mắt đi, nhất thời không ai dám nhìn thẳng vào mắt hắn.
Thẩm Lạc liền mặc kệ đám này phản ứng ra sao, chân tiếp tục đi thẳng lên.
Đinh Nguyên nhất thời không kịp phản ứng, khi thấy đám người kia đều đổ dồn ánh mắt về phía mình, gã lập tức cảm thấy khó chịu không thể chịu nổi.
“Một tên phế vật lại dám bất kính với sư huynh, có phải muốn làm phản không!”
Đinh Nguyên quát một tiếng chói tai, vung người sải bước đuổi theo, đồng thời tay phải vận ba, bốn phần lực đạo của Tiểu Hóa Dương Công, năm ngón tay xòe rộng, bàn tay bỗng chốc lớn thêm một vòng, vỗ thẳng về phía hậu tâm Thẩm Lạc.
“Một chiêu Thanh Dương Thủ này của Đinh sư huynh thực sự rất có trình độ.”
“Đúng là không biết trên dưới.”
Mấy gã còn lại thấy thế, đồng loạt lớn tiếng trầm trồ khen ngợi.
Thẩm Lạc đưa lưng về phía Đinh Nguyên, không ngoảnh đầu lại mà ch�� đưa tay trái lên trảo một cái, tóm gọn ngón út tay phải của Đinh Nguyên, rồi nhẹ nhàng bẻ cong.
“Ối ối, đừng đừng, đau chết ta…” Tiếng kêu la như heo bị chọc tiết của Đinh Nguyên lập tức vang vọng.
Tiếc rằng ngón út của hắn bị Thẩm Lạc tóm rất chắc, chỉ có thể chúi người xuống theo lực tay của Thẩm Lạc, đau đến chảy cả nước mắt.
Tiếng trầm trồ khen ngợi xung quanh liền im bặt, gã nào gã nấy đứng sững tại chỗ. Hiển nhiên không kẻ nào ngờ được Thẩm Lạc, một kẻ mà Tiểu Hóa Dương Công mới chỉ nhập môn lại có thân thủ khá như thế, một chiêu đã có thể chế trụ Đinh Nguyên.
“Thẩm… Thẩm Lạc, ngươi chớ làm càn, nếu làm ta bị thương, sư phụ ta… ái ui…”
Đinh Nguyên lấy hơi được một chút, dù người đau vặn cả eo vẫn hung hăng dọa nạt.
Kết quả gã mới nói được nửa câu, tay Thẩm Lạc lại dùng thêm chút lực khiến gã lại kêu lên như bò bị chọc tiết.
“Đinh sư huynh, Thanh Dương Thủ của ngươi cao thâm khó đoán, Tiểu Hóa Dương Công của sư đệ mới chỉ vừa nhập môn thôi, đừng có dọa ta chứ.” Thẩm Lạc bình thản đáp, đồng thời đảo mắt nhìn đám còn lại.
Lúc này, Đinh Nguyên đau đến ngũ quan vặn vẹo, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán, nhưng vì quá đau nên chỉ có thể kêu ú ớ không thành tiếng.
Mấy gã kia nhao nhao cúi gằm mặt xuống, không ai dám nhìn thẳng vào mắt hắn.
Toàn bộ bản chuyển ngữ này thuộc sở hữu độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.