(Đã dịch) Đại Mộng Chủ - Chương 656: Lão hữu
Thẩm Lạc từ Sùng Huyền đường bước ra, đi thẳng đến phủ nha, muốn gặp Lục Hóa Minh, có một số việc hắn phải trình bày rõ ràng trước mặt Trình Giảo Kim.
Sau khi Thẩm Lạc đi qua hai khoảng sân nhỏ, chợt nghe thấy tiếng đánh nhau từ phía trước vọng đến, trong lòng lấy làm lạ.
Còn có người dám ở nơi này làm loạn ư?
Đúng lúc hắn còn đang nghĩ ai đó đang luận bàn đạo pháp, thì thấy một bóng người bị đánh bay từ trong viện phía trước ra, sắp sửa va vào bức tường trước sân.
Hắn vội vàng đưa tay lên, ngưng tụ một luồng sóng nước để giữ người kia lại, khi nhìn kỹ, hắn mới nhận ra người bị đánh bay chính là Cổ Hóa Linh.
"Cuồng đồ to gan, nơi này là quan phủ Đại Đường, không phải chỗ ngươi có thể giương oai!" Lúc này, tiếng Lục Hóa Minh gầm thét từ sân trước vọng đến, trong giọng nói ẩn chứa mấy phần tức giận.
Thẩm Lạc nhíu mày, đang định đi vào hỗ trợ, thì nghe thấy một giọng nói có chút quen thuộc vọng ra:
"Quan phủ Đại Đường bao giờ lại thành nơi ẩn náu của yêu nghiệt? Ngươi có biết yêu nữ kia đã từng làm những chuyện gì sao? Lại dám ở đây giả mạo quyền thế, còn không mau cút ngay, đừng làm chậm trễ việc ta diệt trừ yêu ma!"
"Giọng nói này..." Thẩm Lạc khẽ nhíu mày, đôi mắt hơi sáng lên.
Đúng lúc này, bên trong lại truyền tới tiếng thuật pháp va chạm, hiển nhiên là Lục Hóa Minh và người kia đã phát sinh xung đột, đang giao thủ với nhau.
Thẩm Lạc vội vàng lách người đi vào, thì thấy hai người đang lơ lửng giữa không trung, mỗi người thi pháp, tung ra hai đạo ánh sáng lóa mắt khác nhau, kịch liệt va chạm vào nhau.
Ánh mắt hắn đảo qua Lục Hóa Minh, rồi rơi vào người đứng đối diện. Người kia mặc một bộ trường bào trắng như tuyết, dáng người cao ráo, dung mạo anh tuấn, chính là Bạch Tiêu Thiên.
Thẩm Lạc do dự một chút, thân hình lóe lên, bay đến giữa hai người để ngăn cản. Cánh tay vung lên, một đoàn hơi nước màu lam lập tức ngưng tụ, rồi lao thẳng vào hai chùm sáng chói mắt kia.
"Phanh" một tiếng vang lên!
Hơi nước màu lam đánh trúng hai đoàn quang mang, buộc chúng phải đổi hướng công kích. Khiến chúng bay thẳng lên không trung, sau đó nổ tung, tiếng nổ lớn chấn động cả quan phủ.
Hai người trên không đồng thời cúi đầu nhìn xuống, thì phát hiện ra Thẩm Lạc đang ngăn cản cuộc giao đấu của họ.
Ngay sau đó, Bạch Tiêu Thiên đột nhiên từ trên không trung hạ xuống, mắt đầy ngạc nhiên đánh giá Thẩm Lạc từ đầu đến chân. Y dường như không dám tin, liền tiến tới vỗ nhẹ lên vai hắn để thăm dò.
"Thẩm Lạc, thật sự là ngươi ư!" Lông mày đang nhíu chặt trong nháy mắt giãn ra, y vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ reo lên.
"Không phải ta thì còn có thể là ai, Bạch huynh, đã lâu không gặp." Thẩm Lạc lộ vẻ tươi cười, vui vẻ nói.
"Trước đó trong nhà gửi thư đến, nói ngươi về quê, sau đó bặt vô âm tín, ta còn lo lắng ngươi gặp phải chuyện gì không hay, không ngờ ngươi lại thực sự đến kinh thành. Ngươi này... Vừa rồi... Tu vi của ngươi, đã đạt đến Xuất Khiếu kỳ rồi sao?" Bạch Tiêu Thiên mới nói được một nửa, đột nhiên nhớ tới màn vừa rồi, không nhịn được mà thốt lên kinh ngạc.
"Xuất Khiếu sơ kỳ, so với cảnh giới Xuất Khiếu trung kỳ của ngươi vẫn kém hơn." Thẩm Lạc cười nói.
"Ta đến Hóa Sinh tự, chưa từng một ngày lơi lỏng tu luyện, còn ngươi thì sao, chẳng lẽ cũng bái nhập tông môn lợi hại nào đó, hay là gặp được tiên sư ẩn thế tránh đời, nếu không làm sao có thể có biến hóa lớn như vậy?" Bạch Tiêu Thiên hỏi dồn dập.
Thẩm Lạc mỉm cười, chỉ lắc đầu, không nói gì.
Lục Hóa Minh đứng bên cạnh thấy vậy thì mặt mày ngơ ngác.
"Thẩm Lạc, ngươi nhìn xem nàng ta là ai?" Lúc này, sắc mặt Bạch Tiêu Thiên bỗng trầm hẳn xuống, y chỉ tay về phía sau lưng Thẩm Lạc, nói.
Thẩm Lạc không cần quay đầu lại, cũng biết là đang nói Cổ Hóa Linh.
Còn không đợi hắn nói chuyện, một luồng pháp lực mãnh liệt từ trên người Bạch Tiêu Thiên bùng lên, dáng vẻ như muốn xông lên vấn tội.
Lục Hóa Minh phát giác điều không ổn, thân hình lóe lên, lập tức chắn trước Cổ Hóa Linh.
Thẩm Lạc thì kéo tay Bạch Tiêu Thiên lại.
"Thẩm Lạc, ngươi..." Bạch Tiêu Thiên thấy thế, trong mắt hiện lên vẻ không hiểu.
"Tiêu Thiên, có một số việc ở đây, ta cần nói cho ngươi biết trước đã, sau đó ngươi muốn làm gì thì làm." Thẩm Lạc lắc đầu.
Tiếp đó hắn kể lại tất cả mọi chuyện của Hắc Phượng Yêu và tổ chức thần bí kia cho Bạch Tiêu Thiên nghe.
"Cho dù như vậy, nàng ta cũng khó thoát khỏi tội." Bạch Tiêu Thiên sau khi im lặng nghe xong, vẫn lạnh lùng nói.
"Không sai, nhưng hiện tại không phải là lúc giết nàng ta. Chúng ta muốn tìm được manh mối của tổ chức sau lưng nàng ta, nhất định phải tạm thời gạt bỏ chuyện báo thù rửa hận sang một bên." Thẩm Lạc đè bả vai Bạch Tiêu Thiên xuống, truyền âm nói.
"Thôi, đã ngươi đã nói vậy, thì trước tiên tạm tha cho nàng ta một lần này." Bạch Tiêu Thiên quay đầu liếc qua Cổ Hóa Linh, nghĩ đến việc lúc trước khi mình ra tay, đối phương dường như cũng không hề chống cự, trong lòng thầm thở dài một tiếng.
Lục Hóa Minh thấy sát khí trên người y thu lại, lúc này mới thở phào một hơi, truyền âm hỏi Thẩm Lạc:
"Bạn của ngươi làm sao vậy? Sao vừa gặp mặt đã muốn đánh muốn giết vậy?"
"Y cũng giống như ta, là một trong những người còn sống sót của Xuân Thu quan." Thẩm Lạc trả lời.
Lục Hóa Minh nghe vậy thì sững người, lập tức quay lại nhìn Cổ Hóa Linh một cách bất đắc dĩ, hỏi: "Ngươi không sao chứ?"
Cổ Hóa Linh cúi mặt chỉ im lặng lắc đầu, cũng không nói gì.
"Cái tên ngươi này, đã đến Trường An thành rồi mà cũng không tới Hóa Sinh tự tìm ta, đúng là quá đáng!" Vẻ mặt Bạch Tiêu Thiên như sau cơn mưa trời lại sáng, y nhấc khuỷu tay huých nhẹ Thẩm Lạc một cái.
"Dạo gần đây, không quá yên bình, căn bản không rảnh rỗi để đi tìm ngươi, hơn nữa cũng không muốn quấy rầy việc tu hành của ngươi." Thẩm Lạc bất đắc dĩ nói.
"Thiên tài như ta, còn sợ ngươi quấy rầy sao?" Bạch Tiêu Thiên đắc ý cười một tiếng.
Thẩm Lạc nhớ lại chuyện trong mộng cảnh, tận mắt nhìn thấy Bạch Tiêu Thiên tự bạo mà chết, không nhịn được khuyên nhủ:
"Tính tình của ngươi cũng nên thay đổi một chút, trên con đường tu hành cần phải chuyên tâm hơn một chút, đừng đợi đến lúc độ kiếp không thành biến thành Bán Tiên lại hối hận."
"Cái tên ngươi này thật quá coi trọng ta, độ kiếp? Bán Tiên? Ta dù là một thiên tài, cũng không dám khoe khoang đến mức ấy... Hơn nữa, khẩu khí của ngươi từ lúc nào trở nên cuồng ngạo vậy? Theo giọng điệu của ngươi, ngay cả Bán Tiên cũng không được ngươi xem trọng?" Bạch Tiêu Thiên nghe vậy sững sờ, cười nói.
"Ta không đùa với ngươi, trên con đường tu hành không thể lười biếng." Thẩm Lạc nghiêm mặt nói.
"Cái tên ngươi này, cũng vì không biết ta ở Hóa Sinh tự đã chịu bao nhiêu đau khổ, mới dám nói ta tu hành lười biếng... Có điều, nhìn bộ dạng ngươi như vậy, chỉ sợ đã chịu không ít thiệt thòi?" Bạch Tiêu Thiên thấy thần sắc của hắn trịnh trọng, thì thu lại vẻ vui đùa, nói.
Hai người nói xong, nhìn nhau mỉm cười, vẻ mặt đầy vui vẻ.
Thẩm Lạc lập tức gọi Lục Hóa Minh tới, giới thiệu hai người với nhau, quả đúng là không đánh không quen.
Sau khi trò chuyện, Thẩm Lạc mới biết được thì ra Bạch Tiêu Thiên cũng đi theo hai vị cao tăng Hóa Sinh tự đến đây để tham gia Thủy Lục Pháp Hội. Vì y sợ đi theo các sư thúc sư bá thì sẽ phải giữ im lặng, nên mới đến khu vực này dạo chơi, và rồi vô tình đụng độ với Lục Hóa Minh và Cổ Hóa Linh.
"Bạch huynh, chúng ta còn có vài việc cần đi gặp mặt Trình quốc công, trước hết xin cáo từ." Sau một lúc tán gẫu, Lục Hóa Minh chắp tay nói.
"Cứ ở Trường An, sau khi hết bận rồi lại gặp." Thẩm Lạc cũng mở miệng nói.
"Được rồi, các ngươi có việc cứ đi trước, ta cũng nên đi Sùng Huyền đường bên kia rồi." Bạch Tiêu Thiên cười nói.
Mọi quyền đối với bản chuyển ngữ này đều thuộc về truyen.free.