(Đã dịch) Đại Mộng Chủ - Chương 58: Nhảy cao hơn trượng
Thẩm Lạc vội vã đứng thẳng người giữa dòng nước, đưa mắt quét một lượt xung quanh rồi chăm chú quan sát bên trong thuyền một hồi lâu. Sau đó, hắn mới từ từ lặn xuống, vẻ mặt hiện rõ nét âm trầm.
Hắn hình như không cẩn thận gây họa, thả ra thứ không nên thả rồi.
Thẩm Lạc nhíu mày, nhẹ nhàng đưa tay xoa xoa dấu răng trên vai phải. Hắn bất ngờ nhận ra không hề có cảm giác đau đớn, hơn nữa da thịt cũng chẳng sứt sẹo hay rỉ máu, cứ như thể vết răng đó chỉ là hình vẽ mà thôi.
Nhưng hắn vẫn nhớ rất rõ ràng, trước khi hôn mê, vai phải hắn quả thực đã bị con quỷ hình đầu lâu kia cắn. Thậm chí, cảm giác lạnh buốt khi hàm răng ấy chạm vào da thịt vẫn còn in sâu trong tâm trí.
Thẩm Lạc suy nghĩ một lát rồi vốc chút nước sông lên, đổ vào dấu răng rồi nhẹ nhàng kỳ cọ. Kết quả, vùng da xung quanh chỉ hơi ửng đỏ lên chứ không có bất kỳ biến chuyển nào khác.
Dấu răng trên da đỏ sậm như tụ máu, không biết liệu sau này có tự phai mờ đi không.
Thẩm Lạc loay hoay suy nghĩ mãi nhưng vẫn không tìm ra manh mối nào, đành tạm gác chuyện này sang một bên.
Cảm giác khô nóng trên người đã dần vơi đi quá nửa, Thẩm Lạc liền bám hai tay vào rìa đuôi thuyền, gồng mình dồn sức nhấn mạnh xuống, định mượn lực đó để trèo lên lại thuyền.
Hắn nào ngờ, ngay khi vừa dùng sức, đuôi thuyền liền như bị một tảng đá lớn đập trúng, chúi mạnh xuống, chìm hẳn vào trong nước, còn mũi thuyền thì chổng ngược lên trời.
Trong thuyền, một tràng những tiếng va chạm loảng xoảng vang lên, đủ thứ đồ đạc lộn xộn đổ ập xuống, trôi về phía hắn.
May mà Thẩm Lạc phản ứng mau lẹ, tức tốc đưa tay nhấc phần đuôi thuyền lên. Mũi thuyền phía kia vừa chổng lên cao giờ lại dập mạnh xuống mặt sông, khiến bọt nước bắn tung tóe, những đợt sóng nước từ đó lan rộng ra.
“Chuyện gì đây?”
Thẩm Lạc nhẹ nhàng vịn vào thân thuyền đang liên tục lắc lư, đôi mắt nhìn chằm chằm vào hai bàn tay mình, tràn ngập vẻ không thể tin nổi.
Ngay sau đó, hắn xoay người, hướng mặt về phía dòng sông đang chảy xiết, vung một tay lên, dồn chút sức rồi vỗ mạnh xuống mặt nước.
Chỉ nghe mặt sông vang lên một hồi âm thanh trầm đục, nước sông như bị một tảng đá lớn nặng mấy trăm cân giáng xuống, bọt nước bắn tung tóe lên cao. Đồng thời, mặt nước chấn động mạnh, sóng lớn cuồn cuộn lan ra, một làn sóng bạc đầu cao hơn một trượng, lẫn đầy bọt nước, trào ngược dòng nước.
Sóng nước tỏa nhanh ra phạm vi vài trượng, rồi sau đó động năng giảm dần, một lần nữa đổ ụp xuống sông. Còn nơi bàn tay hắn vỗ xuống, mặt nước vẫn còn một vòng xoáy rất sâu, phải mất mấy nhịp thở mới dần biến mất.
“Sức mình… sao lại trở nên mạnh thế này rồi?” Thẩm Lạc nhìn chằm chằm vào bàn tay mình, lòng vẫn ngập tràn cảm giác khó tin.
Hắn vòng qua thân thuyền, bò lên bãi đá lởm chởm, liền thấy sợi dây neo thuyền ở mũi thuyền đã bị đứt do lúc nãy mũi thuyền bị hất lên cao. Để tránh thuyền bị nước cuốn trôi, hắn vội vàng buộc lại lần nữa.
Thẩm Lạc quay người lại, quét mắt nhìn một lượt bãi ghềnh đá, phát hiện trên mặt đất có một khối đá khá phẳng lớn bằng đầu người. Hắn liền bước tới, ngồi xổm xuống bên cạnh.
Chỉ thấy hắn xòe bàn tay ra, khoa chân múa tay một hồi trên khối đá, miệng đột nhiên quát khẽ một tiếng rồi vỗ nhanh xuống.
Đùng! Một âm thanh mạnh mẽ, dứt khoát vang lên.
Hắn nhướng mày, vội thu nhanh bàn tay đang có cảm giác hơi đau lại.
Hắn cúi đầu nhìn xuống khối đá, gạt đi lớp bụi dày, liền thấy một dấu tay rất rõ nét. Thế nhưng, bản thân khối đá lại chẳng có biến hóa gì khác.
Thẩm Lạc xoa xoa tay rồi chậm rãi đứng lên, vẻ mặt vừa vui mừng lại vừa có chút lúng túng.
“Rắc.”
Ngay khi hắn định quay người trở lại thuyền, một âm thanh đột nhiên vang lên ngay bên chân hắn.
Hắn nhíu mày, cúi xuống đưa tay chạm nhẹ lên hòn đá. Tức thì, hòn đá vốn tưởng chừng còn nguyên vẹn ấy, giờ lại hiện ra vô số vết nứt chằng chịt như mạng nhện rồi vỡ vụn.
Mắt Thẩm Lạc sáng ngời lên, tay xoa xoa đám vụn đá trên mặt đất, khóe miệng hắn không nhịn được khẽ nhếch lên.
Năm đó khi mới vào Xuân Thu quán, Điền Thiết Sinh đã từng biểu diễn Thanh Dương Thủ trước mặt hắn, một chưởng đánh lên bàn đá kia khiến hắn vẫn còn nhớ mãi. Giờ đây, lực đạo của bản thân hắn nếu so với chưởng pháp đó thì tuyệt đối không hề thua kém.
“Rốt cuộc là tại sao? Lúc mình hôn mê đã xảy ra chuyện gì vậy?” Thẩm Lạc càng nghĩ càng cảm thấy mơ hồ.
“Chẳng lẽ là…”
Một suy nghĩ mà trước kia hắn dù muốn cũng không dám chạm tới bỗng hiện lên trong đầu.
Để nghiệm chứng suy đoán này, hắn lập tức khoanh chân ngồi xuống, hai tay kết thành ấn quyết đặt trước ngực, thầm lẩm nhẩm khẩu quyết Tiểu Hóa Dương Công. Tức thì, lực lượng Tiểu Hóa Dương Công trong cơ thể cũng theo đó được điều động, tự vận chuyển.
Chỉ thấy hắn vừa vận công, một vầng hào quang màu đỏ liền bừng lên giữa hai tay hắn. Trong quầng sáng đó, những tia sáng ngưng thực dài ba tấc như giao long uốn lượn, xuyên thẳng ra, dần hình thành một khối cầu năng lượng lớn.
Từ trong khối cầu màu đỏ tỏa ra từng đợt khí ấm áp, thậm chí hơi nóng bỏng, chỉ thoáng chốc đã khiến toàn bộ nước đọng trên người Thẩm Lạc bay hơi sạch sẽ, quần áo cũng bị sức nóng hong khô.
Sau hơn mười nhịp thở, Thẩm Lạc đột nhiên hít sâu một hơi. Theo đó, những sợi tơ màu đỏ nhao nhao thu về, chui vào trong mũi miệng, khiến cả khuôn mặt hắn bừng đỏ.
Đợi tới khi ánh sáng màu đỏ biến mất, Thẩm Lạc mới buông hai tay, từ từ mở mắt ra.
Khóe miệng hắn lộ vẻ vui sướng không thể che giấu. Đồng thời, cả người hắn bật tung lên, bất ngờ nhảy vọt lên cao hơn một trượng. Khi đáp xuống đất, một cước giẫm lên khối đá cuội khiến một tiếng “phành” trầm đục vang lên.
“Lực lượng sung mãn, gân cốt nhẹ nhàng, dương khí tỏa ra ngưng tụ như mặt trời, Cương khí nội liễm như ráng mây đỏ trước mặt. Đây là biểu hiện của viên mãn.” Thẩm Lạc nắm chặt hai tay, miệng lẩm bẩm đọc một đoạn trong Tiểu Hóa Dương Công.
Tất cả những biến hóa trên người hắn lúc này đều chứng minh một điều: Tiểu Hóa Dương Công của hắn vậy mà đã đạt đến viên mãn!
“Viên mãn, viên mãn… Haha, vậy mà đã viên mãn!” Hắn không nhịn được mà tung mình nhảy lên cao, vung tay hô lớn.
Có điều, hắn vừa khẽ động, kinh mạch khắp nơi trên cơ thể liền bắt đầu âm ỉ đau.
Cảm giác đau đớn này khiến hắn phải đè nén sự hưng phấn trong lòng lại, bắt đầu tập trung suy nghĩ vì sao chỉ sau một đêm, Tiểu Hóa Dương Công mới nhập môn của hắn lại tăng vọt lên trạng thái viên mãn.
“Chẳng lẽ là do ảo ảnh đầu quỷ kia?” Thẩm Lạc bất giác đưa mắt nhìn về phía dấu răng trên vai.
Rõ ràng là sau khi bị đầu quỷ kia cắn rồi ngất đi, tỉnh lại hắn liền biến thành như bây giờ. Thế nên, nguyên do khả dĩ nhất mà hắn có thể nghĩ tới cũng chỉ là chuyện đó.
Chỉ là vì sao lại như vậy thì hắn lại chẳng có chút manh mối nào.
Có điều, dù thế nào đi nữa, việc Tiểu Hóa Dương Công đạt đến viên mãn vẫn là một chuyện vui vô cùng lớn.
Dựa theo suy đoán của Phong Dương chân nhân, điều này tương đương với việc hắn có thể sống thêm vài năm.
Chỉ cần trong khoảng thời gian ấy, nếu hắn có thể đạt được tư cách tu luyện Thuần Dương kiếm quyết, hoặc học được gì đó từ Vô Danh Thiên Thư, thì rất có khả năng hắn sẽ kéo dài thêm được tuổi thọ, thậm chí còn có hy vọng chính thức bước lên con đường tu tiên.
Bản văn này, với công sức biên tập cẩn trọng, thuộc về truyen.free.