(Đã dịch) Đại Mộng Chủ - Chương 40: Đi để trở về
Đám mây đen hình sói lập tức nổ tung, biến thành những lớp khói đen dày đặc cuồn cuộn lan tỏa khắp bốn phía, hung hăng đập mạnh vào tấm hào quang đỏ rực.
Sau khi bộc phát luồng lửa đỏ rực nóng bỏng, vầng hào quang từ sáu cây cờ nhỏ dường như đã tiêu hao quá nửa sức mạnh, trở nên ảm đạm đi nhiều. Giờ đây lại bị những lớp khói đen dày đặc bao trùm, chỉ thoáng chốc đã vang lên tiếng ‘xoẹt’ rồi vỡ tan tành. Sáu người Vu Diễm cũng vì thế mà bị một lực vô hình chấn văng ngược ra.
Khói đen vẫn tiếp tục cuồn cuộn lan tỏa, hơn nữa còn kéo theo một luồng sóng nhiệt nóng bỏng rát.
Mặc dù đứng trên mặt đất, đám người Thẩm Lạc vẫn cảm nhận được luồng khí nóng hầm hập phả thẳng vào mặt, khiến da thịt bỏng rát. Điều đó đủ cho thấy sức nóng khủng khiếp khi luồng lửa đỏ kia bộc phát.
Nhưng đúng vào lúc này, một cái bóng lợi dụng lúc khói đen lan tỏa mà lao thẳng về phía xa. Đó chính là Hắc Lang Vương.
Lúc này Hắc Lang Vương đã khôi phục lại hình dạng đầu sói thân người như trước, chỉ là nửa thân bị cháy đen, cánh tay trái cũng đã biến mất tăm hơi, chắc hẳn đã bị ngọn lửa đỏ kia hủy hoại.
Ngay khoảnh khắc ấy, hai tia sáng, một vàng một bạc, bỗng vút lên từ phía dưới. Nhìn kỹ mới thấy đó là hai thanh bảo kiếm với hai màu vàng, bạc, kéo theo dải sáng tựa sao chổi, mang khí thế dũng mãnh như rồng, dùng tốc độ nhanh như điện xẹt, từ hai hướng tạo thành thế gọng kìm chém thẳng vào Hắc Lang Vương.
Hắc Lang Vương ngửa phắt đầu, ầm một tiếng, từ miệng phun ra một khối cầu lớn chừng nắm tay, tỏa ánh sáng đỏ thẫm chói mắt, đâm thẳng vào hai thanh kiếm.
Một tiếng nổ cực lớn vang lên.
Sóng khí cuồn cuộn quét ra, hai thanh bảo kiếm vàng bạc cũng vì thế mà bị đánh văng ra.
Thế nhưng, khối cầu đỏ thẫm kia cũng xuất hiện thêm một vết nứt, đồng thời hào quang quanh nó cũng ảm đạm đi quá nửa.
Hắc Lang Vương hự một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi. Hai cái đùi ở phần thân dưới của nó lóe lên hắc quang rồi biến thành hai chân sói.
Trong mắt Hắc Lang Vương hiện lên vẻ phẫn hận tột cùng, nhưng nó cũng không dám nán lại thêm. Miệng lại phun ra một đám khói đen bao phủ lấy toàn thân, tiếp đó, yêu phong màu đen từng đợt nổi lên bao quanh. Tốc độ của Hắc Lang Vương thoáng chốc tăng lên gấp bội, chỉ trong khoảnh khắc đã biến mất hút nơi chân trời xa tít tắp.
Thấy Lang Vương chạy trốn, đám sói xám đang công thành lẫn số sói đen đã lọt vào bên trong thành đều mất sạch chiến ý, tất cả liền nhao nhao bỏ chạy tán loạn, thoáng cái đã biến mất vào khu vực hoang dã phía ngoài thành.
Hai bóng người từ ngoài thành bay vụt tới. Nhìn kỹ mới thấy đó là một nam tử trung niên vận áo bào đỏ và một lão giả hói đầu.
Hai người này hiển nhiên là lực lượng mai phục bên ngoài thành, kết hợp với đám người Vu Diễm để nội ứng ngoại hợp, quyết một phen tiêu diệt dứt điểm Hắc Lang Vương, đáng tiếc lại để nó thoát thân.
Cũng may Hắc Lang Vương đã bị trọng thương mà bỏ trốn, đám sói cũng đã bị đánh lui, đại nguy cơ mà Phượng Trình thành phải đối mặt cũng theo đó mà tan thành mây khói.
Thẩm Lạc thấy vậy, nội tâm căng thẳng cũng dần buông lỏng.
Vừa buông lỏng tinh thần, sự mệt mỏi tích tụ từ lâu liền bộc phát, khiến hắn còn chưa kịp kêu lên một tiếng nào đã thấy trước mắt tối sầm rồi ngã vật xuống bất tỉnh.
Trong thoáng chốc, Thẩm Lạc cảm giác như mình đang trôi nổi trong một không gian kỳ quái. Xung quanh hắn là hào quang ngũ sắc rực rỡ nhưng lại rất mờ ảo, không thể nhìn rõ ràng.
Hắn muốn đưa tay dụi mắt, nhưng bỗng phát hiện tay chân không hề nghe theo sự chỉ huy của mình.
Thẩm Lạc thầm kinh hãi, muốn lớn tiếng la lên nhưng rồi lại phát hiện ra miệng mình hoàn toàn không thể phát ra dù chỉ một chút âm thanh.
Ngay sau đó, một trận đau nhức dữ dội từ khắp tứ chi truyền đến, tựa hồ như có vô số lực từ những hướng khác nhau đang giằng xé hắn.
Cảm giác đau nhức dữ dội này thoáng chốc lan từ tứ chi ra khắp cơ thể. Thân thể tựa hồ sắp bị vô vàn lực lượng xé nát thành từng mảnh nhỏ.
Hắn rất muốn giãy giụa nhưng không cách nào thoát ra được, chỉ có thể chìm đắm trong cảm giác thống khổ như bị tra tấn này.
Không biết sau bao lâu, không gian xung quanh đột nhiên vỡ tan như tấm kính, biến thành vô số mảnh vụn.
…
Trong phòng dành cho đệ tử của Xuân Thu quán, Thẩm Lạc khẽ run người, mở choàng mắt.
Lúc này hắn mồ hôi ướt đẫm đầu, lồng ngực phập phồng liên tục, miệng thở hổn hển.
Mái nhà quen thuộc dần hiện rõ trước mắt, ánh nắng ấm áp xuyên qua khe cửa sổ chiếu lên chiếc giường, soi sáng cả căn phòng. Không khí thật đỗi bình yên, trái ngược hoàn toàn với tình cảnh trong mộng.
Hắn khẽ xoay đầu nhìn xung quanh, sau khi xác nhận mình đã thực sự thoát khỏi giấc mơ, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Thẩm Lạc định chống tay xuống giường ngồi dậy, tức thì một cảm giác đau nhức thấu xương ập lên, khiến toàn thân hắn mềm nhũn, lại ngã vật xuống giường.
“Lại trở về rồi!”
Thẩm Lạc có chút vui mừng nhưng không dám động đậy gì thêm, chỉ nhắm mắt cảm ứng tình trạng cơ thể mình.
Những nơi khác trên người hắn cũng giống như hai tay, chỗ nào cũng đau thấu tim gan, toàn thân rét run từng cơn. Tình cảnh tệ hơn rất nhiều so với lúc tỉnh lại sau khi nhập mộng lần trước.
Nội tâm có phần lo lắng, hắn vội vàng vận chuyển Tiểu Hóa Dương Công để khôi phục thân thể.
Theo luồng Dương cương chi lực dâng lên từ đan điền rồi di chuyển giữa ngực và bụng, cơn rét lạnh từ trong cơ thể cũng dần ngưng lại.
Bình tĩnh lại một chút, Thẩm Lạc tựa hồ bắt đầu ý thức được điều gì đó, mi mắt khẽ chớp động.
Trong giấc mộng, sau khi uống rượu mật rắn của Vu Diễm, Dương cương chi lực trong cơ thể hắn liền tăng lên một chút. Nhưng hiện tại, Dương cương chi khí lại trở về trạng thái ban đầu.
“Quả nhiên, giấc mơ chỉ là giấc mơ.” Thẩm Lạc có chút thất vọng, lẩm bẩm tiếc nuối, nhưng rất nhanh khôi phục tinh thần, tiếp tục vận chuyển Tiểu Hóa Dương Công.
Những gì hắn gặp phải trong giấc mộng lần này quá ly kỳ, quá chân thực, lại liên tục xảy ra biến cố, khiến hắn không có lúc nào rảnh rỗi để suy nghĩ về lần nhập mộng này.
Giờ đã thực sự trở về, tinh thần cũng đã bình ổn lại, hắn không khỏi nghĩ tới một vấn đề.
Bản thân rõ ràng đã đem gối ngọc trả về vị trí cũ, vậy tại sao hắn vẫn đi vào giấc mộng?
Lẽ nào nơi trả gối chưa đủ xa, nằm ở sau núi mà nó vẫn có thể ảnh hưởng đến hắn?
Nghĩ tới đây, hắn khẽ nghiêng đầu nhìn thoáng qua chỗ đầu giường, tức thì hai mắt liền trợn trừng.
Ở đầu giường bên trái, một vật màu huyền hoàng đang lặng im nằm yên đó. Vật này chính là cái gối ngọc thần bí mà hắn vốn dĩ đã đem trả lại chỗ cũ.
Thẩm Lạc lúc này thực sự kinh hãi.
Gối ngọc thế mà lại quay về?
Thế nhưng, sau khi trải qua hai giấc mộng vừa hoang đường lại vô cùng chân thực, tâm cảnh hắn đã có thay đổi rất lớn so với trước, chỉ thoáng chốc đã khôi phục lại sự tỉnh táo.
“Không lẽ có người lẻn vào phòng?” Thẩm Lạc kinh ngạc suy nghĩ về việc này, đưa mắt nhìn về cửa sổ phía trước.
Cửa sổ vẫn đóng kín, không hề có dấu hiệu bị cạy mở.
Xuân Thu quán không phải đạo quán bình thường. Để phòng tránh chuyện ngoài ý muốn xảy ra, cửa sổ phòng các đệ tử đều được chế tạo đặc biệt, bố trí rất tinh xảo. Trừ khi dùng sức mạnh phá cửa, nếu không người ngoài rất khó có thể mở, chứ đừng nói đến chuyện yên lặng mở được.
“Chẳng lẽ nó tự quay lại?” Thẩm Lạc khẽ rùng mình, phát hiện gối ngọc càng lúc càng quỷ dị.
Muôn vàn suy nghĩ lộn xộn nảy ra trong đầu khiến hắn nhất thời không cách nào sắp xếp lại được. Thấy vậy, hắn dứt khoát gạt chuyện này sang một bên, bắt đầu tĩnh tọa vận chuyển Tiểu Hóa Dương Công.
Hơn nửa canh giờ sau, khi cảm giác đau nhức trên người gần như đã tiêu tan hết, hắn mới thu công, trở mình ngồi dậy, một lần nữa nhìn lại cái gối ngọc, đầu óc lại lâm vào trầm tư.
Những hình ảnh trong giấc mơ đêm qua cứ không ngừng hiện lên trong đầu khiến hắn có phần mất tập trung.
Thẩm Lạc lại đảo mắt nhìn đống điển tịch trên bàn. Hắn đột nhiên nhớ tới trong giấc mơ, Vu Diễm từng nhắc tới chuyện Vu thiên sư gặp kỳ ngộ. Thoáng trầm ngâm một chút, hắn liền rút ra cuốn Địa Lý Chí của huyện này để xem.
Trong mơ, Vu Diễm từng nhắc tới huyện Tùng Phiên, Thẩm Lạc liền lật đến phần địa đồ huyện Tùng Phiên rồi bắt đầu tỉ mỉ đọc.
“Sông Loan Thủy! Không ngờ sông này lại có thật!”
Truyện được truyen.free độc quyền biên soạn và bảo hộ bản quyền.