(Đã dịch) Đại Mộng Chủ - Chương 26: Tiên Sư
Thẩm Lạc thấy cảnh tượng ấy, lòng bỗng căng thẳng tột độ. Hắn đang định quay đầu nói gì đó với Vu Mông thì sắc mặt bỗng đại biến, miệng hét lớn:
“Tránh ra!”
Vu Mông cũng chỉ tích tắc sau đó đã cảm giác được có một bóng đen vồ xuống đầu y. Nhưng lúc này quay người lại đã quá muộn, y chỉ có thể dùng hai tay nắm chặt chuôi đao, dốc sức đâm ngược lên phía sau lưng.
Một tiếng “két” chói tai vang lên.
Thanh Trảm Mã đao bản rộng trong tay Vu Mông bị con sói đen khổng lồ xuất hiện bất ngờ kia cắn chặt trong miệng, tạo ra những tiếng kim loại ma sát ghê răng. Mặc cho Vu Mông ra sức rút thế nào cũng không kéo ra nổi dù chỉ nửa phân.
“Rắc” một tiếng, con sói đen hất mạnh đầu, đồng thời hàm răng cắn mạnh một cái, tức thì thanh Trảm Mã đao đứt lìa.
Đao vừa gãy, Vu Mông đã lăn mình nhanh về phía trước, tránh thoát một đòn vuốt của sói đen, cấp tốc hướng Thẩm Lạc hô lớn: “Đi!”
Thẩm Lạc chỉ thấy móng vuốt sắc như dao của con sói lóe hắc quang, hóa thành những vệt móng vuốt mờ ảo, bổ xuống sau lưng Vu Mông. Hắn cắn răng quyết định không lùi mà vọt lên trước hai bước, lưỡi đơn đao trong tay cũng hóa thành một đường hàn quang sắc lạnh vung tới.
Hắn lần này dốc hết sức bình sinh, bổ thẳng đơn đao cắm sâu mấy tấc vào bả vai con sói.
Có điều gân cốt con sói đen này cứng rắn hơn lũ sói xám kia không biết bao nhiêu lần, đến mức một đao cực mạnh bằng toàn bộ sức lực của Thẩm Lạc dù găm sâu vào xương cốt của nó, nhưng chỉ dừng lại ở đó, không thể tiến thêm, cũng không thể rút ra được.
Thế nhưng con sói bị đau cũng khiến tốc độ vồ xuống của nó chậm lại, đủ để Vu Mông tranh thủ thời cơ nghiêng mình lăn qua một bên rồi cấp tốc bật dậy.
Thẩm Lạc thấy thế cũng quyết đoán buông đơn đao, lui lại đứng sóng vai với Vu Mông.
“Con sói này sức lực quá mạnh, ta đã mất đao nên chỉ có thể cầm cự với nó, ngươi tranh thủ thoát thân.” Vu Mông cảm kích nhìn Thẩm Lạc rồi nói.
Kế đó, Vu Mông không chờ hắn đáp lại đã tiện tay cầm một thanh đơn đao dưới đất lên, vung tay đánh bay một con sói xám trước mặt rồi một lần nữa quần nhau với sói đen. Nhưng chỉ thoáng chốc y đã rơi vào thế yếu, liên tục bị trúng đòn.
Dưới tình thế cấp bách, Thẩm Lạc bỗng đưa mắt nhìn qua một lá cờ trên mặt đất, một ý niệm bỗng nổi lên trong đầu.
Nếu con sói đen này mạnh mẽ, hung hãn đến thế, dao kiếm thông thường khó lòng làm nó bị thương, vậy sao không thử Tiểu Lôi phù xem sao?
Hắn tuy chưa từng thành công ngoài đời thực nhưng lúc này tình cảnh ngặt nghèo, không thể đắn đo thêm nữa, bất kể là cách nào cũng phải thử.
Hắn vội cúi người, giật lá cờ khỏi cột cờ xuống, kế đó dùng hai ngón tay chấm máu sói dính trên người, dáng vẻ như sắp vẽ bùa chú lên mặt cờ.
Chỉ là hắn bỗng nghĩ ra điều gì đó, bèn quyết định liều một phen, lau sạch máu sói đi rồi nhanh chóng cắn rách đầu ngón tay mình.
Hắn hít sâu một hơi, không màng đến việc giữ thế trung bình tấn, chỉ tập trung bắt đầu vẽ phù văn lên cờ.
Đã có quá trình luyện tập liên tục trước đó, việc vẽ Tiểu Lôi phù hiện tại với hắn chỉ là chuyện nhỏ, như thể vẽ một mạch là xong.
Phù văn vừa thành, hắn lập tức cầm lá cờ lên, xoay người nhìn về phía Vu Mông.
Lúc này, hắn mới phát hiện thời gian trước sau chỉ có bảy, tám hơi thở thôi nhưng tình hình xung quanh lại có biến hóa không nhỏ.
Càng lúc càng có nhiều sói xám leo lên đầu tường, trong đó còn xen lẫn cả sói đen. Chúng dồn những người giữ thành phải liên tục lùi về phía hai vọng gác, khiến Thẩm Lạc và Vu Mông càng thêm đơn độc.
Không ít sói xám bắt đầu đổi hướng, tham gia vây giết Vu Mông.
“Thiếu gia…” Một tiếng hét vang lên.
Thẩm Lạc nhìn về phía phát ra âm thanh liền thấy bốn tên tùy tùng của Vu Mông ai nấy đều bê bết máu, đồng thời đang cố gắng chiến đấu từ một vọng gác tiến về phía này. Có điều số lượng sói trên đầu tường quá nhiều, bọn họ dù liều mạng cũng không thể đột phá đến được.
Hắn và Vu Mông ở bên này đã rơi vào tuyệt cảnh.
“Grừừừ!”
Một tiếng gào thét rung trời vang lên.
Thẩm Lạc thu tầm mắt lại, tức thì thấy Vu Mông đã bị con sói đen dồn đến sát mép tường thành, đẩy vào khu vực thành đóa. Phía sau con sói đen còn có hai con sói xám đang nhìn chằm chằm vào Vu Mông, sẵn sàng xông vào tấn công bất cứ lúc nào.
Vu Mông rơi vào tình thế vô cùng nguy hiểm.
“Chết thì chết!”
Thẩm Lạc hạ quyết tâm, dũng mãnh lao về phía Vu Mông.
Khi tới gần con sói, Thẩm Lạc đạp mạnh lên thành, nhảy vọt lên rồi chụp lá cờ có vẽ Tiểu Lôi phù xuống, trùm lên đầu con sói đen. Cờ vừa rời tay, Thẩm Lạc lập tức vận chuyển Tiểu Hóa Dương Công, dẫn khí Dương cương từ cơ thể mình vào lá bùa.
Phù văn trên lá cờ, bắt đầu từ nét chữ Lôi ở đỉnh đột nhiên tỏa tia sáng trắng, ánh sáng nhanh chóng lan xuống dưới. Nhưng mới đi được nửa chừng đã đột ngột bị cắt đứt, chớp mắt liền tắt ngúm.
“Mất, thất bại rồi…” Cả thân thể lẫn tâm thần Thẩm Lạc đều chùng xuống.
Nhưng chỉ chớp mắt sau đó, bầu trời bỗng vang lên một tiếng nổ mạnh.
Một luồng sét sáng chói màu trắng thình lình từ trên trời giáng xuống, bổ thẳng vào đầu con sói đang bị lá cờ trùm lên kia.
Đầu con sói lập tức nổ tung như dưa hấu, đồng thời một làn khói xanh từ đó bốc lên kéo theo mùi cháy khét.
Con sói không đầu mất hết sự sống, co giật, đổ ập xuống, đè lên người Vu Mông. Lũ sói xám ở phía sau vốn đang định xông lên nhất thời kinh hãi, ngập ngừng không dám tiến tới.
“Được rồi sao? Uy lực này…” Thẩm Lạc ngây người một lúc rồi ánh mắt liền sáng rực lên.
“Ầm ầm, ầm ầm…”
Không đợi hắn kịp ăn mừng, bầu trời đột nhiên tiếng sấm vang lên liên hồi, đồng thời những tia sét trắng to bằng cánh tay liên tục giáng xuống đám sói trên đầu tường thành.
Chỗ bị lôi quang đánh xuống liền thấy những tia điện trắng như tuyết nổ tung, lan tỏa ra xung quanh, khiến lũ sói xung quanh nổ tung thành từng mảnh nhỏ.
Đi kèm lôi quang còn có lửa chiếu rọi, chỉ thấy từng chùm hỏa cầu lớn bằng cái đấu từ trên cao giáng xuống. Những quả cầu lửa vừa va vào lũ sói đã nổ tung, bắn ra xung quanh thành một biển lửa đỏ thẫm, chỉ trong nháy mắt đã thiêu lũ sói thành tro bụi.
Từ trong biển lửa đỏ, tiếng sói tru ai oán, tiếng giãy dụa vang lên không ngớt.
Chỉ thời gian mấy hơi thở thôi mà đám sói trên đầu tường thành đã bị diệt không còn một mống.
Thẩm Lạc giật mình nhìn lên liền thấy trên không trung phía trên tường thành đột nhiên có bảy, tám bóng người đứng lơ lửng. Trong số này, có người thân vận đạo bào, có người mặc tăng y, có người lại mặc áo giáp, chẳng ai giống ai. Có điều người nào cũng bảo quang bao phủ quanh thân, trông vô cùng khí phách và phi phàm.
Mấy người này hiện tại vẫn đang tiếp tục thi pháp, tấn công đám sói ở những chỗ khác trên tường thành.
“Được cứu rồi, được cứu rồi….”
“Giữ được, chúng ta giữ được…” Có người vui đến phát khóc.
“Tiên sư…Đây là…thần tiên?”
Thẩm Lạc ngây người tự hỏi, hóa ra thật sự có thần tiên biết lăng không phi hành ư?
Hắn đột nhiên bừng tỉnh, tập trung tinh thần quan sát kỹ lại. Lúc này mới nhìn rõ trong những người kia có người cầm Thất Tinh bảo kiếm được xâu từ những đồng tiền, có người cầm Tử Kim Bát Vu tỏa ánh kim quang lấp lánh, có người lại cầm một cây trường kích bằng đồng xanh, mỗi người đều tự mình thi triển tiên pháp.
Trong số đó có một lão giả mặc hoa phục may bằng lụa vàng, cằm để chòm râu dài màu muối tiêu. Phong thái của lão trông hệt một viên ngoại giàu có, kết hợp với hành động càng thêm thu hút ánh nhìn.
Chỉ thấy lão đưa một tay bấm niệm pháp quyết, tay còn lại đều đặn tế ra từng tấm phù màu vàng. Những tấm phù này sau khi được tế ra liền tự động bốc cháy giữa không trung, ngay sau đó từ trong ngọn lửa, một luồng lôi điện trắng sáng bắn thẳng xuống đám sói phía dưới.
Tốc độ thi pháp của lão giả này quá nhanh, Thẩm Lạc cơ bản không thể nhìn rõ lão có kết ấn hay niệm chú hay không, chỉ nhận ra rằng lão không hề dùng tới Nguyên thạch.
Thẩm Lạc bây giờ mới hiểu rằng, luồng lôi quang lớn cứu Vu Mông lúc nãy hóa ra không phải uy lực từ Tiểu Lôi phù của mình, mà là do lão giả kia ra tay.
Đoạn truyện này đã được truyen.free chăm chút biên tập để mang đến trải nghiệm đọc tốt nhất.