(Đã dịch) Đại Mộng Chủ - Chương 230: Nhị thiếu gia đổ ước
Bạch Tiêu Vân hấp tấp chạy tới, vẻ mặt tươi cười, ân cần.
"Tam gia gia, con vì nhớ ngài nên đến thăm, tiện thể mang theo chút trà Vân Vụ Sơn cho ngài đây." Bạch Tiêu Vân cười gian xảo nói.
Bạch Giang Phong nhận hộp vuông trong tay y, sau khi mở ra, ông lấy một nắm lá trà màu xanh sẫm lên véo nhẹ, khẽ ngửi, sắc mặt khẽ biến.
"Đúng là trà ngon, tiểu tử ngươi lần này hẳn là tốn không ít tâm tư. Xem ra chuyện ngươi cần ta giúp đỡ lần này hẳn là không dễ dàng gì?" Bạch Giang Phong buông lá trà xuống, cười.
"Tam gia gia, bản lĩnh thật thông thiên, điều gì cũng biết trước." Bạch Tiêu Vân làm bộ sợ hãi thốt lên.
Thẩm Lạc ngồi một bên, nhìn y biểu diễn có chút khoa trương, chỉ muốn làm ngơ đi.
"Chuyện gì thì mau nói, có rắm cũng mau thả đi. Nhìn cái lòng thành dâng trà của ngươi, việc gì ta giúp được thì sẽ không khoanh tay đứng nhìn." Bạch Giang Phong chịu không được kiểu vuốt mông ngựa của y, vội vàng nói.
"Là như vậy, trước đó vài ngày con và Lâm Bích Thu cùng Đỗ An đánh cược, sẽ để bọn chúng xem một chút Phi Độn Phù của Bạch Ngọc Sách nhà chúng ta." Bạch Tiêu Vân nói đến đây thì dừng lại, ánh mắt liếc sang Thẩm Lạc.
"Thẩm Lạc là khách khanh của Bạch gia chúng ta, có việc gì cứ nói không cần phải giấu." Bạch Giang Phong thấy vậy, nhíu mày nói.
"Lúc đầu con chỉ muốn khoe khoang về sự lợi hại của Phi Độn Phù nhà ta một chút, nhưng hai tên gia hỏa kia cứ khăng khăng không tin, buông lời khiêu khích, bảo phải tận mắt thấy mới chịu. Bất đắc dĩ, con bèn nói sẽ có ngày mang ra cho bọn chúng mở rộng tầm mắt. Ai ngờ, mấy ngày nay bọn chúng cứ thúc giục con, không ngừng làm phiền, khiến con phải đi xin phụ thân. Nhưng kết quả, con không những không mượn được phù lục mà còn bị phụ thân đuổi ra khỏi thư phòng." Bạch Tiêu Vân nghe vậy, liền làm mặt đau khổ, kể lể.
"Ngươi muốn ta giúp ngươi khuyên gia chủ ư?" Bạch Giang Phong nhăn mày lại, hỏi.
"Đúng đúng đúng, Tam gia gia, ngài hãy giúp con đi năn nỉ một chút. . ." Bạch Tiêu Vân vội vàng gật đầu như gà con mổ thóc, nhưng lời còn chưa dứt đã bị một tiếng mắng mỏ giận dữ cắt ngang.
"Tiểu tử hỗn trướng, Phi Độn Phù này là vật gì ngươi không rõ sao? Tổ tiên của chúng ta truyền xuống tổng cộng ba tấm, lúc trước đại ca ngươi vì bảo toàn tính mạng đã dùng hết một tấm, trước khi đi Hóa Sinh Tự lại mang theo một tấm nữa. Bây giờ trong nhà cũng chỉ còn lại một tấm thôi, ngươi lại muốn mang ra ngoài khoe khoang? Gia chủ không đánh ngươi, đúng là quá nhẹ tay rồi!" Bạch Giang Phong nghe vậy, tức giận quở trách.
"Tam gia gia, con, con chỉ mượn một chút đưa cho bọn chúng nhìn xem, xong sẽ lập tức mang về, ngài nếu không yên tâm, có thể âm thầm đi theo mà. Nếu con không đưa ra được, sẽ phải cúi đầu nhận tên Lâm Bích Thu kia làm đại ca." Bạch Tiêu Vân năn nỉ nói.
"Chính mình hồ đồ, còn muốn kéo ta vào cùng? Ngươi đúng là đồ khốn nạn mà, rõ ràng là huynh đệ chung một mẹ với Tiêu Thiên, tại sao chênh lệch lại lớn như vậy!" Bạch Giang Phong thở dài, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép mà nói.
Bạch Tiêu Vân nghe lời ấy, sắc mặt ảm đạm, im lặng hẳn đi.
"Con cũng muốn giống như ca ca, nhưng đáng hận là con không có thiên phú. . ." Sau một lúc im lặng, y đột nhiên thốt ra một câu rồi đứng dậy rời đi.
Bạch Giang Phong nhìn y rời đi, thân ảnh có vẻ cô đơn, trên mặt lộ rõ vẻ không đành lòng, ông kêu lên:
"Tiêu Vân. . ."
Thế nhưng, Bạch Tiêu Vân cũng không quay đầu hay dừng bước, vẫn tiếp tục đi ra khỏi tiểu viện.
"Thật ra khi Tiêu Vân còn bé thiên phú cũng không kém, nhưng vì trận biến cố, mà bị âm tà xâm nhập thân thể, làm hỏng căn cơ tu hành." Bạch Giang Phong nhớ lại chuyện cũ, một lúc sau mới vô tình thốt lên.
Thẩm Lạc nghe vậy, lông mày cau lại, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Bên ngoài cửa chính Bạch phủ Ngọc Sách, tâm tình Bạch Tiêu Vân không mấy tốt đẹp, quát lui hai tên tùy tùng vẫn luôn lẽo đẽo theo sau, một mình leo lên xe ngựa hướng tới "Vận Lai Phường", sòng bạc lớn nhất trong thành.
Bạch Tiêu Vân cũng không ham cờ bạc, chỉ khi phiền muộn, y mới đến nơi đó để phát tiết một chút.
Nhưng là hôm nay thực không đúng lúc, y vừa bước vào Vận Lai Phường, vén tấm màn lên thì liếc mắt đã thấy một nam tử đầu đội ngọc quan, thân khoác cẩm bào màu tím đang đứng trước bàn cược bài cửu. Dung mạo gã coi như ưa nhìn, nhưng nốt ruồi đen trên chóp mũi lại làm phá hỏng tổng thể.
Thanh niên mặc tử bào hai tay cầm hai thẻ bài, đang ra sức xoa điểm số bên trên rồi đưa mặt tới gần. Gã híp một mắt lại, vẻ mặt đầy hưng phấn nhìn chằm chằm vào đó.
Ngay phía sau gã là một thanh niên mặt tròn, người hơi mập mạp, mặc áo choàng xanh cổ tròn. Đầu tên này đầy mồ hôi, cũng đưa mặt tiến tới, xem thẻ bài trên tay của thanh niên mặc tử bào.
Phía sau bọn họ còn có bảy tám nam tử áo đen, nhanh nhẹn khỏe mạnh, xem ra là tùy tùng có thân thủ bất phàm.
"Thật sự là gặp quỷ, đang không muốn gặp hai kẻ xui xẻo này, thì hết lần này tới lần khác lại đụng vào." Trong lòng Bạch Tiêu Vân âm thầm lẩm bẩm một câu, buông màn cửa ra, xoay người rời đi.
Nhưng ngay khi y buông tay xuống, thanh niên mặt tròn kia như có quỷ thần xui khiến ngẩng đầu lên, liếc thấy y.
"A, Bạch Tiêu Vân. . ."
Âm thanh của thanh niên mặt tròn không lớn, tại trong sòng bạc đầy tiếng người huyên náo này cũng chẳng có gì đặc biệt, nhưng Bạch Tiêu Vân sau khi nghe được lập tức nổi lên một mảnh da gà, bước chân trở nên vội vàng.
"Cái gì? Bạch Tiêu Vân đâu?"
Thanh niên mặc tử bào nghe tiếng kêu kia, cũng không quan tâm chuyện bài cửu thắng thua, ném bài trong tay đi, liền đuổi tới.
Thanh niên mặt tròn và một đám tùy tùng, cũng lập tức theo sau.
Nhưng khi bọn chúng đi ra sòng bạc, bên ngoài người đến người đi, đã sớm không thấy bóng dáng của Bạch Tiêu Vân.
"Đỗ An, ngươi không nhìn lầm chứ, thật sự là y à?" Sau khi thanh niên mặc tử bào ngó nghiêng một vòng, thì nhíu mày hỏi.
"Lâm thiếu, chắc chắn ta không nhìn lầm, đúng là tên kia." Thanh niên mặt tròn lập tức đáp.
Thanh niên mặt tròn này không phải ai khác, chính là con nhà Đỗ gia tên Đỗ An, mà thanh niên mặc tử bào kia thì chính là con nhà Lâm gia tên Lâm Bích Thu.
"Tiểu tử này những ngày qua cứ trốn tránh chúng ta, chắc chắn là vì chuyện đánh cược. Không thể để cho y chạy, chia nhau ra đi tìm." Lâm Bích Thu cười lạnh một tiếng, quát.
Mấy tên tùy tùng ở sau lưng gã lập tức đáp lời, muốn phân tán ra đi tìm.
Thì một tiếng nói già nua bỗng nhiên vang lên.
"Không cần phiền toái đến vậy."
Chỉ thấy một lão già mặc trường bào màu xám, bỗng nhiên từ trong đám người đi ra, đến trước mặt mấy người. Hốc mắt của lão hãm sâu, mũi cao thẳng, gương mặt nhọn và gầy, làn da có chút tái nhợt như bị bệnh.
"Lư Ưng trưởng lão, sao người lại ở đây?" Lâm Bích Thu thấy vậy, hơi kinh ngạc hỏi.
"Gần đây Kiến Nghiệp thành không mấy yên ổn, cha ngươi phái ta âm thầm đến che chở cho ngươi. Các ngươi muốn tìm tiểu quỷ Bạch gia của Bạch Ngọc Sách kia, cứ vào hẻm Bồng Lô mà tìm." Lư Ưng chỉ một đầu ngõ hẻm ở nơi xa, nói.
"Chúng ta đã biết, đa tạ Lư trưởng lão." Lâm Bích Thu nhếch miệng cười một tiếng, lập tức dẫn người đuổi theo.
Lư Ưng không đi theo, chỉ lặng lẽ lui vào đám người rồi biến mất tăm.
Trong hẻm Bồng Lô, Bạch Tiêu Vân đang đá một cục đá trên mặt đất, trong miệng lẩm bẩm gì đó, bỗng nhiên ngẩng đầu lên, liền thấy mấy tên nam tử áo đen đã ở phía trước chặn đường.
Y vừa quay đầu nhìn lại phía sau thì mấy người Lâm Bích Thu đã từ đằng sau ập đến.
Bản quyền của bản biên tập này thuộc về truyen.free, vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.