(Đã dịch) Đại Mộng Chủ - Chương 117: Hoài nghi
Thân thể Điền Thiết Sinh run lên, từng luồng âm khí dày đặc tuôn ra, thân hình vốn cường tráng nhanh chóng teo tóp lại, chỉ trong mấy hơi thở đã trở lại bộ dạng ban đầu.
Thẩm Lạc nhìn thi thể Điền Thiết Sinh, vẻ mặt ảm đạm, bấm niệm pháp quyết, thôi động phù xoa màu trắng đánh nát băng cầu, lấy thi thể ra.
Hai người cùng vận dụng phù khí, rất nhanh đào ra một cái hố lớn bên bờ sông, mai táng thi thể Điền Thiết Sinh, Ngưu sư huynh và Đinh Nguyên.
Thẩm Lạc tuy không ưa Ngưu sư huynh và Đinh Nguyên, nhưng giờ đây họ đã bỏ mình, dù sao cũng là đồng môn, chẳng nên chấp nhặt thêm.
Hắn đồng thời cũng phát hiện nguyên nhân cái chết của hai người là do bị mấy cây lông xanh xuyên thủng tim, tất nhiên là thủ đoạn của "Điền Thiết Sinh" trước đó.
Xong xuôi mọi việc, hai người không chần chừ thêm nữa, lập tức lên đường, bóng dáng nhanh chóng biến mất nơi hoang dã phía xa.
. . .
Thẩm Lạc và Bạch Tiêu Thiên thoát đi không bao lâu, một nam một nữ trầm mặc đứng ở đúng vị trí họ vừa rời đi.
Nữ tử mặc một bộ trang phục màu tím, sau lưng mọc lên hai đôi cánh xương nhỏ dễ nhận thấy. Nam tử thì thân hình cao lớn, mặt mày đen sạm, chính là Cổ Hóa Linh và Vương Thanh Tùng.
"Vẫn tới chậm một bước." Cổ Hóa Linh dò xét bốn phía, đôi mắt đen nhánh chớp động rồi nói.
"Chúng ta đã coi thường La sư đệ rồi, bị hắn kìm chân quá lâu." Vương Thanh Tùng cũng nghiêm túc nói.
Một tay gã cầm thanh trư��ng kiếm dính máu, tay kia cầm một pháp bàn hình tròn, chính là pháp bàn mà La chân nhân đã dùng trước đó.
Cổ Hóa Linh tiến tới trước, nhìn lướt qua dấu vết chiến đấu xung quanh, cuối cùng khoát tay, năm ngón tay mở ra, từ hư không tóm một cái về phía bờ sông. Lập tức bùn đất dưới đất bật tung, ba bộ thi thể bị một bàn tay lớn màu tím túm ra, ném sang một bên.
Hóa ra đó chính là thi thể ba người Điền Thiết Sinh mà không lâu trước đó Thẩm Lạc và Bạch Tiêu Thiên đã chôn xuống.
Cổ Hóa Linh lướt mắt qua thi thể hai người Đinh Nguyên, ngồi xổm trước thi thể "Điền Thiết Sinh", cẩn thận tra xét.
"Thi Ảnh Quỷ có năng lực quỷ dị, đặc biệt am hiểu thuật ẩn nấp và đào thoát, tu sĩ Tích Cốc kỳ bình thường muốn giết hắn cũng chẳng dễ. Quán chủ và La chân nhân đều đã bị chúng ta khống chế, vị sư thúc tổ kia lại bị nhốt chặt ở sau núi. Trong Xuân Thu Quán, còn ai đủ khả năng giết hắn đây?" Cổ Hóa Linh nhíu mày, nghi ngờ hỏi.
"Trong Quán, những người thân mang pháp lực chỉ có vài người. Với bối phận đệ tử, một người đơn độc khó lòng giết được Thi Ảnh Quỷ. Từ dấu vết chiến đấu nơi đây, hẳn là ít nhất hai đệ tử Luyện Khí kỳ liên thủ, một người kìm chân, một người đánh lén, mới có thể làm được." Hai mắt Vương Thanh Tùng nhíu lại, chậm rãi phân tích.
"Chẳng lẽ là Bạch Tiêu Thiên và Đinh Hoa? Nếu vậy, « Thuần Dương Bảo Điển » khả năng cao là nằm trong tay bọn họ." Cổ Hóa Linh suy nghĩ một lát rồi nói.
"Bất kể thế nào, lần này gây ra động tĩnh đã đủ lớn, tất cả quỷ vật và Yêu tộc tham gia tập kích nhất định phải rút lui ngay lập tức, chậm thêm chút nữa, e rằng sẽ dẫn tới cao nhân tu tiên Nhân tộc khác đến đây điều tra." Vương Thanh Tùng thần sắc ngưng trọng nhìn thoáng qua sắc trời, hiển nhiên tâm trạng đang rất khó chịu.
"Trong Quán còn lại ít đệ tử. . ." Cổ Hóa Linh chần chờ nói.
"Diệt khẩu toàn bộ, tất cả thi thể cũng phải mang đi, cố gắng tiêu hủy mọi dấu vết." Vương Thanh Tùng cắn răng nói.
"Cần làm đến như vậy sao?" Cổ Hóa Linh thần sắc nao nao.
"Buồn cười! Ta phản bội sư môn đã phải mạo hiểm cỡ nào ngươi cũng bi��t rồi chứ? Sau ngày hôm nay ta phải tranh thủ tìm một nơi ẩn náu tránh đầu sóng ngọn gió, một khi mọi chuyện bại lộ. . . Hừ, thủ đoạn của Nhân tộc khi đối phó phản đồ, tuyệt đối không ôn hòa hơn so với Yêu tộc các ngươi đâu." Vương Thanh Tùng cười lạnh một tiếng, nói.
Cổ Hóa Linh nghe vậy, đôi mày khẽ nhíu, trầm mặc không nói.
Vương Thanh Tùng đột nhiên quay đầu nhìn về một hướng nào đó, trong miệng khẽ thốt lên một tiếng.
Chỉ thấy cách đó hơn trăm trượng, một bộ xương khô màu trắng và một con Thử Yêu lông xám đang áp giải một người toàn thân dính đầy bùn đất tiến tới.
Ánh mắt Cổ Hóa Linh quét qua, phát hiện người kia có chút quen mắt, lại gần mới rõ đó là Đinh Hoa.
Đinh Hoa không nhận ra Cổ Hóa Linh, nhưng lại thoáng thấy Vương Thanh Tùng.
Y lập tức như vớ được cọng rơm cứu mạng, bỗng nhiên lách người thoát khỏi sự trói buộc của xương khô và Thử Yêu, lao tới, miệng hô lớn:
"Vương sư bá, cứu mạng, cứu mạng . . ."
Lúc này, tinh thần y tiều tụy đến cực điểm, sớm đã không còn vẻ lạnh lùng và tự ngạo thường thấy.
"« Thuần Dương Bảo Điển » ở trên người ngươi?" Vương Thanh Tùng thấy thế, giơ chân đá y ngã lăn trên mặt đất, một cước đạp lên ngực, lạnh lùng hỏi.
Đinh Hoa lăn trên mặt đất mấy vòng, va vào thi thể ba người Điền Thiết Sinh, bị bộ xương khô và Thử Yêu xông lên ghì chặt tay chân.
Y nhất thời ngẩn ra, kinh ngạc nhìn về phía Vương Thanh Tùng, môi run run mấy lần, không nói nên lời.
"Không phải hắn, vậy bảo điển khả năng cao là ở trên người Bạch Tiêu Thiên, nhưng tên đó lại liên thủ với ai để giết Thi Ảnh Quỷ?" Cổ Hóa Linh tiến lên phía trước, khinh thường liếc nhìn thanh niên tinh thần sa sút dưới đất, trầm ngâm nói.
"Xem ra trong Quán còn có hậu chiêu mà ta không hề hay biết. Nếu đồ vật không ở trên người hắn, vậy giữ hắn lại cũng không còn tác dụng gì nữa." Vương Thanh Tùng nói xong, giơ chân định đạp xuống đầu y.
"Đừng giết ta, ta còn có ích, ta còn có ích. . ." Đinh Hoa tuy không thể động đậy thân thể, vẫn liều mạng kêu lên.
Lúc trước y nhìn thấy Yêu tộc và quỷ vật tàn nhẫn và khát máu, giờ phút này đã hoàn toàn khiếp sợ đến vỡ mật.
"Để ngươi làm gì?" Vương Thanh Tùng nhàn nhạt hỏi.
"Ta biết thứ các ngươi muốn tìm ở nơi nào, ta nói ra, liệu có thể tha cho ta một mạng không?" Đinh Hoa ngẩng đầu, ánh mắt sợ hãi cầu khẩn.
"À, nói nghe xem. . ." Vương Thanh Tùng hơi nheo mắt lại, nói.
"Ở trên người Bạch Tiêu Thiên. Lúc trước ta theo đuôi huynh trưởng thấy bốn người ra khỏi sơn môn, nhưng khi đi tới nửa đường, một người trong số đó biến thành cương thi giết chết huynh trưởng ta và tên giữ cửa, sau đó giao chiến với Thẩm Lạc. Đúng thế, người kia là đệ tử ký danh, nhưng không biết học được pháp thuật gì mà trở nên phi thường lợi hại! Hắn trốn vào trong nước, lúc ấy ta cách khá xa, nhưng mơ hồ nghe được cương thi nói gì đó về « Thuần Dương Bảo Điển ». Về sau ta không dám nhúc nhích, cứ thế trốn trong rừng cây xa xa." Đinh Hoa nhìn thi thể bọn người Đinh Nguyên trên đất, vội vàng nói.
Cổ Hóa Linh và Vương Thanh Tùng nhìn nhau, cả hai đều có chút ngạc nhiên.
"Xem ra ngoại trừ Bạch Tiêu Thiên, Thẩm Lạc kia cũng đáng ngờ không kém. Hắc hắc, đệ tử ký danh, thằng nhóc này giấu thật kỹ nha, chẳng lẽ là La Nguyên Chân sắp xếp hậu chiêu?" Cổ Hóa Linh hồ nghi nói.
"Ngươi có nhìn rõ Thẩm Lạc một mình giao chiến với cương thi không? Sau đó thì sao?" Vương Thanh Tùng chỉ vào thi thể "Điền Thiết Sinh" cách đó không xa, hỏi Đinh Hoa.
"Không sai, Thẩm Lạc một mình giao chiến với cương thi, sau đó Bạch Tiêu Thiên chạy đến giết chết cương thi. Ta và Thẩm Lạc bình thường có thù oán nên không dám lộ diện. Sau đó hai người bọn họ liền chạy về hướng đó." Đinh Hoa sợ nói không đủ tường tận, vội vàng chỉ một phương hướng.
"Ta bị thương nên phải lập tức tìm một nơi để khôi phục một chút. Cổ Hóa Linh, ngươi có biến hóa thuật, lại có thể che đậy khí tức Yêu tộc, giờ đây ngược lại càng thích hợp hành tẩu dưới chân núi hơn ta. Chuyện truy đuổi hai người bọn họ, cũng chỉ có thể do ngươi làm." Vương Thanh Tùng suy nghĩ một phen rồi nói.
Bản văn này được truyen.free chắp bút chuyển ngữ.