Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Đại Lục Liên Hoa - Chương 73: Y Y trở về.

Chớp mắt... chớp mắt.

Không tin.

Chớp mắt thêm lần nữa.

Ngay lập tức, Thẩm Y Y ngồi bật dậy. Nàng nhận ra bản thân đã trở về nhà từ bao giờ.

Chiếc giường này, cách bố trí này. Không thể lẫn vào đâu được.

"Sao lại... ở đây."

Hàng loạt câu hỏi trỗi dậy, khiến nàng bất giác trở nên hoang mang. Liền muốn kiểm chứng thực hư.

Trước tiên nàng đưa tay chạm đến nơi bàn chân phải đã b·ị t·hương trước kia.

Sau đó là đến bộ y phục hiện tại đang mang, nàng thấy nó vẫn như cũ có điều lúc này đã lấm lem bùn đất.

Đột nhiên, nàng chợt hồi tưởng về khoảng thời gian bên cạnh Trương Vệ mà trong lòng bồi hồi xao xuyến.

Nàng tự hỏi:

"Ngươi đang ở đâu."

"Sư tỷ, tỷ có trong đó không."

Một giọng nữ từ ngoài cửa truyền vào, trực tiếp đánh thức Thẩm Y Y, khiến nàng tỉnh mộng.

Nàng nhận ra ngoài kia là tiểu sư muội của mình "Thẩm Viên Trúc". Không một chút chậm trễ, nàng vội vơ lấy chiếc đũa trên tủ gỗ gần đó.

Rồi dùng nó để búi tóc lên cao cho gọn gàng, sau đó nhanh chóng tiến đến.

Cửa vừa mở ra.

Trước mắt nàng là một nữ nhân trẻ tuổi, y phục môn phái mà nàng ta mặc có họa tiết đơn giản hơn so với nàng. Chứng tỏ cấp bậc giữa cả hai có sự chênh lệch nhất định.

"Sư muội." Nàng nói.

"Tỷ về rồi may quá."

Thẩm Viên Trúc khi thấy nhận dạng của Y Y thì vui mừng ra mặt.

Vốn dĩ hai người cùng bái chung một thầy lại thân nhau như hai tỷ muội ruột thịt. Cho nên không có bất kỳ điều gì giấu diếm.

Nên Thẩm Y Y vội hỏi, nhằm giải đáp nghi ngờ của bản thân.

"Ta đã đi khỏi đây bao lâu rồi."

"Để muội nhớ xem... hmmm... hình như là bảy ngày.

Nhận được câu trả lời, Thẩm Y Y đã tạm hiểu ra đầu đuôi câu chuyện, nhưng diễn biến ra sao thì nàng không nắm rõ.

"Muội đến tìm ta có việc gì không." Nàng hỏi.

Thẩm Viên Trúc liền đáp ngay:

"Thật ra là có đấy. Các vị trưởng lão đều đã đến đây. Hiện đang chờ tỷ bên ngoài đại sảnh."

Nghe vậy, Thẩm Y Y liền đáp:

"Được rồi, muội cứ rời đi trước ta sẽ ra ngay."

Dứt lời, nàng trực tiếp đóng cửa lại và đi vào trong.

Thấy Thẩm Y Y không có gì khác thường ngày, nên Thẩm Viên Trúc không muốn hỏi thêm gì nữa. Liền rời đi.

...

Thực tế, trong những ngày nàng m·ất t·ích. Kim Châm Thẩm Gia đã huy động một lực lượng đệ tử rất đông đến Ma Thú Hạch đặng tìm kiếm tung tích của nàng.

Vốn dĩ nàng nói với mọi người sẽ trở về sớm nên khi nàng biệt tăm đương nhiên họ sẽ trở nên lo lắng.

Bởi vì nàng được Thẩm Viên Bác coi như người kế vị trực tiếp sau khi ông lâm chung. Vậy nên ông là người ngồi trên đống lửa khi không nhận được thông tin gì về nàng.

Mặc dù ông có Thẩm Viên Trúc là thứ nữ, tuy nhiên ông chưa bao giờ xem đứa con gái ấy là người kế vị.

Chính vì quá lo lắng, nên ông đã nhờ đến tổng đàn Thẩm Gia ở Phong Đô. Cử người đến giúp đỡ.

Biết mọi chuyện có thể diễn biến nghiêm trọng, Ma Thú Hạch trùng trùng nguy hiểm đến cả người thực lực cao cũng chưa bao giờ dám vỗ ngực tự tin có thể an toàn khi bước vào trong.

Vây nên phó môn chủ Thẩm Hoành Tín đã đích thân đến Đế Đô để giúp đỡ tìm kiếm.

Đương nhiên là không thu lại kết quả gì, bởi vì lúc đó nàng cùng Trương Vệ đang ở U Vân Địa Cung.

Mặc dù tung tích không rõ, nhưng đá sinh mệnh của nàng vẫn luôn sáng rực rỡ, vậy nên mọi người nghĩ rằng nàng đã mắc kẹt đâu đó bên trong mà thôi.

Vì thời gian quá dài nên đã kéo theo những nhân vật lớn của Kim Châm Thẩm Gia đều tề tụ đến đây.

Không chỉ vì nàng là người kế nhiệm tương lai mà vì sự ảnh hưởng của Thẩm Viên Bác là rất lớn.

Thậm chí cũng đã kinh động đến Tiên giới, nên Kỳ Chính cũng đã yêu cầu Kiến Quốc đưa quân đến hỗ trợ dù rằng tình hình đang rất bất tiện.

Vậy nên có thể nói bây giờ bên ngoài Ma Thú Hạch là hàng ngàn người chuẩn bị tiến vào trong.

Thẩm Viên Bác quyết lật tung mảnh đất Ma Thú Hạch để tìm cho được đệ tử yêu quý.

Tuy nhiên ý định chưa kịp hành động thì Thẩm Viên Trúc đã đưa đến thông tin nàng đã trở về bình an.

Dù không biết, mọi chuyện như thế nào, nhưng nàng đã trở về nên lực lượng giải cứu đã vội giải tán mà trở về Thẩm Gia phân đàn Đế Đô.

Thật ra, Thẩm Viên Trúc nên nói rõ tình hình cho Y Y được biết. Nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt đờ đẫn của nàng, nữ nhân lại chần chừ không muốn nói.

Chỉ sợ nàng áy náy vì sự m·ất t·ích của bản thân, chứ nhìn dáng vẻ của nàng không nói ra cũng biết chính nàng vẫn còn đang hoang mang. Thân nhau như tỷ muội, chỉ cần một cử chỉ một lời nói Viên Trúc đã hiểu mất rồi.

Về phần Thẩm Y Y nàng đi vào trong, mà lòng cũng hiểu được phần nào mọi chuyện đang diễn ra.

Nàng không ngờ chỉ vì giúp người lạ qua đường như Trương Vệ mà đã gây ra không biết bao nhiêu chuyện phiền toái cho sư môn. Chưa kể xém chút nữa là nàng còn không thể gặp lại sư phụ cùng các sư môn mà nàng luôn kính yêu. Nhưng không hiểu sao nàng lại không hề giận Trương Vệ, mà khi bất giác nhớ đến chàng thiếu niên kia lại khiến nàng mỉm cười ngây ngô.

Đôi khi nàng phải tự hỏi.

"Y Y ngươi đang làm cái gì thế này. Tại sao lại nghĩ đến nam nhân kia mà lại cười như kẻ điên như thế chứ. Thật là mất mặt quá."

Nghĩ ngợi một lúc nàng bèn phẩy mạnh vạt áo thật mạnh.

Theo đó một đạo sáng xanh lướt quanh gian phòng.

Những tấm rèm màu đen tức thì sập xuống che đi hết những luồng sáng từ bên ngoài. Sau động tác vừa rồi, nàng chỉ để lại trong gian phòng một ánh nến nhỏ với chút ánh sáng mờ mờ.

Sau khi yên tâm không có ai có thể nhìn vào bên trong nàng mới chậm rãi trút bỏ xiêm y.

Rồi nàng bước từng bước tiến đến chiếc bồn tắm bằng ngọc đã được chuẩn bị từ trước. Với dòng nước nóng kèm với những đóa hoa hồng đỏ tạo nên một mùi hương ngọt ngào.

Nhưng trước khi bước vào nơi đó đặng tẩy uế cơ thể.

Nàng đã cúi người xuống, đưa bàn tay của mình chạm đến nơi v·ết t·hương đã lành lặng kia thêm một lần nữa. Một loạt hồi ức liền theo đó mà hiện ra.

Đó là khi Trương Vệ đang bị Mộc Tinh trói và chàng đang đối diện với nguồn năng lượng hủy diệt của Ma Khuyển Vương.

Trong giai đoạn thập tử nhất sinh đó chỉ cần chậm một bước thôi thì Trương Vệ sẽ phải bỏ mạng. Nhất thời kim châm mà nàng mang theo không thể tụ lực nhanh đến như thế. Cho dù có tụ lực thì khi đối kháng với một nguồn năng lượng cường đại cũng không có cơ hội thắng. Đó là lúc nàng đã đưa ra một quyết định là dùng đến cây trâm cài tóc của mình.

Cây trâm này thuộc kim loại hiếm có khả năng hấp thu cực nhanh năng lượng. Nó chính là chìa khóa để giải cứu Trương Vệ nhưng cây trâm này là món quà mà sư phụ nàng đã tặng vào dịp sinh thần lần thứ 16 của nàng. Nó được xem như món quà kỷ niệm lớn lao đối với cá nhân nàng. Cho đến tận giây phút này, nàng vẫn không biết quyết định của nàng là đúng hay là sai.

Cũng chính vì quyết định đó, nên lúc nàng nắm tay Trương Vệ đặng rời đi. Thì trâm cày đã bị vỡ ra và bắn mảnh vụn ghim sâu vào chân nàng khiến nàng đau đớn.

Như thể nó muốn nhắc cho nàng nhớ rằng nó quan trọng với nàng đến nhường nào. Chính vì điều đó nàng mới tát Trương Vệ một cái thật mạnh nhằm trút bỏ đi sự bực tức nàng đang mang trong lòng.

Lúc này đây nàng nhìn vào nơi đó thì hình bóng Trương Vệ lại hiện lên. Nàng thủ thỉ nói một câu:

"Chúng ta sẽ gặp lại nhau. Trương Vệ à."

Nhờ một chút ánh sáng yếu ớt chiếu đến tấm lưng trần của nàng. Mà đã thấy một hình xưng phượng hoàng bằng vàng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free