Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Đại Lục Liên Hoa - Chương 64: U Vân Địa Cung (18).

Nhìn thấy Trương Vệ như vậy, Thù Di bèn tiến đến vỗ vai chàng và nói ra sự thật giúp chàng bớt lo lắng tiêu cực.

"Đừng lo lắng, linh hồn này vốn của cậu, nhưng trên thực tế là tiền kiếp của cậu thì đúng hơn."

Nhờ đó, chàng mới bừng tỉnh, giảm thiểu được phần nào cảm xúc. Tuy nhiên lúc này sự hiếu kỳ đã được đẩy lên cao, chàng không ngần ngại hỏi:

"Kẻ đó tên là gì? Là ta của kiếp nào?"

"Kiếp đầu tiên của cậu, kẻ đó tên Trang Minh Viễn."

Nữ nhân tiếp lời.

Vừa nghe đến cái tên này, đã làm Trương Vệ rơi vào hầm chông của sự hoài nghi. Khi trước ở Vọng Nguyệt Quán chàng được nghe người ta nói về Chân Long, nên chàng đã có khoảng thời gian tìm hiểu về nó. Trên thực tế, trên khắp đại lục Hoa Bắc này không hề tồn tại thứ tài liệu nào nói về câu chuyện đó.

Vậy nên chàng đã đến thư phòng của Vấn Lạc Nhai. Nơi mà lưu trữ tất cả những mật tịch trên khắp đại thiên thế giới, một nơi mà Kinh Như Tuyết rất tự hào cho là tàng thư của vũ trụ.

Trong đó chàng đã đọc được một cuốn gọi là Cửu giới chi chiến. Cuốn sách này ghi chép về hai cuộc c·hiến t·ranh cửu giới, nơi đã gây ra sự biến đổi địa chất lớn lao đến mức một lục địa rộng lớn trải dài từ bắc chí nam, giờ chỉ còn lại chín lục địa và phần còn toàn là đại dương mênh mông.

Hơn nữa chàng đã biết được rằng kẻ khơi nguồn cho cả hai trận chiến đấy chính là Trang Minh Viễn hay được gọi là Chân Long và Thiên Ma "Vấn Thiên". Hai kẻ này một chính một tà đã góp phần biến một thế giới bình yên thoáng chốc trở thành khói lửa binh đao.

Kết thúc trận chiến thứ hai, cả Vấn Thiên cùng Trang Minh Viễn đều đã bị phong ấn vĩnh viễn.

Vậy nên khi nghe đến bản thân chính là Trang Minh Viễn hậu kiếp chàng đã không tin vào tai mình.

"Đừng có đùa... Không đời nào ta lại là hắn được."

Cơn tức giận vì thế đã trỗi dậy thống trị tâm trí của chàng. Chàng không tự chủ được mà bùng phát ra nguồn chân khí mạnh mẽ, đẩy lùi các thần thú. Với khí thế này ắt hẳn lại sắp có một cuộc chiến nổ ra.

Tuy nhiên.

Lý Ân đang đứng ở xa, thoắt cái đứng chắn trước mặt chàng. Mặt đối mặt, hắn dùng ánh mắt nghiêm nghị nhìn chàng mà không sợ chàng sẽ ra tay đánh mình. Thậm chí thần thú này còn không vận lên công lực để đối kháng. Từ đó thể hiện rõ thành ý.

Chính vì vậy, Trương Vệ cảm thấy hổ thẹn mà thu hồi lại cường lực. Ánh mắt chàng vờ nhìn đi hướng khác không muốn đối diện với Lý Ân vào lúc này. Như thể chàng muốn bỏ chạy khỏi thực tại.

Biết chàng đang nghĩ gì, Lý Ân liền nói:

"Trương Vệ, cậu có thể nhớ lại tất cả những gì bản thân đã trải qua xem. Chẳng phải nó đã được an bài trước rồi đấy sao? Việc cậu đến được đây chỉ là sớm muộn mà thôi."

Dù đã dịu xuống, nhưng tâm trạng của Trương Vệ vẫn chưa thể nhanh chóng mà bình tĩnh lại được, nhưng sau khi nghe những lời nói của Lý n thì chàng chậm rãi khôi phục lại tinh thần.

Từ đó những hình ảnh trong ký ức, luân phiên nhau hiện về, buộc chàng phải tập trung hết sức có thể để xâu chuỗi lại tất cả những sự kiện mà bản thân đã từng trải qua trong quá khứ để tự tìm cho bản thân một câu trả lời.

Biểu cảm trên gương mặt của chàng thay đổi quá nhanh, từ suy tư đến bất ngờ rồi cuối cùng là sợ hãi. Làm những nếp nhăn trên trán, lúc thì dãn ra lúc thì thu lại, đi kèm với ánh mắt cứ đảo quanh trong hoang mang.

Với biểu hiện đó không cần nói ra người khác cũng đủ hiểu chàng đã có được đáp án cho riêng mình.

Trong vô thức, chàng đã chạm đến ngọc bội bên hông. Cái mà Mục quản gia đã giao cho chàng ngày trước.

Đây chính là bằng chứng cho tất cả mọi nghi vấn trong lòng chàng.

Chàng bất giác nở một nụ cười buông bỏ, dù chàng không muốn tin nhưng có vẻ đây là sự thật. Liền mệt mỏi nói:

"Nói đi? Các người muốn gì ở ta."

Rập...rập.

Thanh âm quỳ gối vang lên, đồng loạt bảy thần thú đã hạ mình trước chàng. Họ biết rằng chàng đã chấp nhận thân phận của mình nên lúc này họ không còn gì để nói vòng vo nữa.

"Khẩn thiết, Trương thiếu hiệp hãy vì chúng sinh trong thiên hạ. Mà chấp nhận sự dung hợp này."

Vừa nghe đến đấy, Trương Vệ đã giật nảy mình. Chàng còn chưa kịp đáp lời, thì Lý n đã cung kính nói:

"Chúng tôi đã chờ đợi người mấy triệu năm nay, quả thật chúng tôi bây giờ chỉ là những tàn hồn không còn có thể sống trên trần đời này lâu thêm nữa. Chỉ mong rằng hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng này, thì chúng tôi mới yên lòng ra đi."

Những lời mà Lý n nói chính là sự thật đã được chôn giấu hàng ngàn năm nay. Trong cuộc chiến năm xưa, bảy người bọn họ được cử đi chiến đấu với Ma Tôn "Trùng Lâu". Kết quả họ không thể chiến thắng được Ma Tôn khi ấy đã quá mạnh.

Vậy nên lúc chủ nhân của họ là Trang Minh Viễn c·hết đi.

Họ đã dùng chính những thần lực còn lại của bản thân nhốt lại một hồn một phách của Trang Minh Viễn tại nơi đây. Chờ đợi linh hồn thực sự của chủ nhân chuyển thế.

"Mong thiếu hiệp thành toàn."

Đứng trước một ngã rẽ cuộc đời, Trương Vệ có lựa chọn không vì sự van xin của họ mà chấp thuận. Sau đó có thể cùng Thẩm Y Y kiếm một lối đi khác mà rời khỏi đây. Thần thú này chỉ là tàn hồn, nếu không có Bắt Đầu Thất Tinh Trận thì họ chả là gì với chàng.

Bỗng nhiên, ngay tại thời điểm này. Thứ mà chàng nhìn thấy không phải là những thần thú mà là một cảnh tượng c·hiến t·ranh đẫm máu.

Ở một khung cảnh mà chàng chưa từng được nhìn thấy, chàng đã thấy những sinh vật bằng sắt đang bay trên đỉnh đầu, rồi thả những thứ c·háy n·ổ xuống mặt đất liên tục.

Tiếng khóc, tiếng ai oán vang vọng khắp nơi.

Và rồi, một nam tử trung niên nhìn rất lạ và cũng rất quen mặt. Đứng trước mặt chàng và nói:

"Con trai, sức mạnh càng lớn thì trách nhiệm càng lớn. Con không thể cứ trốn tránh được mãi."

Dứt lời, ông hóa thành một con rồng vàng bay lên không trung chiến đấu với những sinh vật kia. Để rồi ông bị một kẻ lạ mặt chém một nhát đứt lìa thân thể và rơi xuống đất, c·hết trong vũng máu của chính mình.

Bỗng nhiên một cảm xúc đau khổ trực tràng xuất hiện, chàng muốn khóc nấc lên. Nhưng rồi lại không thể.

Các thần thú đang cúi đầu chờ đợi câu trả lời của chàng thì bất chợt thấy chàng có biểu hiện lạ thì họ nhìn nhau không hiểu chuyện gì đang xảy đến với chàng.

Khi Lý Ân định mở lời hỏi han thì chàng đã lấy lại được sự bình tĩnh. Sau đó thì nói rằng:

"Được, ta chấp nhận. Nếu nó đã là số phận thì ta sao có thể tránh né được."

Dù đang có muôn vàn câu hỏi trong đầu, nhưng chàng đã hiểu ra một điều. Nếu ngày hôm nay chàng từ chối cơ hội này, thì chàng sẽ không còn có cơ hội nào khác để thay đổi định mệnh của chính mình.

Chàng có thể dùng chính sức mạnh của kẻ đánh ngang ngửa với Thiên Ma để biến những lời trêu chọc chàng là phế vật không còn. Và cũng có thể dùng nó để hành hiệp cứu người, vậy thì không có lý do gì chàng phải chối bỏ nó cả.

Sau khi chàng đã đồng thuận, những thần thú đều rất vui mừng. Họ không có lời nào để diễn tả cảm xúc của mình, ngoài cách ôm chầm lấy nhau trong vui sướng.

Sau đó, Lý Ân dẫn đường cho Trương Vệ đến trước cánh cổng lớn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free