(Đã dịch) Đại Họa Sĩ - Chương 82: Một thành viên hổ tướng
Trong phòng vẽ tranh, Phương Dật nán lại đến mười giờ tối. Sau đó, chàng đưa Mục Cẩn đến cổng trường, giúp nàng bắt taxi, đợi bóng dáng khuất hẳn mới quay về phòng vẽ tranh, cùng Triệu Tiệp và hai người nữa mãi đến hơn một giờ sáng.
Về đến ký túc xá, Phương Dật vừa rửa mặt xong, ôm chậu về phòng. Chàng còn chưa kịp leo lên giường thì chợt nghe Ngụy Tiến cất tiếng hỏi: “Lão Tứ! Hôm nay ngươi đã làm gì?”
Phương Dật xoay mình trên giường đáp: “Không làm gì cả! Vẫn là cùng bạn gái dùng một bữa cơm thôi!”
“Ngươi cùng lão Tứ vòng vo làm gì, cứ thẳng thắn đi!” Đào Dũng ghé mình trên giường, hỏi Phương Dật: “Ngươi cùng Mục Cẩn thì chúng ta đã rõ, song cớ sao ngươi lại quen biết Tô Manh? Đã quen thì sao không nói với mấy huynh đệ một tiếng! Chúng ta cũng muốn có cách đối phó, lẽ nào để phù sa chảy ruộng ngoài ư!”
“Còn một cô nương khác là ai? Dung mạo cũng hết mực xinh đẹp!” Ngụy Tiến nói tiếp.
Phương Dật liếc nhìn Ngụy Tiến: “Đó là tỷ tỷ ta! Đừng có ý đồ lệch lạc!”
“A! Nguyên lai là tỷ tỷ của ngươi! Thôi bỏ đi, chúng ta hãy tiếp tục bàn chuyện Tô Manh!” Ngụy Tiến nghe xong, vội vàng quay sang Phương Dật, giơ tay bày bố.
Phương Dật thấy hai người thắc mắc, bèn kể sơ lược về việc mình quen biết Loan Hiểu, rồi hôm nay vô tình gặp Tô Manh ra sao. Sau đó, chàng nói với cả hai: “Các ngươi cũng đừng phí hoài tâm tư nữa, Tô Manh cùng Loan Hiểu có quan hệ rất tốt, hơn nữa tính ra thì họ chính là thanh mai trúc mã!”
“Chỉ cần cuốc xẻng sắc bén, không góc tường nào đào không đổ!” Đào Dũng cười vang nói, đoạn quay sang Khúc Cố đối diện hỏi: “Lão Tam, ngươi nói có đúng chăng?”
Khúc Cố nghe xong, vừa cười vừa nói: “Vâng! Đúng vậy! Bất quá, cuốc xẻng của ngươi phải đủ hung hãn cỡ nào đây! Ngươi chẳng thấy Loan Hiểu đó sao? Bản thân cậu ta còn mang dáng dấp người mẫu, hai ngươi lại có lòng tin đến vậy ư?”
Đào Dũng nghe xong, cười chỉ vào Khúc Cố mà nói: “Đừng tâng bốc người khác mà dìm chính mình, chúng ta không phải tranh đua tướng mạo! Nếu luận về tướng mạo thì ngươi và Phương Dật hai người là tuyệt rồi, còn ta và lão Nhị đây thì tranh tài về thực lực, về khí chất!” Nói đoạn, y thở dài một hơi rồi giảng giải với Ngụy Tiến: “Ngươi nói xem, chúng ta những kẻ thuộc phe thực lực giảng giải đôi điều, sao hai tên thuộc phe thần tượng lại nông cạn đến nỗi không thể lĩnh hội được đây!”
Phương Dật cùng Khúc Cố nghe xong, không khỏi mỉm cười, khẽ lắc đầu.
Đào Dũng lại nói với hai người: “Bàn về chuyện truy cô nương, Phương Dật, ngươi thực sự không phải đối thủ của bằng hữu Trương Húc đâu, đó mới gọi là kẻ có thực lực vậy!”
Phương Dật vừa kéo chăn đắp lên người, vừa kỳ quái nhìn Đào Dũng hỏi: “Trương Húc lại gây ra chuyện gì rồi?” “Chú gấu đen đó gây chuyện gì mà các ngươi đều tỏ tường, riêng ta lại chẳng hay biết gì sao?”
Ngụy Tiến nghe xong, nói với Phương Dật: “Ngươi chẳng phải đã bảo chúng ta làm quân sư tán gái cho hắn sao, hắn đã đến trường chúng ta hai chuyến rồi đó, bất quá ngươi ở phòng vẽ tranh nên chỉ có chúng ta ra tay thôi! Lại nói về thực lực cùng tinh thần của người ta kìa! Quả thực là mẫu mực của phe thực lực trong đời chúng ta: mỗi sớm mai một cuộc điện thoại, bất luận người khác có vui hay không, vẫn là một câu: Chú ý dùng bữa sáng, tốt cho thân thể! Rồi sau đó liền cúp máy. Kế đến, cô nương kia dùng xong điểm tâm, vừa trở về ký túc xá, đúng giờ mười hai đóa hồng đã đợi sẵn rồi!”
“Nghe đâu tiểu tử này có ý định chuẩn bị tặng hoa mấy tháng ròng! Đây mới gọi là kẻ thuộc phe thực lực!” Ngụy Tiến bổ sung: “Nghe người ta nói, điều này gọi là duy trì cảm giác tồn tại!”
“Thế Lục Tiểu Mẫn nói thế nào?” Phương Dật có chút tò mò hỏi.
“Vừa nói ra là bị người ta cự tuyệt rồi! Chẳng thấy Trương Húc chút nào thương tâm, chúng ta còn chẳng cần an ủi, chỉ cười mà nói: Làm gì có chuyện lần đầu là thành công! Cứ từ từ rồi sẽ đến mà!” Nói đoạn, y giơ ngón tay cái lên với Phương Dật: “Trương Húc quả thực là một hổ tướng!”
“Một đóa hồng tính ra hai đồng, thêm cái gọi là ‘đầy trời sao’ gì đó, mà chi phí đóng gói, nhân công vận chuyển, nói sao cũng phải ba mươi đồng. Một tháng vậy là chín trăm đồng, hai tháng một ngàn tám, tính ra là gần ba tháng tiền sinh hoạt của ta rồi!” Ngụy Tiến cảm khái nói xong, lại hỏi Phương Dật: “Gia đình Trương Húc có phải là gia đình khá giả không?”
“Song thân hắn đều kinh doanh thiệp cưới, nói là giàu có thì e rằng hơi quá lời. Gia cảnh v���n khá hơn đôi chút so với gia đình bình thường thôi,” Phương Dật giải thích đôi chút rồi nói: “Chuyện tặng hoa hồng thì các ngươi đừng đoán mò nữa, về sau khi nào muốn tặng cứ nói với hắn một tiếng là được! Dì hắn có một tiệm hoa nằm trên con đường lớn phía sau cổng trường chúng ta, ngay dưới cây cầu lớn bắc qua sông, đi xe đến đó tối đa mười phút!”
Hai người bọn họ tính toán giá thị trường, đương nhiên là đắt đỏ. Tiệm hoa mà làm giá chẳng phải là chém giết những người này sao? Còn về Trương Húc bao nhiêu một bó thì Phương Dật không rõ, song dẫu là Dì hắn có lấy tiền thì một tháng e rằng cũng không thu được một trăm đồng tiền vốn, nói gì đến chín trăm đồng! Huống hồ, tám chín phần mười tiểu tử này chẳng bỏ ra một xu nào!
Nghĩ đến đây, Phương Dật lập tức cười trêu ghẹo nói: “Ta nói sao hắn lại nôn nóng tìm bạn gái ở trường chúng ta đến thế, hóa ra là tiền tặng hoa đều được giảm bớt. Vậy là cả danh tiếng lẫn lợi lộc đều đã có rồi!”
Ngụy Tiến nghe xong, lập tức vỗ mạnh vào ván giường mà nói: “Dì như thế nhất định phải có! Khỏi cần nói, cứ bỏ ra số tiền y hệt mà tặng được những đóa hoa lớn hơn người khác một vòng cũng là chuyện vinh hạnh! Lần sau Trương Húc đến, nhất định phải dẫn chúng ta đi bái kiến!” Nói đến đây, y nhìn sang Đào Dũng cùng Khúc Cố hai người.
Đào Dũng gật đầu quả quyết nói: “Dì như thế phải nắm bắt lấy! Có được một vị Dì như vậy thì việc cưa đổ các mỹ nhân quả thực như có thần linh trợ giúp vậy! Chẳng trách tiểu tử này vỗ ngực nói với chúng ta rằng lần sau nếu muốn tặng hoa cho nữ hài tử thì cứ tìm hắn, sẽ được giảm nửa giá!”
Khúc Cố nghe xong, chỉ cười ha hả mà không nói một lời.
Phương Dật lúc này bèn quan tâm đến hảo hữu, hỏi Ngụy Tiến cùng hai người kia: “Thế Lục Tiểu Mẫn nghĩ thế nào, có ghét bỏ Trương Húc chăng? Các ngươi xem hy vọng có nhiều đến đâu! Đừng có cứ đeo bám mãi thành ra như Tô Manh, khiến người ta bực mình rồi đấy!”
Ngụy Tiến nhìn Phương Dật, lắc đầu nói: “Nói ngươi không được thì ngươi quả thật không được, theo kinh nghiệm tung hoành tình trường bao năm của ta mà xét, tám chín phần mười Lục Tiểu Mẫn này sẽ sa vào ma trảo của tiểu gấu đó!”
Thấy Đào Dũng cũng khẽ gật đầu, Phương Dật lại hỏi: “Các ngươi lại có nắm chắc đến vậy ư?”
“Trương Húc nào có dại dột mà huênh hoang khó coi trước mặt người ta. Đều như lời ngươi nói đó, kế sách bước đầu tiên là phải duy trì cảm giác tồn tại nhất định trong lòng cô nương, nói cách khác là thay đổi một cách vô tri vô giác, không ngừng làm sâu sắc ấn tượng, đạt đến một trình độ nhất định. Ví như ngữ khí mềm mỏng đi đôi chút, hoặc có biểu hiện đặc biệt nào đó thì bước kế tiếp đã tới rồi. Ví như đột nhiên biến mất vài ngày, khi cô nương đã quen mỗi ngày đều nhận được hoa, bỗng nhiên lại không có nữa, nàng nhất định sẽ tự hỏi: Sao lại không có nhỉ, lẽ nào người này đã gặp chuyện gì chăng? Đã có ý nghĩ này thì chứng tỏ người ta đã bắt đầu không ghét ngươi nữa, có chút quan tâm ngươi rồi, vậy thì kế tiếp sẽ tiến hành bước tiếp theo...” Ngụy Tiến thao thao bất tuyệt kể xong kế hoạch của Trương Húc cho Phương Dật và Khúc Cố nghe.
Kế hoạch này không chỉ khiến Phương Dật nghe xong trợn mắt há hốc mồm, mà Khúc Cố cũng hai mắt trợn tròn, há hốc miệng mà nói: “Đây là kế hoạch truy nữ hài hay (vẫn) là kế hoạch phát động đại chiến thế giới lần thứ ba vậy? Ta nghe sao mà mơ hồ đến thế! Gỡ bỏ từng bước từng bước e rằng phải hao tổn hơn nửa năm!”
Ngụy Tiến ánh mắt lướt qua Khúc Cố với biểu cảm như kẻ mù chữ, đoạn nói: “Các ngươi những kẻ thuộc phe thần tượng này há có thể thấu hiểu! Điều này gọi là nước ấm luộc ếch xanh! Lửa nhỏ hầm rùa! Còn cách nói tao nhã lịch sự hơn, ấy là: Theo gió lẻn vào đêm, thấm nhuần vạn vật không tiếng động!” Nói đến câu thơ cuối cùng, y còn cố ý đọc diễn cảm, âm cuối chữ còn kéo dài, chẳng những thế còn kèm theo thủ thế, cuối cùng nói xong tay còn giữ nguyên một tư thế định hình.
Ngẫm lại con rùa, ếch xanh, hơn nữa lại còn trùng hợp với Lục Tiểu Mẫn như vậy, cùng với màn đọc diễn cảm tràn đầy cảm xúc của Ngụy Tiến. Phương Dật cùng Khúc Cố hai người bật cười đến độ nước mắt đều sắp trào ra.
Khúc Cố nói: “Nếu Lục Tiểu Mẫn biết Trương Húc ví von như thế, thì mặc kệ hắn dùng chiêu gì cũng chẳng thành công! Há lại có thể đem một cô nương ra so sánh với con ba ba!”
Đào Dũng đợi hai người cười xong, liền ngồi dậy từ trên giường mà nói với Khúc Cố: “Ngươi khoan hãy nói, ta cùng lão Nhị đã suy nghĩ kỹ càng từ đầu đến cuối, chúng ta mà gặp phải cô nương như vậy thì nhất định không đỡ nổi! Đương nhiên, nếu cô nương kia mà dung mạo như lão Nhị thì người khác cũng chẳng cần dùng đến chiêu này làm gì.”
Ngụy Tiến lập tức vừa cười vừa nói: “Ngươi có thể khinh bỉ tướng mạo của ta, song không thể dùng hết hai từ ngữ đó để vũ nhục tướng mạo của ta! Chúng ta không có một điểm tương tự nào!”
“Tiểu nhị kia!”
“Ta cũng đâu phải kẻ chạy việc, hay là cứ gọi tên ta đi!” Ngụy Tiến nói.
Đào Dũng nói: “Ta quyết định sao chép chiêu này của Trương Húc, đem dùng cho Trịnh Uyển, người vẫn thường ở cạnh Lục Tiểu Mẫn kia xem sao! Cô nương này dung mạo hơn Lục Tiểu Mẫn vài phần, vóc dáng cũng đài các! Hơn nữa lại còn chơi đàn Contrabass, thật đúng là hợp khẩu vị của ta!”
“Điều này không thành, xem ra ngươi là đi học lỏm người ta thôi!” Ngụy Tiến nói: “Ngươi phải mong muốn một điều tốt hơn một chút chứ, chiêu này ta định dành sẵn cho Tô Manh!” Nói đoạn, y không khỏi thở dài một hơi, vẫn còn lòng đầy sợ hãi mà nói: “May mắn là tiểu tử Trương Húc này chưa từng thấy Tô Manh, nếu không thì đến cả hoa khôi giảng đường cũng bị tiểu gấu kia cưa đổ mất rồi, thế thì thật mất mặt lớn!”
“Phải vậy!” Đào Dũng cũng cảm khái nói: “Dưới vẻ ngoài thành thật, ẩn chứa một trái tim mưu mô đến nhường nào! Quả thật lúc dùng bữa, ta nghe tiểu tử này nói mà không rõ rốt cuộc ta học nghệ thuật hay hắn học nghệ thuật nữa, lập tức nảy sinh một cảm giác bái phục sát đất!”
Khúc Cố vừa cười vừa nói với Ngụy Tiến: “Ngươi muốn chuẩn bị dùng chiêu đó cho Tô Manh, thì trước tiên điều thứ nhất vẫn là phải cất kỹ hai thùng rượu trong ký túc xá, nếu không thì đợi nàng tức giận, lại một lần nữa tái diễn đường vòng cung, gần như thế ta coi trọng người ta chính xác rồi!” Nói xong, y hướng về Ngụy Tiến trên đầu liếc nhìn.
“Kỳ thực Tô Manh là một cô nương rất sáng sủa, đoán chừng lần trước hai kẻ đó thật sự đã khiến nàng bực mình rồi,” Phương Dật nghĩ đến biểu hiện của Tô Manh lúc dùng bữa hôm nay, liền nói với những người bạn thân trong ký túc xá.
“Thế khi nào thì giới thiệu nàng cho ba huynh đệ chúng ta đôi chút, ta nói thật đấy!” Ngụy Tiến nói xong, thò tay chỉ vào hai người còn lại: “Ký túc xá chúng ta để nàng tùy ý chọn lựa! Ưng ai thì cứ thế mà dắt đi, dù sao cũng không để lợi lộc rơi vào tay ngoại nhân! Vạn nhất có người thành công, ký túc xá sẽ ghi nhớ công đầu của ngươi, đợi sang năm mùng tám tháng ba sẽ trao cho ngươi danh hiệu vinh dự ‘Đội ngũ cờ đỏ vinh quang’!”
Đào Dũng bổ sung: “Là loại có cờ thưởng đó! Muốn giấy chứng nhận hay cúp vàng gì cũng có thể thương lượng!”
Phương Dật lắc đầu đáp: “Ta chính là hôm nay lúc dùng bữa mới gặp mặt nàng một lần, há có thể nói với người khác rằng bạn thân ký túc xá ta rất ngưỡng mộ nàng, rồi giới thiệu các ngươi làm quen đôi chút được sao?”
“Tiểu tử ngươi chẳng phải là kẻ ăn trong chén lại còn ngó trong nồi ư! Các huynh đệ, đánh hắn!” Đào Dũng nói xong, liền làm động tác vờ ném đồ vật.
Phương Dật đành phải vừa cười vừa nói: “Nếu như lần sau có dịp, Tô Manh nếu quả thật chưa có bạn trai thì ta sẽ giúp các ngươi tìm cơ hội để thành sự!”
“Như vậy mới đúng lời!”
“Chẳng uổng công tổ quốc và nhân dân bồi dưỡng ngươi một phen!”
Mấy người vẫn nằm chết dí trên giường, tiếp tục bàn luận những chủ đề khác: Nữ sinh nào trong lớp không tệ. Với vấn đề này, Phương Dật chỉ có thể làm người lắng nghe, bởi lẽ nữ sinh trong lớp chàng chỉ mới gặp qua vài lần, tên tuổi còn chưa thể gọi hết thảy.
Bản văn này, trọn vẹn và tinh tế, được độc quyền bởi Truyen.Free.