Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đại Họa Sĩ - Chương 236: Phảng phất ai đó

Điều Phương Dật gọi là suy nghĩ một lát hóa ra chỉ là rời khỏi phòng học, đi xuống lầu dưới. Có lẽ là do lúc ở trong nước, giáo viên Lưu Hồng Thạc đã nuôi dưỡng anh như chăn dê, hay do cái tính khí nghệ sĩ quái gở trong lòng Phương Dật làm loạn, khiến anh không thể để bộ não mình vận hành để giải quyết vấn đề thi cử ở trường học.

Vừa xuống đến lầu dưới, Phương Dật đã nghe thấy bạn học của mình là Eve gọi mình từ phía sau: “Phương!”

Phương Dật vừa quay đầu lại, nhìn thấy Eve đang ôm một cô gái trông có vẻ mang nét lai đi về phía mình. Thằng nhóc Eve này biết tận dụng vẻ ngoài của mình, hơn nữa còn phát huy ưu thế đó triệt để, tốc độ thay bạn gái rất nhanh, cơ bản cứ hai tuần là lại có một gương mặt mới.

“Có chuyện gì?” Phương Dật xoay người đứng lại hỏi.

Eve mở miệng nói: “Cuối tuần này tôi tổ chức một bữa tiệc, đến lúc đó cậu nhất định phải tới! Nhớ dẫn Veronica theo nữa!”

“Tôi nhất định sẽ đi, nhưng Veronica thì không được, cô ấy tuần này cùng bạn học của mình chuẩn bị đi Berlin,” Phương Dật nhìn Eve trả lời.

“Vậy cậu đến là được rồi! Tôi đã thông báo cho tất cả bạn học rồi,” Eve cũng không nói nhiều, vẫy tay với Phương Dật rồi ôm cô gái của mình cười nói đi về phía trước.

Phương Dật đi thẳng đến bãi đậu xe, lên xe rồi lái đến bảo tàng Versailles, tiếp tục đến chỗ Niko học cách phục chế tác phẩm tranh vẽ. Đương nhiên, đôi khi Phương Dật cũng không quên ghé lên tầng ba đi dạo, muốn xem lại tác phẩm của Henry “Thùng rác”, nhưng giống như Niko đã nói, lão già kia đã khóa cửa lớn, không chỉ cửa đóng chặt mà ngay cả rèm cửa cũng được kéo lên.

Làm như vậy thì Phương Dật không thể nào nhìn được, tuy muốn nhìn nhưng Phương Dật cũng sẽ không đầu óc không bình thường mà đòi phá cửa xông vào bảo tàng Versailles. Chuyện này quá không đáng tin cậy, đây là bảo tàng! Bên trong có hệ thống an ninh tốt nhất thế giới! Hơn nữa đây cũng không phải phim ảnh, vài sợi dây thừng mặc quần bó sát từ trên nóc nhà treo xuống, mang theo một bức tranh rồi biến mất trong bóng tối. Dù cho có thể làm vậy, Phương Dật cũng không làm được kỹ thuật này.

Đã ở đây không thể nhìn thấy tranh mới của lão già kia, vậy thì chỉ có thể chú ý đến những tác phẩm mà lão ta từng bán ra trước đây, hy vọng có thể tìm thấy một vài manh mối từ những tác phẩm đó, để giúp mình suy đoán ra kỹ pháp của lão già.

Đáng ti��c là ý tưởng của Phương Dật không tệ, nhưng khi thực hiện lại gặp phiền toái lớn, bởi vì những người có thể bỏ ra hai, ba chục vạn đô la để mua tranh mười mấy năm trước, không phải là những người mà Phương Dật có thể quen biết vào lúc này. Một lần vung tiền ra hơn mười vạn để mua tranh, có thể chơi sang như vậy thì đều là đại phú hào. Những thứ của những người này đâu phải là Phương Dật có thể nghĩ cách. Mà Phương Dật tìm được danh sách, thấy cái tên đầu tiên đã có thêm một tước vị quý tộc phía sau, sau đó là những gì tổng giám đốc, người sưu tầm các loại.

“Haizz!” Phương Dật không khỏi thở dài một hơi. Khép máy tính xách tay lại, một tay đặt trên bàn nhẹ nhàng gõ gõ, ngồi trước bàn làm việc mà ngẩn người ra.

“Phương! Xảy ra chuyện rồi!” Một nhân viên công tác đột nhiên đi đến chỗ Phương Dật nói.

“Chuyện gì vậy?” Phương Dật tỉnh lại từ sự trầm tư, trực tiếp đứng dậy khỏi ghế hỏi.

Người này nói với Phương Dật: “Một du khách đã đổ thứ mình cất giấu lên tranh!”

“Là tác phẩm nào đã bị đổ?” Phương Dật mở miệng hỏi tiếp.

“Tác phẩm của Elisabeth Vigée Le Brun! Cụ thể là bức chân dung của Marie Antoinette!” Người này nói.

“Đúng là một tai nạn!” Phương Dật thuận miệng cảm thán một câu.

Nghe xong Phương Dật, người này liền xoay người rời khỏi Studio. Chắc là đi đến cánh cửa kế tiếp để truyền đạt tin tức này. Cái biệt danh “loa phường” của người này quả nhiên không phải nói suông.

Phương Dật không ưa nữ họa sĩ Pháp Elisabeth này, càng không nói đến việc yêu thích tác phẩm của cô ta. Anh chỉ bày tỏ chút tiếc nuối rồi trực tiếp ngồi về ghế của mình. Việc gì làm việc nấy.

Marie Antoinette, người trong nước có lẽ không quen thuộc. Nhưng nhắc đến một cái tên mà những người học lịch sử thế giới đều biết rõ: Louis XVI! Chính là Quốc vương Pháp bị đưa lên máy chém, Marie này chính là vợ ông ta, tức Vương hậu Pháp. Vị vương hậu này cũng chẳng phải người vừa phải, một ngày có thể tiêu sạch số vàng chu cấp cho vương hậu hàng năm! Lúc đương thời các đại thần nói với vị vương hậu này rằng người dân Pháp không ăn nổi bánh mì rồi, vị vương hậu này đã trả lời: Nếu nhân dân không ăn nổi bánh mì, vậy sao không ăn bánh ngọt! Rất giống kiểu hôn quân “sao không ăn thịt cháo” vậy! Cuối cùng thì kết cục của bà ai cũng biết. Cùng với chồng mình bị chặt đầu.

Một số tác phẩm nghệ thuật phương Tây đôi khi lại gặp phải những chuyện xui xẻo như vậy, tranh bị người cố ý phá hoại, đây không phải lần đầu tiên mà cũng không thể là lần cuối cùng. Phương Dật biết đến có bức tượng nàng tiên cá nổi tiếng của Đan Mạch, nàng tiên cá bất hạnh này từng bị chặt đầu, cụt tay. Thậm chí là bị nhấc khỏi bệ đá rồi đổ xuống biển. Nhìn từ góc độ này, cái gọi là người nước ngoài có tố chất cao hơn người trong nước hoàn toàn là vô nghĩa. Chỉ cần là con người thì sẽ có những kẻ rỗi hơi sinh tật quái đản như vậy!

Đối với hành vi đổ thứ gì đó lên tranh, Phương Dật cảm thấy hơi ghê. Ngoài thấy ghê thì Phương Dật hiện tại cũng chẳng có gì để làm, đây là tranh được cất giữ ở bảo tàng Versailles, mà Phương Dật mình còn là một nhân viên tạm thời, thì lấy đâu ra tâm tư để bận tâm chuyện đó, huống hồ lại là tác phẩm của một họa sĩ mà Phương Dật không quá cảm mến. Tự nhiên là không cần phải bày ra vẻ mặt của một người biện hộ, cái gì phẫn nộ, đau lòng đều treo trên mặt! Nghe được tin tức này Phương Dật chỉ “À” một tiếng trong lòng, rồi thôi.

Vừa ngồi xuống chưa đầy hai phút, Phương Dật đã nghe thấy tiếng gầm gừ vọng đến từ phía hành lang, rồi vẫn là những lời tục tĩu liên tiếp tuôn ra, nghe tiếng này Phương Dật cũng biết là cái tên “thùng rác” kia đang ở trong đó, cái đầu bé tí vậy mà tính khí lại chẳng nhỏ chút nào!

Chắc là những người đã mua tranh của lão già kia đang chờ lão ta gặp họa! Một câu nói như vậy bật ra trong lòng Phương Dật.

Tiếng gầm gừ qua đi chưa đầy hai phút, Niko liền chạy vội đến: “Phương, công việc chiều nay tạm dừng, chúng ta phải chuẩn bị phục chế tác phẩm!”

“Bị hư hại nghiêm trọng không?” Phương Dật mở miệng hỏi.

“Cũng may không phải chất lỏng có tính axit quá mạnh, mà là một số loại sơn! Cũng không có gì đáng ngại,” Niko nói một câu với Phương Dật rồi cầm đồ đạc của mình chạy về phía cửa ra vào.

Phương Dật nhìn Niko ra cửa, tiếp tục cầm kính lúp nhỏ trong tay quan sát tranh, dựa vào những gì mình đã học, bắt đầu từng bước phân biệt những bức tranh đã được xác định là giả.

“Đồ hai lúa! Đồ ngốc nghếch!” Phương Dật vừa nhìn tranh, vừa lắc đầu lẩm bẩm khẽ nói. Mấy tên làm giả phương Tây này chẳng chuyên nghiệp chút nào, so với bọn làm giả trong nước còn bất kính nghiệp hơn nhiều! Ngày xưa mình và thầy giáo nhìn thấy bức tranh giả đó, bên trên đâu có chữ ký của chính người làm giả đâu.

Cái đám hàng châu Âu này, hình như có tật xấu vậy, làm giả càng tốt thì càng thích dương dương tự đắc giấu tên viết tắt của mình lên bức tranh giả! Hơn nữa có người còn mỗi bức đều ký! Loại hành vi này trong mắt Phương Dật là muốn bao nhiêu ngu ngốc có bấy nhiêu ngu ngốc!

Giống như hai bức tác phẩm kiểu Đức hiện đang đặt trước mặt Phương Dật, sự giả mạo đã đạt đến 97%, cộng thêm việc sử dụng màu sơn dầu cũng khá chú ��, đến cả triển lãm tranh còn chưa chắc đã phân biệt được. Cái tên này không nên ký tên mình lên đó, hơn nữa cậu ký ở đâu không tốt, cả hai bức tác phẩm đều đánh dấu trên tóc của nhân vật trong tranh, Niko xem xong bức này rồi bức kế tiếp trực tiếp từ trên tóc mà tìm, chưa đầy năm phút đã xác định hai bức tác phẩm này là giả, hơn nữa là xuất phát từ cùng một người. Cái trò làm giả này đúng là tự mình hại mình thì không thể sống yên được!

Xem được một tiếng, Phương Dật thu dọn đồ đạc rồi về nhà. Lấy ra tấm vải vẽ sơn dầu đã được xử lý xong, mang lên giá vẽ rồi bắt đầu suy nghĩ xem mình muốn mô phỏng ai. Hiện tại mọi thứ đã gần như đầy đủ, Phương Dật liền chuẩn bị bắt đầu thỏa mãn tâm tư thầm kín nhỏ bé của mình.

Đứng trước tấm vải vẽ sơn dầu, Phương Dật bắt đầu suy nghĩ rốt cuộc mình muốn vẽ tranh của ai. Đương nhiên đã có ý tưởng trong đầu, Phương Dật không thể nào đi mô phỏng một tác phẩm hiện có trên đời, mà chuẩn bị lợi dụng phong cách của đại sư để vẽ ra một tác phẩm mới. Chuyện như vậy trong mắt Phương Dật mới đủ thú vị!

“Anh đứng trước tấm vải vẽ còn chờ gì nữa?” Veronica đẩy cửa đi vào, thấy Phương Dật đứng trước một tấm vải vẽ sơn dầu mà ngẩn người, hơi kỳ lạ hỏi.

Trước kia Phương Dật đứng trước tấm vải vẽ sơn dầu luôn rất dứt khoát, cho dù có ngẩn người cũng sẽ đứng trước giấy phác thảo để ngẩn người, đó là giai đoạn đ���u Phương Dật bận rộn với việc phác thảo ý tưởng cho tác phẩm của mình, nhưng hiện tại lại đứng trước tấm vải vẽ sơn dầu thì khiến Veronica có chút kỳ lạ.

“Không có gì! Trong đầu còn đang nghĩ chuyện khác,” Phương Dật đưa tay ôm lấy eo Veronica rồi hôn nhẹ lên má bạn gái nói.

“Lại đang nghĩ đến tác phẩm của Henry đó à?” Veronica nghe Phương Dật nói rồi mở miệng: “Anh đừng có mãi nghĩ chuyện này, người ta không cho anh xem, vậy thì anh tự mình vẽ đi!”

“Ừ!” Phương Dật chỉ vâng cho qua chuyện. Cũng không nói cho Veronica biết, mình chuẩn bị vẽ một tác phẩm mà đại sư chưa từng vẽ lên tấm vải vẽ sơn dầu kia, chuyện không tốt lành gì thì không cần nói cho bạn gái! Tránh để xảy ra chuyện không hay. Hơn nữa nếu nói ra mà Veronica phản đối mình làm như vậy thì sao?

Veronica làm sao có thể đoán được Phương Dật đang nghĩ gì, cô trực tiếp nói với Phương Dật: “Hai ngày nữa em đi Berlin, mất năm sáu ngày, anh ở nhà một mình ngoan ngoãn một chút nhé, em đã đặt bẫy rồi! Hơn nữa còn phái người theo dõi anh nữa!”

Biết Veronica chỉ nói đùa, cái gì mà theo dõi mình các kiểu cũng chỉ là nói cho vui. Với kiểu như anh ta, Veronica dù có vứt đi đâu cũng yên tâm.

Phương Dật cười siết chặt eo bạn gái: “Vậy để anh đoán xem, em tìm người ngoài Quan Phương Phỉ hoặc là Susanna! Susanna thì sao, hiện tại đang cùng Lý Vân Thông không có việc gì thì đánh thi đấu giao hữu, gia tăng chút ‘tình bạn trên giường’ cái gọi là đó, đương nhiên không có công phu đến theo dõi anh, Quan Phương Phỉ ư? Người phụ nữ này anh chỉ hy vọng tránh xa cô ta một chút, tốt nhất trong cuộc đời anh không cần xuất hiện!”

Nói đến đây, Phương Dật lúc này mới nhớ đến chuyện bữa tiệc của Eve: “À đúng rồi, thứ sáu này Eve muốn tổ chức một bữa tiệc! Mời anh và em, nhưng anh nói em không rảnh đi!”

“Vậy thì anh tự mình đi thôi!” Veronica nghe xong nhẹ gật đầu: “Đợi em về, chúng ta liền chuẩn bị chuyện thuê người mẫu!”

“Chuyện này em cứ quyết định là được rồi! Không cần hỏi anh,” Phương Dật cười cười, cúi đầu đến gần cổ Veronica thổi hơi vào.

Veronica rất sợ việc này, lập tức khom người cười ha hả: “Nhột quá! Dừng lại! Dừng lại!”

“Khà khà!”

Bản dịch này là thành quả tâm huyết của tập thể truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free