Đại Đạo Chi Thượng - Chương 630: Tính toán nhỏ của Phương Chính
Nhưng bởi vì không có hạt để trồng, nên cũng trở nên rất hiếm. Bình thường đều phải lén hái, sau đó đem đi khoe lòe đám trẻ khác, ăn trước mặt mọi người, ăn một quả, nhìn đối phương nuốt nước miếng… cảm giác thỏa mãn đó, thực thoải mái không nói nên lời.
Manh Manh chịu đem vật trân quý như thế tới chia sẻ cho Phương Chính, Phương Chính thực rất cảm động, xoa xoa cái đầu nhỏ đáng yêu:
"Cảm ơn Manh Manh."
"Không khách khí."
Manh Manh tự lấy hai quả trong túi cho vào miệng, ăn tới híp cả mắt lại.
Phương Chính nhìn ra, tiểu nha đầu này cũng không nỡ ăn, dù sao sản lượng của thứ này cũng quá ít, ăn mất là hết. Có điều không thể bảo quản lâu, cho nên ăn một quả cũng là một việc cực đau lòng, phải ăn nhanh, mà lại không nỡ ăn, lại còn ăn ngon như vậy. Quả là vừa đau khổ lại vừa sung sướng…
Con sóc hồ nghi nhặt một quả, để vào trong miệng, sau đó lập tức kinh hỉ, lén nói với Hồng Hài nhi:
"Ăn thật ngon!"
"Đúng là ăn thật ngon, nhưng quá ít."
Hồng Hài nhi cũng ăn hai quả, tiếp đó cũng không có ý lấy thêm, dù sao thứ này cũng quá ít.
Con khỉ buồn bực không lên tiếng, lén lấy thêm một chút, kết quả liền lĩnh một cái cốc…
Độc Lang thì ghét bỏ, miệng nó quá lớn, một hai quả vào trong miệng còn không đủ nhét kẽ răng, không cẩn thận một ngụm nuốt trôi, không có bất cứ cảm giác gì… mặt ngơ ngác nhìn đám người, tựa như đang nói: Đó là cái gì thế? Sao ta còn chưa nhai, đã vào bụng rồi?
Phương Chính không thèm nhìn sang.
Đúng lúc này, con sóc lẻn tới bên vai Phương Chính, nói nhỏ cái gì đó.
Phương Chính sững sờ:
"Thật?"
Con sóc liền liều mạng gật cái đầu nhỏ.
Phương Chính lập tức cuồng hỉ, cười nói:
"Manh Manh, ca ca dẫn muội đi tìm thật nhiều Hắc Tinh quả được không?"
Tiểu Manh Manh nghiêm túc nói:
"Còn nữa sao? Manh Manh đã lật khắp thôn rồi, ngay cả chuồng heo nhà Tống thúc cũng đã tìm qua."
Phương Chính nghe xong, lập tức cảm thấy bó tay… tiểu nha đầu này, đúng là tận lực!
Đúng là vẻ ngoài đáng yêu, bên trong là tiểu dã thú!
Phương Chính hỏi:
"Đương nhiên là có, đi hay không nào?"
Manh Manh lập tức kêu lên, nhưng rồi lại nhăn nhó:
"Đi! Thế nhưng, muội phải nói với ba ba đã."
Phương Chính cười nói:
"Việc này đương nhiên, đi, ca cùng muội đi."
Tôn Tiền Trình rất yêu quý nữ nhi bảo bối này, người khác muốn dẫn khỏi thôn đương nhiên không được. Nhưng người tới là Phương Chính, Tôn Tiền Trình đương nhiên yên tâm hơn cả bản thân, lập tức đáp ứng. Thế là Phương Chính ôm theo Manh Manh, cùng đám Độc Lang, con sóc vọt thẳng vào Thông Thiên sơn mạch.
Trong các đệ tử Nhất Chỉ tự, Hồng Hài nhi, con khỉ cùng Độc Lang ít khi rời Nhất Chỉ sơn, nhất là Độc Lang, nó là hộ pháp giữ chùa, coi như đi vệ sinh, cũng chỉ lên đỉnh núi tìm chỗ. Con khỉ lại một lòng hướng phật, niệm kinh qua ngày, cũng không có thời gian chạy ra ngoài. Hồng Hài nhi thì là tự thân bị hạn chế, không thể tùy tiện đi.
Còn con sóc thì khác, tiểu gia hỏa này là bảo bối của Nhất Chỉ sơn, cũng là đối tượng được mọi người cưng chiều. Việc hàng ngày duy nhất là dọn mấy cái mạng nhện trên xà nhà, còn lại cũng chỉ ăn ngủ với chơi, hơn nữa còn không bị hạn chế!
Cho nên con sóc thường chạy ra hậu sơn, chạy vào Thông Thiên sơn mạch tìm quả dại, hạt thông… đương nhiên mấy thứ này, cuối cùng lại làm lợi cho Phương Chính…
Vì thế, Phương Chính còn đặc biệt chuẩn bị cho con sóc một cái túi, lúc ra ngoài, liền cột vào người, tránh cho nó lại nhét mọi thứ trong miệng.
Cho nên, trong đám người, con sóc là quen với Thông Thiên sơn mạch nhất. Lần này nhìn thấy Hắc Tinh quả có thể ăn, lại còn ngon như thế, tiểu gia hỏa liền nhớ tới trong Thông Thiên sơn mạch, có một nơi có rất nhiều quả tương tự, thế là nói cho Phương Chính, mọi người lập tức cùng đi, càn quét.
Đi một đoạn xa, hết ngoặt đông lại ngoặt tây, đám người đã tới trước một mảng cây Hắc Tinh quả rộng lớn.
Tiểu Manh Manh vui vẻ quên trời đất, vội nhảy xuống khỏi người Phương Chính, có điều còn chưa kịp lăn lộn, đã thấy một bóng trắng vọt trước, từng đớp đớp lấy quả trên cây, hưng phấn lăn lộn trên đất, làm rụng không ít quả đã chín.
"Chó chết, lăn đi!"
Đám Phương Chính lập tức thấy đau lòng, cầm gậy đuổi theo.
Độc Lang bị dọa, cụp đuôi nhanh chân chạy, đám Phương Chính ngao ngao đuổi đánh phía sau. Tiểu Manh Manh cười ngửa tới ngửa lui…
Trong khe núi nhỏ, khắp nơi tràn ngập tiếng cười.
Ngồi trên đồng cỏ, hưởng thụ gió thu mát mẻ, nhìn lá vàng rơi xuống, ăn một miếng dưa leo, cắn một quả cà chua, lại ăn chút bào tử cùng quả dại, đưa tay bóp bóp cái bụng mập mạp của con sóc, đá một cước lên cái mông phì nộn của Độc Lang, trêu chọc mấy tiểu gia hỏa đáng yêu, Phương Chính chợt phát hiện, nhân sinh thật tươi đẹp!
Kể một chút cố sự, đọc một chút phật kinh, một ngày cứ thế mà trôi qua.
Đưa Manh Manh trở lại nhà, trong ánh mắt không nỡ của tiểu nha đầu, mấy người Phương Chính cáo từ rời đi, trở lại Nhất Chỉ tự.
Trên bàn cơm tối, Hồng Hài nhi chờ mong nhìn Phương Chính:
"Sư phụ, ngày mai còn xuống núi nữa không?"
Phương Chính thản nhiên:
"Hôm nay là thu phân, cho nên xuống núi chơi một ngày, mai trở lại quỹ đạo, niệm kinh, cần làm gì thì làm đó. Ngày nào cũng xuống núi, chẳng phải thành châu chấu phá hoại mùa màng sao…"
Đám Hồng Hài nhi nghe xong, lập tức lộ mặt đáng tiếc.
Phương Chính nhướn mày:
"Nếu muốn tiếp tục ăn ngon, cũng không phải không được."
Đám Hồng Hài nhi lập tức cùng ngẩng đầu:
"Làm thế nào?"
Phương Chính nói:
"Đầu xuân sang năm, chúng ta cùng xuống núi làm việc, tự mình trồng, tự mình ăn, muốn ăn bao nhiêu cũng được."
"Tốt!"
Mấy tiểu gia hỏa không biết trồng trọt khổ thế nào, lập tức giơ tay giơ vuốt, bỏ phiếu thông qua. Hồn nhiên không phát hiện, gã hòa thượng vô lương nào đó đang nở nụ cười như ý…
Qua tiết thu phân, mưa ít, gió lạnh, lá vàng xào xạc bay xuống đầy trời, mùa thu thực sự tới.
Mùa Phương Chính thích nhất, cũng là mùa thu.