Đại Đạo Chi Thượng - Chương 296: Đại sư nhiệt tình
Một tiếng sấm vang rền, mái nhà kêu "rắc" một tiếng rồi nổ tung, một tia sét đánh thẳng xuống trước mặt Phương Chính.
Đám người bên dưới la hét toán loạn, lồm cồm bò trườn tìm chỗ nấp. Từ Dần còn trực tiếp lăn luôn ra đất, mặt mày dính đầy bụi bặm trốn sang một bên.
Còn Phương Chính thì đã nhanh hơn một bước, chắn trước người Thường Hiểu Hồng. Hắn tin chắc tia sét này sẽ không làm ai bị thương, nhưng mái nhà sập xuống, đồ đạc rơi trúng người thì có thể. Đặc biệt là trong lòng Thường Hiểu Hồng còn đang bế một đứa bé, nhỡ nó bị dọa thì sao?
Phương Chính liền cho đứa bé chìm vào giấc mộng, chặn lại tiếng sấm. Còn những người khác, thích bò thì cứ bò đi, trông cũng hay hay...
Tiếng sấm nổ này khiến tất cả mọi người đều chạy ra xem, ngay cả vị lãnh đạo ít khi xuất hiện cũng chạy ra xem có chuyện gì.
Từ Dần lí nhí:
"Không biết nữa, tự nhiên có một tia sét đánh xuống, sợ chết khiếp..."
Nói xong, Từ Dần ngẩng đầu nhìn trời. Bầu trời trong xanh, nắng chói chang, chẳng có lấy một gợn mây. Tiếng sấm này từ đâu ra vậy? Nhất thời, toàn thân hắn lạnh toát, trong lòng rét run. Nghĩ đến việc hòa thượng Phương Chính kia vừa hô "tốt", sấm đã đánh ngay, lẽ nào Phật Tổ không vui vì hắn cướp tín đồ của người, nên mới cảnh cáo?
"Trời quang mà có sấm thì có gì lạ đâu, mau sửa lại mái nhà đi, hôm nay đến đây thôi."
Sắc mặt của vị lãnh đạo cũng hơi khó coi.
Người ta thường nói, không làm việc trái lương tâm thì không sợ ma gõ cửa. Làm chuyện mờ ám, trong lòng lúc nào cũng nơm nớp lo sợ. Bà ta cũng có hơi hoảng, vội vàng quay về phòng.
Tiếng sấm này khiến buổi họp tổng kết cũng tan tành. Tống Khả Linh đi tìm thợ sửa nhà, còn Từ Dần thì đi kiểm tra tình hình của mọi người. Thấy không ai bị thương, hắn cũng thở phào nhẹ nhõm, lẩm bẩm:
"May mà không ai bị thương, chứ không thì ở đây mình không chữa được, đưa đến bệnh viện thì phiền phức lắm, có khi phải bỏ mặc luôn."
Lời này lọt vào tai Phương Chính, trong mắt hắn lóe lên một tia lạnh lẽo. Nếu những hội viên bình thường ở đây vẫn còn chút lương tâm, thì lương tâm của Từ Dần này đã hoàn toàn bị chó tha đi mất rồi.
Nhân lúc Từ Dần bận rộn không để ý đến mình, Phương Chính huýt sáo đi đến bên cạnh Mã Chí. Mã Chí cảnh giác nhìn sang, thấy là người mới Phương Chính thì vẻ mặt dịu đi một chút, sự đề phòng cũng giảm đi không ít.
Phương Chính nói:
"Mã thí chủ, ông thấy chuyện này thế nào?"
Mã Chí thì thầm:
"Tạo nghiệp nhiều quá, bị trời phạt chứ sao."
Phương Chính ngẩn người, sau đó cười nói:
"Tôi không hỏi ông chuyện sấm sét, tôi muốn hỏi ông về cái Tinh Tinh Hải này, ông thấy sao?"
Mã Chí lập tức im bặt, không nói một lời.
Phương Chính nói:
"Ông vẫn chưa nộp tiền à?"
Mã Chí cười khổ:
"Tôi lấy đâu ra tiền mà nộp cho họ? Nếu có tiền thì tôi đã chẳng đến đây."
Phương Chính nói:
"Ra là vậy, ông còn nợ tiền họ à?"
Mã Chí nói:
"Ừ, nợ tiền ăn."
Phương Chính hỏi:
"Tôi cũng đã nộp tiền ăn rồi, nộp cả một tháng. Ông nợ họ bao nhiêu?"
Mã Chí thở dài:
"Mấy nghìn."
Phương Chính nói:
"Vậy à, số tiền này bần tăng trả giúp ông, được không?"
"À... Hả?"
Mã Chí thuận miệng đáp, rồi đột nhiên sực tỉnh, kinh ngạc nhìn Phương Chính:
"Cậu muốn trả tiền giúp tôi? Nhưng mà... tôi chắc không có tiền trả lại cậu đâu. Cậu cho tôi mượn, về cơ bản là ném tiền qua cửa sổ đấy."
Phương Chính bật cười lớn:
"Chút tiền lẻ thôi mà, bần tăng vẫn lo được. Nhưng bần tăng muốn hỏi ông mấy câu, ông phải trả lời thật lòng."
Mã Chí im lặng một lúc rồi nói:
"Cậu cứ giúp tôi trả tiền trước đã, chỉ cần trả xong, cậu hỏi gì tôi cũng nói."
Phương Chính nói:
"Không thành vấn đề..."
Nói xong, Phương Chính chuẩn bị quay về phòng.
Mã Chí nhìn bóng lưng Phương Chính, chợt nói:
"Pháp sư, nếu cậu đi được thì mau đi đi. Nơi này không phải Cực Lạc thế giới, đây là địa ngục."
Phương Chính quay đầu, khẽ mỉm cười với Mã Chí:
"A Di Đà Phật, ta không vào địa ngục thì ai vào? Nếu đã là địa ngục, thì bần tăng đến đúng nơi rồi."
Nói xong, Phương Chính đi vào phòng.
Mã Chí sững sờ, rồi mắt chợt sáng lên. Hắn dường như đã nhìn thấy một tia hy vọng! Nhưng mà, một hòa thượng thì làm được gì? Liệu có dẹp được Tinh Tinh Hải không? E rằng ngay cả ra khỏi cái nhà này cũng không nổi! Tuy nghĩ vậy, nhưng trong lòng Mã Chí vẫn le lói một tia hy vọng.
Ngẩng đầu nhìn trời, hắn khao khát thế giới bên ngoài, hắn muốn về nhà.
Đến trưa, rút kinh nghiệm từ chuyện buổi sáng, Từ Dần cũng có chút lo lắng. Hắn gọi Tống Khả Linh ra một góc hỏi:
"Trưa nay đừng làm bánh bao nữa, hòa thượng kia ăn khỏe quá!"
Tống Khả Linh cũng không phải dạng vừa, cười hì hì:
"Biết rồi, lần này tôi nấu cháo, một nồi to! Để xem hắn ăn thế nào. Nếu không đủ thì cho thêm nước vào là được, hắn muốn uống nước thì bao đủ."
Từ Dần cũng cười. Cháo của bọn họ thực chất là rất ít gạo, một nồi nước lớn, bao nhiêu người cũng đủ, muốn uống bao nhiêu cũng được, dù sao cũng chỉ là thêm nước. Từ Dần chắc mẩm, lần này Phương Chính tuyệt đối không giở trò gì được nữa.
Từ Dần đắc ý về phòng tìm Phương Chính nói chuyện nộp tiền, kết quả vừa vào phòng đã không thấy hắn đâu. Sang phòng khác tìm, cũng không thấy. Từ Dần lo lắng, túm đại một người đi qua hỏi:
"Phương Chính đâu?"
Người kia cũng hơi ngớ ra, ông lúc nào cũng kè kè theo Phương Chính mà còn không biết hắn ở đâu, tôi làm sao biết được? Người đó còn chưa kịp nói gì, đã nghe tiếng la thất thanh của Tống Khả Linh từ nhà bếp vọng ra:
"Anh đang làm gì đấy?"
Chẳng hiểu sao, cứ có chuyện bất thường là trong đầu Từ Dần lại hiện lên hình ảnh gã hòa thượng đầu trọc. Hắn ba chân bốn cẳng chạy vào nhà bếp, chỉ thấy Phương Chính đang đứng bên cạnh nồi cháo, tay cầm một bao gạo chắc cũng phải 10kg, vẻ mặt ngây thơ vô số tội nhìn hắn. Còn Tống Khả Linh bên cạnh thì sắp khóc đến nơi, tay chỉ vào nồi, mắt đỏ hoe.
Từ Dần xông tới nhìn vào nồi, lập tức bốc hỏa! Chỉ thấy trong nồi đầy ắp cả một bao gạo! Hắn nổi giận gầm lên:
"Cậu muốn làm cái gì?!"
Phương Chính buông tay:
"Có làm gì đâu, chẳng phải tôi rảnh rỗi không có việc gì làm sao, nên nghĩ không thể ăn không ngồi rồi được, phải làm chút gì đó. Tôi thấy trong bếp không có ai, nhưng lửa vẫn cháy, trong nồi toàn là nước, chưa bỏ gạo nên tôi giúp bỏ vào thôi mà. Tôi ở trên núi cũng hay nấu cơm, chúng ta đông người thế này, một bao gạo mới đủ ăn... Sao vậy? Yên tâm, số gạo này tuy không nhiều nhưng miễn cưỡng cũng đủ cho mọi người ăn no."
"Cậu..."
Từ Dần nghe Phương Chính nói xong, lại nhìn vẻ mặt ngây thơ vô tội của hắn, cũng không biết phải mắng cái gì. Mắng hắn ư, người ta cũng là có lòng tốt muốn giúp. Theo lời Phương Chính nói, hình như cũng có lý. Nhưng vấn đề là, đây là ổ đa cấp, ở đây sao có thể giống với bên ngoài được? Nếu bữa nào cũng ăn như thế này, lỡ như một thời gian dài không có người mới gia nhập, bọn họ chẳng phải đi hít gió Tây Bắc tập thể à? Tống Khả Linh càng la to hơn:
"Ai nói không bỏ gạo? Tôi rõ ràng đã bỏ vào rồi, anh phá đám cái gì?"