Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Đại Đạo Chi Thượng - Chương 263: Đại sư đểu

Ngay lúc đó, Âu Dương Phong Hoa nói:

"Vị đại ca này, anh khoan nóng giận đã, có thể cho tôi xem vé của anh được không?"

"Nhìn cái gì mà nhìn?! Không phải đã cho mấy người xem rồi sao? Đừng làm phiền tôi nữa!"

Người đàn ông trợn mắt, quát lớn. Lúc này hắn mới phát hiện người vừa nói chuyện là một cô gái xinh đẹp, nên mới hạ giọng xuống một chút, sau đó quay qua trừng mắt nhìn Phương Chính:

"Nhìn cái gì mà nhìn?"

Người đàn ông này chẳng khác gì một thùng thuốc nổ, hễ ai động vào là nổ tung.

Mấy lần Phương Chính muốn mở miệng đều bị đối phương trừng mắt nhìn lại, hắn đành bất đắc dĩ lắc đầu, lùi về một bên, không nói thêm tiếng nào.

Hồng Hài Nhi và Âu Dương Phong Hoa thấy vậy đều cảm thấy Phương Chính quá ấm ức. Hồng Hài Nhi thấp giọng hỏi:

"Sư phụ, làm sao đây? Chỗ của người bị người ta chiếm mất rồi. Hay là người ngồi chỗ của con? Hoặc không thì, để con ném hắn qua một bên?"

Phương Chính xoa đầu Hồng Hài Nhi:

"Tịnh Tâm, con là người tu hành, không nên cả ngày nghĩ đến chuyện đánh đấm, không tốt đâu."

"Vậy à..."

Hồng Hài Nhi không cho là đúng, bĩu môi, hoàn toàn không đồng tình.

Âu Dương Phong Hoa cũng nói:

"Đại sư, hay là ngài ngồi chỗ của tôi đi, tôi đứng một lát cũng không sao."

Phương Chính lắc đầu:

"Không cần, cứ chờ một lát, vị thí chủ này xuống xe rồi thì sẽ có chỗ ngồi thôi."

Âu Dương Phong Hoa không nhịn được hỏi:

"Đến trạm nào thì hắn mới xuống xe? Có gần không ạ?"

Người đàn ông kia bỗng ngẩng đầu, cười lạnh:

"Tôi đến trạm cuối."

Âu Dương Phong Hoa nhìn về phía Phương Chính. Hắn mỉm cười:

"Đúng vậy, thí chủ. Thí chủ mau ngồi xuống đi, tàu sắp chạy rồi. Vị thí chủ này, tốt nhất là thí chủ nên xem lại vé của mình một lần nữa, rồi hẵng nói tiếp."

Người đàn ông liếc mắt nhìn Phương Chính đầy khinh thường:

"Nhìn cái gì mà nhìn? Chỗ này là của tôi, có nhìn bao nhiêu lần nữa vẫn là của tôi!"

Khi người đàn ông đang nói, cửa tàu bắt đầu đóng lại.

Âu Dương Phong Hoa bất đắc dĩ, dẫn theo Hồng Hài Nhi ngồi xuống. Có lẽ vì được ngồi gần người đẹp nên tâm trạng của người đàn ông kia rất tốt. Hắn ta cố ý dịch vào bên trong. Âu Dương Phong Hoa nhíu mày, né sát vào góc.

Người đàn ông cũng không để bụng, ngược lại còn đắc ý liếc nhìn Phương Chính.

Phương Chính chỉ cười nhẹ. Tàu chạy được một lúc, nhân viên soát vé đi tới:

"Phiền quý khách cho chúng tôi kiểm tra vé."

Nhân viên đi qua, người đàn ông kia quay đầu lại nhìn thoáng qua, cười nói:

"Hòa thượng, dùng vé giả để lên tàu là phiền phức lắm đấy."

Phương Chính chắp tay trước ngực:

"Cảm ơn thí chủ nhắc nhở."

Âu Dương Phong Hoa nhìn vẻ mặt đắc ý của người đàn ông, càng thêm chán ghét. Theo bản năng, cô muốn nói giúp Phương Chính vài lời nhưng lại bị hắn ngăn lại. Âu Dương Phong Hoa chỉ cảm thấy quá ấm ức, bèn bĩu môi, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, mắt không thấy tâm không phiền.

Người đàn ông càng thêm đắc ý. Đúng lúc này, nhân viên soát vé tới, một cô nhân viên xinh đẹp cất giọng nhã nhặn:

"Thưa anh, mời anh xuất trình vé tàu."

Người đàn ông cười ha hả lấy vé ra đưa qua, sau đó...

"Thưa anh, đây là vé tàu của anh?"

Nhân viên soát vé nhìn người đàn ông đầy kinh ngạc.

Hắn đáp:

"Đúng vậy, có vấn đề gì sao?"

"Thưa anh, hình như anh lên nhầm tàu rồi."

Nhân viên nhìn hắn, vẻ mặt đầy đồng tình.

Đầu tiên, hắn cực kỳ sững sờ, sau đó bỗng hoàn hồn, vội giật lại vé nhìn kỹ.

Âu Dương Phong Hoa và Hồng Hài Nhi cũng liếc trộm, chỉ thấy bên trên ghi: Cổ Lâm đến Đại Tân!

Âu Dương Phong Hoa và Hồng Hài Nhi lập tức bật cười...

Hắn ta hỏi:

"Tàu này đi đâu?"

"Điểm cuối là thành phố Cáp Nhĩ Tân."

Nhân viên đáp.

"Dừng tàu, dừng tàu, tôi muốn xuống xe!"

Người đàn ông nóng nảy. Hắn đi Đại Tân có việc gấp, khách hàng còn đang chờ. Giờ thì hay rồi, lên nhầm tàu, nếu để chậm trễ, không chừng đơn hàng của hắn cũng bay mất!

"Xin lỗi anh, tàu đã chạy rồi. Anh chỉ có thể chờ đến trạm dừng tiếp theo để xuống và đổi vé."

Nhân viên bất đắc dĩ nói.

"Trạm tiếp theo? Còn bao lâu nữa?"

"Một tiếng rưỡi."

Hắn sắp khóc đến nơi, vậy thì trễ chắc rồi!

Nhưng họa vô đơn chí, nhân viên lại nói tiếp:

"Còn nữa, thưa anh, mời anh bổ sung tiền vé, tổng cộng là..."

Hắn đã ù hết cả tai. Chờ đến khi hoàn hồn lại, một vị hòa thượng áo trắng đã đi tới trước mặt hắn, mỉm cười:

"Thí chủ, bần tăng có thể ngồi được rồi chứ?"

Trong chớp nhoáng, vẻ mặt hắn ta chẳng khác nào nuốt phải ruồi chết. Sau đó, hắn thấy vị hòa thượng kia rút ra một tờ vé, đặt trước mặt hắn, bên trên ghi rõ ràng: Cổ Lâm đến Đàm Trung, chỗ ngồi cũng là 9B!

"Vị tiên sinh này, phiền anh nhường chỗ cho vị đại sư."

Tiếp viên cũng lên tiếng.

Hắn không cam lòng trừng mắt nhìn Phương Chính, trong lòng nhớ lại lời hắn nói trước đó: "Lát nữa sẽ có chỗ ngồi." Hắn bừng tỉnh, kêu lên:

"Mày đã biết từ sớm đúng không? Mày cố ý gài ông đúng không?! Mẹ kiếp cái đồ rùa đen nhà mày!"

Phương Chính bất đắc dĩ nói:

"Thí chủ, bần tăng đã nhắc nhở thí chủ rồi, bảo thí chủ xem kỹ lại vé của mình, nhưng thí chủ không chịu xem. Bây giờ lại trách bần tăng? A Di Đà Phật... Người tốt khó làm quá."

Trò cười ở bên này, không ít người đều đã thấy. Ban đầu, ai cũng nghĩ có người dùng vé giả, giờ mới hiểu ra ngọn ngành.

Lập tức có người kêu lên:

"Anh câm miệng lại đi! Đại sư nhà người ta ăn nói hiền hòa lịch sự với anh, còn anh thì cứ mở miệng là gào thét, trừng mắt lườm nguýt. Với cái thái độ đó của anh, không bị đánh cho một trận đã là may rồi. Đại sư tốt tính còn nhắc anh kiểm tra lại vé, anh thì không nghe, chỉ lo tán gái! Đáng đời!"

"Đúng thế! Chúng tôi đều thấy cả, anh còn mặt mũi trách người khác à?"

Mọi người nhao nhao lên tiếng. Hắn ta lập tức lúng túng, cúi gằm mặt xuống, bị tiếp viên đưa sang chỗ khác mua vé bổ sung. Hắn cũng không còn mặt mũi nào ngồi lại toa này nữa...

Chờ người đàn ông đi rồi, Phương Chính mới ngồi xuống.

Âu Dương Phong Hoa và Hồng Hài Nhi thấy vậy, lập tức cười tươi.

Hồng Hài Nhi cười hì hì:

"Sư phụ, con biết rồi nhé, người chính là người xấu!"

Chát!

Phương Chính ra tay tặng một cú tát lên đầu Hồng Hài Nhi. Thằng nhóc này cũng không sợ đau, vẫn ngồi đó cười gian. Phương Chính quở mắng:

"Vi sư là người tốt, đừng nói bậy."

Nghĩ mình đã hiểu rõ Phương Chính, Hồng Hài Nhi không cho là đúng, bèn bĩu môi. Phương Chính tuy đúng là người tốt, nhưng tuyệt đối không phải loại đại sư tốt bụng đến mức nhu nhược! Trong xương cốt của hắn cũng có gen của một tên vô lại!

Phương Chính giáo huấn xong Hồng Hài Nhi, Âu Dương Phong Hoa nãy giờ ngồi nghe được hết, mới thấp giọng nói:

"Đại sư, ngài đúng là một người xấu, hi hi..."

Trong nháy mắt, Phương Chính cạn lời. Hắn đã làm gì? Hắn đã có lòng tốt nhắc nhở đối phương rồi cơ mà? Người ta không cảm kích thì thôi, còn trách hắn? A Di Đà Phật! Thật khó chịu!

Đúng lúc này, Hồng Hài Nhi kéo áo Phương Chính, hỏi:

"Sư phụ, người làm như vậy không phù hợp với hình tượng cao tăng lắm. Không phải nói cao tăng đều là đánh không trả, mắng không đáp lại sao?"

Phương Chính liếc nhìn Hồng Hài Nhi:

"Vậy chuyện của con thì sao?"

Hồng Hài Nhi ngạc nhiên. Nó là bị Bồ Tát bắt... Bồ Tát ra tay bắt người, hình như... cũng không phù hợp với hình tượng cao tăng cho lắm!

Phương Chính nói với Hồng Hài Nhi:

"Mặc kệ người khác nghĩ thế nào, bần tăng cho rằng người tốt được báo đáp, người xấu phải chịu tội, đây mới là luật nhân quả. Đương nhiên, người xấu cũng phân ra có thể cứu vãn hoặc không thể cứu vãn, tương tự như người xấu và kẻ ác. Người vừa nãy tuy không phải người xấu, nhưng tính tình lại xấu. Lên nhầm tàu chính là nhân. Được người khác nhắc nhở mà không biết, tự mình lãng phí thời gian, chịu chút thiệt hại, đó chính là quả. Cho nên, sau này con cũng phải làm nhiều chuyện tốt, đối xử hòa hảo với người khác. Khi gặp chuyện, trước tiên phải bình tĩnh, quan sát, lắng nghe, suy nghĩ, sau đó mới đưa ra quyết định, đã biết chưa?"

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free